Bóng hình xinh đẹp trên đám mây biếc mặc áo váy xanh biếc khẽ bay trong gió. mơ hồ có thể thấy được chân ngọc trắng ngẩn để trần giẫm trên mây biếc mờ mịt. Mắt sáng như nước lóe lên như ánh sao. khuôn mặt ngọc hoàn mỹ như thiên niên đắp nặn hơi mỉm cười. Chỉ một cái nhíu mày. mỉm cười khiến cây rừng bổn phía nhảy múa, phía dưới dường như còn có tiếng suối chảy róc rách.
Đây là một tiên tử tuyệt thế xinh đẹp xuất trần gần gũi với tự nhiên, có dung mạo giống Vân Vũ Tịch như đúc.
Ngoài vẻ mv lệ, tự nhiên như ngày trước càng có thểm một loại mờ mịt như trong sương mù và khí chất cao quy trong thần vận.
Vè đẹp như vậy có thể hút hồn bất kỳ nam nhân nào trong nháy mắt. chẳng sợ là một thanh âm cũng có thể làm cho người ta cả đời khó quên.
Dương Phàm nhìn vị Cửu Công chúa có dung mạo giống hệt Vân Vũ Tịch ở trước mắt. trong lòng thở dài thật dài.
Khó trách đối phương có thể đến một cách im lìm như thế.
Cành vật tự nhiên hoàn mỹ hết thảy đều tự nhiên như vậy, không có gì đột ngột.
Huống chi Dương Phàm đang đắm chìm trong hồi ức về kiếp trước.
Cái loại cảnh giới đem tự nhiên hòa nhập vào trong lòng, hòa nhập vào thiên địa đã có thể sánh ngang cùng Tiên Đế.
Hai người đứng lơ lửng trong Hàn Yên đàm, bốn phía là khí lạnh thấu xương cũng là tiên cảnh khu rừng có lá và cánh hoa rơi xuống trong ánh xanh biếc lay động.
- Vậy xin hỏi Công chúa điện hạ. vì sao thích sáo ngọc và nhạc phổ ta tặng cô?
Trên ngọc nhan tuyệt thế của Cửu Công chúa nổi lên một tia mẻ mang, hơi cúi đẩu. đôi mắt đẹp có chút trốn tránh:
- Loại cảm giác kv quái này ngay cả ta đêu không thể nói rõ. Từkhinhin thấy hai vật này liền thấv thân thiết phát ra từ nội tâm giống như bị cái gì đó kêu gọi.
Nhưng khi suy tính cảm ứng hắn gặp phải một lực cản cường đại.
- Xem ra nhất định là có cường giả nghịch thiên nhúng tay. nếu không không có khả năng ta hoàn toàn không tìm thấy manh mối.
Dương Phàm cho ra một kết luận.
Trở về Vân Tiẽu cung. Dương Phàm không thể tĩnh tu.
Xem ra nếu không thể hiểu rõ việc này, hắn khó thể bình yên tu luyện.
Thấy vậy hắn dứt khoát ngừng tu luyện, chỉ cần xử lý hoàn mỹ việc này. trong lòng sẽ không còn vướng bận gì. Mà hắn đã bước một chân vào Diễn Sinh Kv, không lúc nào là không tu luyện, chỉ là không thể tĩnh tu tim hiểu.
- Nếu có thời gian, ta có thể tiếp tục theo đuổi Vũ Tịch một lẩn, thể nghiệm cảm giác vui sướng nhân gian khó được này. Chỉ là hiện tại. thời gian của ta quá gấp gáp.
Lúc Dương Phàm chân chính tĩnh tâm lại. tâm thần tiến vào nơi sâu trong linh hồn. có thể cảm nhận được ý chí kiếm đạo của Vô Song rung động.
Thình thịch! Thình thịch! Thinh thịch!
Ý chí kiếm đạo giống như một quá tim yếu ớt đang khẽ đập.
Loại “đập” này mặc dù nhó bé không thể thấy rõ nhưng đã có xu thế dẩn dẩn tăng mạnh.
Không quá mấy năm. Dương Phàm chuẩn bị lén vào nội cung đi tìm Vũ Tịch.