Sắc mặt Dương Phàm bình tĩnh, lúc này hắn cũng không quan tâm tình yêu đã từng có rốt cục là chân thật hay là mộng ảo.
Mặc kệ trải qua mấy kiếp, bất kể là Dương Phàm hay là Dương Kỳ đều không trọng yếu.
Chi vì tình yêu say đắm về mặt tinh thần này mãi mãi trường tồn.
òm nữ nhân âu yếm, khẽ hôn phớt như chuồn chuồn lướt nước. Khoảnh khắc này hóa thành vĩnh hẳng.
Dường như thời gian thật sự ngừng trôi trong khoảnh khắc này.
Bọn họ cũng không dự đoán được sự lột xác về tinh thần cành giới của nhau.
Loại tình, yêu tinh thần vượt qua Luân hồi. vượt qua sinh mệnh cá thể còn cao hơn cái gọi là tinh thản song tu một tầng.
Khi Dương Phàm tỉnh lại, từng phiến sinh mệnh lục diệp trong không gian Mệnh Hạch phắp phới, trên cành nhó nhú ra những chôi non nhó bé.
- Khoảnh khắc vừa rồi không ngờ trôi qua vạn năm?
Tâm thần Dương Phàm chấn động.
Mà ở thế giới hiện thực, một vạn năm lại chi trong nháy mắt. trong khoảnh khắc.
- Khoảnh khắc vĩnh hẳng! Đây là cấm kỵ của thời gian, không nghĩ tói chúng ta lại làm được.
Dấu lệ trên khuôn mặt ngọc của Cửu Công chúa đã khô, biển mất không còn dấu vết.
Dư Mộng Thanh ở ngoài khuẻ phòng cũng lo lắng vạn phần, đi đi lại lại.
- Bọn họ ở trong đó tâm tình lâu như vậy. có thể nào xảy ra chuyện gì không?
Dư Mộng Thanh lo lắng vô cùng.
Không biết vì sao nàng càng thêm lo lắng cho Cửu Công chúa đã đạt tới cảnh giới Huyển Tiên.
Gần giữa đêm, trong gian phòng trúc tinh xảo sáng ánh đèn ấm áp.
- Dương đại ca. thời gian không sớm nữa. Vũ Tịch phải đi ngủ.
Vân Vũ Tịch xấu hổ cười.
Dương Phàm ngần ra, sau đó bật cười:
- VŨ Tịch, muội muốn đuổi tướng công đi sao?
Thân thể như tiên của Vân Vũ Tịch quay đi không để ý tới hắn, đi tới bên giường ngồi xuống, trong đôi mắt đẹp lộ ra vài tia bình tĩnh:
- Dương đại ca. Nếu chúng ta muốn ở cùng một chồ sẽ gặp phái cản trờ rất lớn.
Dương Phàm gật gật đẩu. đứng dậy. hỏi:
- Vũ Tịch hiện tại có thể nói cho ta biêt. giấc mơ muội từng trải qua thật ra là chuyện gì?
- Dương đại ca hẳn là chú ý tới. mỗi một phiền lá xanh trong Bích Dao cung của muội đều ẩn chứa sinh mệnh linh tính.
Vân Vũ Tịch nhìn sang Dương Phàm.
- Đúng. Dường như mỗi một phiến lá đều là một sinh linh nhó bé.
- Chuyện tiếp theo, đại ca chưởng khổng sinh mệnh Luân hồi có lẽ có thể đoán được.
- Mặc dù phiến lá kia không chứa gửi tinh thần ý chí của muội, nhưng cách bức vách hai giới lại có thể giữ một tia liên hệ thản bí. Nó rơi xuống Phàm giới, bắt đâu thai nghén từ một đứa trẻ, đây cũng là lúc Dược Vương tiền bối bắt đầu nhặt được muội.
Dương Phàm phỏng đoán.
Vân Vũ Tịch mỉm cười gật đầu:
- Sinh mệnh do phiến lá xanh biến thành vẫn giữ liên hệ thân bí với muội, nó chính là muội. Bởi vì bị ngăn cách bới vách tường hai giới, những trải nghiệm của nó ở Phàm giới hiện ra trong đâu Vũ Tịch dưới hình thức một giấc mơ. Mới đâu giấc mơ này rất mông lung. Vũ Tịch vẫn một mực coi nó là giấc mơ. Đồng thỏi vẫn luôn trong giấc ngủ, thể nghiệm những trải qua ở trong mơ. Loại thê nghiệm như Luân hồi cách một kiếp này khiến sự hiêu biết lĩnh ngộ của muội về sinh mệnh càng tăng tiến một tầng.
- Thì ra là thế.
Dương Phàm bừng tinh hiểu ra:
- Vũ Tịch chưa từng hạ giới, vẫn luôn trải nghiệm tình yêu với ta ở trong mơ.
Cửu Công chúa vẫn chưa từng chân chính yêu Dương Phàm, đối với nàng mà nói tình yêu chân chính là trên phương diện tinh thần, ở trong giấc mơ mòng lung.
- Đoạn giấc mơ đó rất đẹp.
Vân Vũ Tịch cười tươi như hoa.
- Vậy sau đó?
Dương Phàm chờ đợi nàng nói tiếp.
- Sau đó Thiên Lan Tiên Đế một vị tán tiên bang hữu của phụ thản có ý chí còn sót lại ở Phàm giới sáng lập ra Thiên Lan Điện, dùng thần thông vô thượng tạo ra Quy Hồn tượng. Những cường giá thượng giới bị ngã xuống, phân thần hoặc tinh thần ý chí của bọn họ sẽ được ngưng tụ ở trong Thiên Lan Điện. Cũng chính ở nơi đó. “Muội” ở trong mơ hoàn thành sứ mệnh, cũng mượn đó thức tinh... Cùng tinh giấc mơ!
Sau khi tỉnh lại, đó chỉ là một đoạn nhớ lại và tình yêu say đắm ở trong mơ.
Cửu Công chúa lại nhìn Dương Phàm:
- Sau khi tỉnh lại. chuyện trong mơ trớ nên mơ hô. gân nhưđã quên hết!
Dương Phàm trầm ngâm một lát, trải nghiệm rõ ràng ở trong mơ sau khi tỉnh lại sẽ nhạt dẩn và quên đi. theo thời gian trôi qua sẽ quên hoàn toàn.
- Sau khi tinh giấc mạ phụ thân nói cho muội biết đó chỉ là một giấc mơ, quên nó đi. Mà Vũ Tịch không thể làm trái ý chí của người, cho nên tin chắc không nghi ngờ.
Cửu Công chúa nói xong lời cuối, hai mắt đẫm lệ mông lung.
- Không, vẫn còn không phản thắng bại. Bởi vì lúc trước có sự tồn tại của Cừu u Ma Đế, phụ thân bọn họ liên thủ. đánh vỡ kế hoạch của Ma đâu hai giới.
Cửu Công chúa lắc đầu nói.
- Ha ha ha. Nguyên lai thần thoại thời đại thượng cổ Tiên Tần chẳng qua là một trận chiến giữa các vị đứng đầu thượng giới kéo dài đến nhân giới.
Sau khi biết được chán tướng, Dương Phàm không khỏi thoải mái cười to.
Nhớ ngày đó độ cao của bọn họ thật sự có hạn, tràn ngập kính sợ cùng hướng tới đối với những nhân vật thần thoại trong truyền thuyết.
Suốt đêm Dương Phàm ở lại trong khuê phòng của Cừu Công chúa.
Thẳng đến sáng sớm hòm sau. Dương Phàm đi ra phòng trúc tinh xảo. Cửu Công chúa cũng không tiễn hắn.
Đồng thỏi một ý niệm chợt lóe lên trong đầu rồi biến mất: “Từng yêu ta say đắm rốt cục là Vân Vũ Tịch ngày trước hay là Cửu Công chúa hiện nay?”
Hắn lại cảm thấy buồn cười, Bởi vì Cửu Công chúa cũng có một nghi vẩn tương tự: “Từng yêu minh rốt cục là Dương Phàm hay là DươngKỳ?”
Nhưng chính theo như lời của Dương Phàm, hết thảy đều không trọng yếu. Luyến ái siêu phàm về tinh thần vượt qua hiện thật, mộng ào, Luân hồi thậm chí là sinh mệnh.
Dương Phàm ngồi ngay trên lớp lá, nhắm mắt lại.
Diễn Sinh Kỳ tự động vận chuyển tu luyện, tốc độ nhanh hơn trước không biết bao nhiêu
lần.
Nụ hôn với Cửu Công chúa nháy mắt vạn năm. Đây là lực lượng cấm kỵ của thời gian.