Chúng Ảm Vệ như quên hết chức trách của mình, đứng ngây ra tại chồ.
Cho dù muốn làm đúng chức trách bọn họ cũng không dám ra tay với Phó thống lĩnh, càng không dám đi phá hư chuyện tốt đẹp như vậy đê rước lấy con thịnh nộ của Công chúa.
Không bao lâu, trong đám mây mù mờ ảo phía trước hiện ra một tỏa cung điện màu mây trắng khí thế kinh thiên hòa hợp làm một với vùng biên mây tiên vụ này, nhìn không thấv đỉnh cao nhất.
Đó chính là Vân Tiêu điện.
Còn chưa tới gần Dương Phàm cảm thấy một cỗ áp bách không hiểu, trong dẩudường như hiện lên một bóng người cao lớn kinh thiên vĩ địa, oai phong đứng trong thiên địa. Hắn trở thành trung tâm của thế giới, vũ động thần lực đẩy trời, nhìn xuống sinh linh thất giới...
Một tỏa cung điện lại có thể mang đến cho người cảm quan như vậy.
- Dương Kv!
Một thanh âm đạm mạc vang lên ở trong biển mây phía trước.
Trên biển mây có một nam nhân mặc giáp trụ oai phong lẫm liệt đang đứng yên.
-Du Vân Tiên Đế.
Thần sắc Dương Phàm hơi biến.
Đồng thời trong lòng hắn kinh ngạc. Vì sao ở nơi này chỉ là phản thản của Du Vân Tiên
Đế?
- Ngươi cũng đến ngăn cản ta?
- Không, đã không còn kịp rồi.
Du Vân Tiên Đế lắc đẩu, thần sắc lạnh lùng:
- Đại Đế đã lệnh cho ta điều động đại quân trăm vạn tiên vệ. phong tỏa Vân Tiêu cung chính là không để cho ngươi chạy thoát, muốn bắt sống ngươi.
- Thì ra là thế. Nói như vậy. ngươi là tới bắt ta sao?
Du Vân Tiên Đế nhìn Dương Phàm một cái thật sâu, thán hinh nhạt dẳn cuối cùng nửa trong suốt rồi biến mất khói tẩm mắt.
“Ngươi nhất định phải sống sót trở ra, không nên quên ước định giữa chúng ta”.
Dương Phàm nghe vậy, chấn động tâm thần.
Trong đầu hắn nhớ lại đoạn đối toại cùng Du Vân Tiên Đế lúc trước:
“Xem ra năm đó ta cũng không nhìn nhảm. Ngươi mang huyết mạch thản thông lại có đại nghị lực tu luyện Luyện thể thuật, ngày sau tiềm lực vô hạn.
Trong mắt Dương Phàm lộ ý cười, nửa thật nửa giả nói ra lời này.”
Lúc ấy Dương Phàm và Du Vân Tiên Đe nói chuyện rất họp, quan hệ phi thường không tồi nhưng cũng không hoàn toàn coi là thật.
- Yên tâm. nhất định sẽ còn sống đi ra.
Dương Phàm trịnh trọng gật đẩu. dường như nói chuyện với không khí sau đó kéo Vân Vũ Tịch bay tới Vân Tiêu điện phát ra uy áp vô thuợngkia.
Vừa mới tói lối vào đại điện.
Một bóng người hắc ám cao ngất lung đeo bảo kiếm chắn trước mặt hai người.
Ám Thiên?
Còn không đợi Dương Phàm lên tiếng, Ám Thiên hơi nghiêng người:
- Đại Đế cho ta chờ ở đây, đón các ngươi đi vào.
Dứt lời. Ám Thiên không liếc mắt một cái. đi trước dẫn đường.
Trong Vân Tiêu điện to lớn hùng vĩ tràn ngập khí tức trang nghiêm.
Dương Phàm không có tâm tình thưởng thức, hắn chi biết có một nơi có thể so sánh với nơi này, chính là HuyếtNhật Điện từng trải qua ở Phàm giới.
Nghĩ đến Luân Huyết Đại Đế không biết sinh tử kia hẳn cũng là cường giả đị vị ngang hàng với Vân Tiêu Đại Đế.
Cũng khôngbiết đi bao lâu. phía trước nghênh đón tầng tầng bậc thang cổ màu xanh.
Khoảnh khắc đó. thanh âm kia như quanh quẩn trong cả Vân Tiêu diện này, hùng hồn vang vọng, phảng phất giống như tói từ Man hoang thượng cổ.
Đi lên?
Đi lên như thế nào?
Nhìn những bậc thang này. Dương Phàm cảm giác nơi này có một cỗ ý chí chúa tể quy tắc nơi đây. Không thể phi hành?
Vì sao không thể phi hành? Bởi vì ý chia kia quyết định, thayđổi quy tắc nơi đây.
Nó quyá định nơi này không thể phi hành cho nên không thể phi hành.
Trong lòng Dương Phàm ngưng trọng chưa từng có. Xem ra Đại Đế cũng không đơn giản như trong tưởng tượng.
Hắn kéo tay Vân Vũ Tịch, từng bước đi lên. Mồi một bước đều gian khổ như thế. Mồi lần vượt qua một bậc. đối mặt với áp lực của bậc tiếp theo sẽ gia tăng một phần.
Mà bậc thang như vậy tổng cộng có 1001 cái.
Khi đi tới bậc thứ năm, sáu trăm trên trán Dương Phàm xuất hiện một giọt mồ hôi.