Thậm chí Đại Đế còn không chân chính buòng xuống, chi dựa vào một kiện Thần khí phá không mà tới đã khiến hắn không thể chống lại.
Trong lòng Dương Phàm hiểu được, muốn chống lại Đại Đế, ít nhất tu vi phải tăng lên tới Diễn Sinh sơ kỳ, trung kỳ.
Còn nữa, trong tay cũng phải có Thần khí.
Thần khí ngày đó chỉ là ký gửi tinh thần ý chí của Đại Đế. uy lực dưới sự khống chế của Ngao Thanh đã có thể nói là tịch diệt Tinh. vũ.
Nếu tu vi thần thông không thua kém Đại Đế mà trong tay không có Thần khí. vậy thực lực hai ngươi cùng có khả năng chênh lệch gấp mười, trăm lần.
Sau khi hiểu rõ điểm này. Dương Phàm biết trong thời gian ngắn tới tìm Long Hoàng Tổ báo thù là không thực tế.
ở lại Vân Tiên đảo không quá mấy ngày, Dương Phàm tính toán đứng dậy rời đi.
Nơi hắn chuẩn bị đi lại là Yêu giới trong hạ tam giới.
Nơi này chính là trọng địa trung tâm của HuyếtNhật Điện: Nghịch Thần Điện.
Sau đó. tám cây cột khổng lồ. huyết trì to lớn tản mát máu tanh, các loại khí giới kim loại kỳ quái, bàn đài. dụng cụ...
Dương Phàm ôn lại cảm giác năm xua tiến vào nơi này.
- Dương Phàm, ngươi tới rồi.
Thanh âm của Luân Huyết Đại Để vang lên.
Huyết quang trống rỗng hiện ra, ngưng tụ thành một nam nhân mặc áo khoác cổ quái màu máu. Trên sống mũi có một cái gọng kỳ quái, hai bên đều có gắn kính lưu ly như thủy tinh, vừa vặn che kín hai mắt. dưới ánh mặt trời tỏa ra lam quang kỳ dị. Hai bên đêu có một cái gọng khoát lên hai tai. rất là cổ quái.
Phía sau kính lưu ly trong suốt là một đôi mắt lạnh lùng mà không mất vẻ cơ trí sau khi nhìn thấv Dương Phàm thần sắc dịu đi vài phần.
Đây chính là phân thân của Đại Đế lúc trước Dương Phàm từng chứng kiến.
- Dương Phàm. Ngươi từ thượng giới bại lui mà về. thua cũng không oan. Cho dù dưới tình huống như vậy ngươi cũng không dùng Nghịch Thần Thuế Thiên Huyết bán đế luyện chế. quả thật làm người ta ngạc nhiên.
Phân thân Đại Đe đưa tay đẩy mắt kính, trong thanh âm phát ra sự thản nhiên từ nội tâm.
Luân Huyết Đại Đế đổi mặt hôm nay dường như khác với phân thân tuyệt đối bình tĩnh nhưmáỵ móc từng gặp năm đó.
- Nguyên lai tư thế thảm bại của Dương mỗ tại thượng giới đã bị Đại Đế nhìn thấv. Còn về Nghịch Thần Thuể Thiên Huyết sao. tạm thời Dương mồ không nghĩ sử dụng. Tin chắc không dùng ngoại vật cuổi cùng cũng có thể khiêu chiến Đại Đế. Luân Huyết Đại Đế các hạ, dường như rất cấp thiết muốn Dương mỗ dùng hu vá này.
Dương Phàm không mặn không nhạt đáp lại, liếc mắt nhìn gọng kính lưu ly trên mũi Đại Đế. thâm nghĩ: “Đây là Pháp bảo gì. cho tói giờ chưa từng nhìn thấy?” (@_@)
- Nghịch Thần Huyết đã vượt qua cực hạn sinh linh có thể hấp thu. Nếu là Tiên Đế dùng chỉ có 10% nắm chắc giữ mạng, 90% là nô tan xác mà chết.
Luân Huyết Đại Đe thán nhiên nói.
Dương Phàm nghe vậy không khỏi hoảng sợ trong lòng phát lạnh.
Lúc trước hắn bang vào một loại trực giác, không dùng Nghịch Thần Huyết cùng không phải không có nguyên nhân.
- Cho dù là Đại Đế dùng cũng chỉ có nắm chắc một nửa giữ được mạng sống. hơn nữa ngày sau có ôn định hay không cũng là một ân số.
Khóe miệng Luân Huyết Đại Đế - nhân vật như một bí ẩn của thất giới nhếch lên một tia cười quỷ dị.
Dương Phàm nghe xong, trong lòng lại bốc lửa. Nghịch Thần Huyết này quá thật là một âm mưu.
Luân Huyết Đại Đế lại thở dài thật dài:
- Sinh linh hậu thiên chung quy không thể đánh đông với những Tiên Thiên Ma Thân thể sinh từ hồn độn. Cho dù là Thần thú siêu cấp của thế gian này ở trước mặt Tiên Thiên Ma Thân thể cũng như con kiến. Chênh lệch giữa hai bên gần như là một vách ngăn cấm kỵ. Mà bản ý của ta cũng không phải tạo ra Chí tôn thất giới gì.
- Vậy Đại Đế vì cái gì?
- Ta... chỉ là muốn về nhà. trở về cố hương của ta.
Luân Huyà Đại Đế cười chua xót.
Giờ khắc này. từ trong mắt Đại Đế, Dương Phàm cảm nhận được sự cô độc phát ra từ linh hồn.
- về nhà?
Dương Phàm không hiểu, về nhà lại khó như vậy?
Cụ thể muốn ta làm gì?
- Phá giới!
Luân Huyết Đại Đế từ từ phun ra hai từ. sau đó hít sâu một hơi. trong mắt lóe ra thản quang kích động không hiểu:
- Phá vỡ vách ngăn của thất giới này. tiến vào Đại Thiên Tu Di Trụ rộng lớn kia!!!
------oOo------