Nguồn: read.st Vương Lâm chưa từng phải trải qua cảm giác này, đó là nỗi đau sâu tậnvào tâm can. Dường như trong nháy mắt tất cả máu trong cơ thể đều bị đẩyra ngoài, làm hắn thấy đầu óc chao đảo.Vương Lâm cố nén sự đau đớn, mà lao đi. Ánh mắt vẫn dõi theo ba ngườiđang đuổi theo ở đằng sau. Nhhắn như cắt, hắn đột ngột chuyển hướng, bayvề nơi trú ngụ của Thi Âm Tông. Bốn đạo cầu vồng xoẹt qua bầu trờiQuyết Minh Cốc.Khủng hoảng, cô độc là cảm giác duy nhất còn sót lại trong tâm trí củaVương Hạo và Vương Trác. Thậm chí hai người họ còn không dám cử động,mắt nhìn chăm chăm vào Vương Đào và tiểu muội của hắn.Trên gương mặt của đạo sĩ thoáng lộ ra một cảm xúc khó tả. Lão thở dài một tiếng rồi quay đi, không ngoái đầu nhìn lại nữa.Đằng Hóa Nguyên mỉm cười bước vào đại môn. Hai tay hắn chắp sau lưng.Bỗng có một vòng tròn màu tím tản ra tứ phía, bao bọc lấy toàn bộ ngôinhà, không cho những người trong nhà chạy trốn.Ngay sau đó, hắn cất bước, tiến vào gian phòng gần nhất. Lúc này, chỉcòn nghe thấy tiếng khóc thê lương từ trong gian phòng vọng ra. Từng lànkhói màu vàng nhạt trong phòng nhẹ nhàng bay ra đều bị cuốn vào chiếchắc kỳ.Khuôn mặt đau đớn tột cùng của bảy tên người hầu nhà họ Vương hiện lên trên chiếc hắc kỳ.Đằng Hóa Nguyên tiếp tục đi vào các gian phòng giành cho người hầu. Vôsố những tiếng kêu khóc vang lên, toàn thân Vương Hạo và Vương Trác runlên bần bật, trong lòng muốn phản kháng lại nhưng không thốt lên thànhlời.Chỉ trong thời gian ngắn, tất cả người hầu trong nhà đều trở thành oanhồn. Vẻ hung ác trên gương mặt Đằng Hóa Nguyên càng hiện rõ hơn. Lúcnày, mọi người trong Vương gia đều bị kinh động bởi những tiếng kêu khócthê thảm. Tât cả đều muốn ra khỏi phòng để nghe ngóng nhưng mọi ngườichợt hoảng hốt nhận ra rằng cả căn phòng đang bị bao bọc bởi vòng ánhsáng tím, không thể bước ra được.Nghe thấy những tiếng khóc thảm thiết từ ngoài vọng vào, khiến cho tất cả mọi người trong Vương gia đều tê cứng.Đằng Hóa Nguyên lẩm bẩm một mình: “Lệ nhi! Nó đã giết con thì ta sẽ giếttoàn bộ gia tộc hắn để báo thù cho con.” - Nói đoạn, hắn ta lại tiếptục bước vào một căn phòng khácToàn thân Vương Hạo rung lên, như có một luồng sức mạnh từ tận sâu bêntrong dâng trào, bất chấp tất cả, hắn hét lên thật to: “Không…..”.Đằng Hóa Nguyên quay lại mỉm cười lạnh lung. Tay phải vung lên, phútchốc cả căn phòng bỗng biến thành tro bụi, lộ ra khuôn mặt sợ hãi củamột cặp nam nữ. Hai người đó chính là tam thúc và tam thẩm của VươngLâm, cũng chính là phụ mẫu của Vương Hạo.Đằng Hóa Nguyên phất nhẹ tay trái một cái. Cha của Vương Hạo lập tức baylên, hai tay ôm chặt lấy cổ, gương mặt đỏ bừng. Miệng lão há to, nétmặt vô cùng đau đớn.Hai mắt của Vương Hạo đầy những vằn máu, nước mắt lã chã tuôn rơi. Hítmột hơi thật mạnh, hắn muốn lao ra nhưng bị Vương Trác ngăn lại. Phảikhó khăn lắm Vương Trác mới có thể giữ được Vương Hạo, hắn nói nhỏ:“Vương Hạo, không được kích động, đối phương là Nguyên Anh Kỳ…Đằng Hóa Nguyên cười nhạt vài tiếng rồi thu tay lại. Phịch một tiếng, từđầu của cha Vương Hạo một dòng máu chảy ra. Linh hồn của lão vừa rờikhỏi xác liền bị hắc kỳ hút vào.“Không!!” cổ họng của Vương Hạo khản đặc lại. Hắn cảm tưởng như lồngngực mình bị một tảng đá rất lớn đè nặng lên, máu tươi từ miệng hắn phuntrào. Hắn đứng đó chết lặng nhìn xác của cha mình, tự lẩm bẩm: “Tạisao…? Tại sao…?”Đằng Hóa Nguyên lại giơ tay ra một lần nữa, tóm lấy mẫu thân của VươngHạo. Sau khi bóp nát đầu, hắn quẳng cái xác ra phía sau, ngay trước mặtVương Hạo.Vương Hạo rùng mình, một lần nữa máu từ miệng hắn lại phun ra, cả ngườihắn đổ sụp xuống đất, ôm lấy xác mẫu thân, nước mắt tuôn ra lã chã. Hắnđột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chòng chọc vào Đằng Hóa Nguyên, hắn thétlên: “Tại sao!!!”Sắc mặt của Đằng Hóa Nguyên càng lạnh lùng hơn. Hắn phất tay áo một cái,khiến cho cả căn nhà của Vương gia chìm trong biển lửa. Lúc này, trênmặt đất chỉ còn có khoảng hơn bốn chục người. Họ đều là người trong giatộc nhà họ Vương.Ai nấy đều đang vô cùng khiếp sợ. Đám nữ tử đều khóc nức nở. Trừ nhữngngười còn sống ra, trên mặt đất đều là những cái xác không đầu.Mở miệng cười gằn, Đằng Hóa Nguyên tóm lấy một người trong số họ. Ngườiđó chính là tam thúc của phụ thân Vương Lâm, là nguời lớn tuổi nhấttrong Vương gia.Trong tiếng kêu khóc thảm thiết, Đằng Hóa Nguyên lạnh lùng, tàn nhẫn cướp đi sinh mạng của từng người.Vương Hạo ngây dại chứng kiến tất cả diễn ra trước mắt. Hắn chẳng cảmnhận được Vương Trác đang nắm lấy tay mình mạnh tới mức đã tạo thành mộtvệt máu. Vương Trác không dám nhìn xác cha trong đám thi thể kia, hắncúi đầu, cả cơ thể run rẩy, hai mắt đỏ ngầu.Tứ thúc của Vương Lâm bật cười xót xa, dường như đã hiểu ra được điều gìđó. Lão vốn là người có khí phách hơn người, nhưng sống cô độc. Mămngoái vợ mất vì bệnh, con trai thì đến môn phái trên giang hồ để tuluyện. Lão mở miệng ra hỏi:“Thượng tiên, nhà họ Vương chúng tôi đã làm gì đắc tội với Ngài. Chúngtôi cũng chỉ là người trần mắt thịt mà thôi. Ngài cũng phải cho chúngtôi biết, mọi chuyện rốt cuộc là nguyên cớ do đâu?Vị đạo sĩ thốt lên một tiếng ngạc nhiên, đưa mắt nhìn người đàn ông trung niên đó.“Tại sao?”Hai tay Đằng Hóa Nguyên lại vung xuống vài cái, lập tức lại có vài người chết, khắp nơi đều là máu và xác người chết.“Vương gia nhà các ngươi đã có người dám ra tay giết hại cháu ta. Vì vậyta phải trả thù.” - Nói đoạn hắn lại vẫy tay phải một cái, mặt đất rungchuyển, hơn chục người nữa lại bỏ mạng.Vương Hạo vùng thoát ra khỏi tay của Vương Trác, lao lên.Nhưng lại mộtlần nữa bị Vương Trác ấn xuống đất, nói nhỏ vào tai hắn: “ Vương Hạo,không biết trước đây ra sao nhưng bây giờ chúng ta phải sống, chỉ cầnchúng ta còn sống thì mới có cơ hội báo thù.”Tứ thúc của Vương Lâm lại cười chua xót, nói: “Thượng tiên, Vương giachúng tôi sao lại có người giết cháu của Ngài được. Mấy trăm năm nay,Vương gia chúng tôi chỉ có ba người tu luyện thành tiên thôi mà…”. Nóitới đây ông bỗng ngưng lại, dường như nhớ ra điều gì đó.Trong những người may mắn còn sống sót, phụ thân của Vương Trác thở mạnhmột tiếng rồi ngã ra đất, giọng run run nói: “Thượng tiên! Người giếtcháu của ngài có phải tên là Vương Lâm?”Trong khóe mắt của Đằng Hóa Nguyên bỗng lóe sáng, trong lòng hắn lẩmnhẩm: ‘Vương Lâm… Hóa ra hắn tên là Vương Lâm!”. Hắn nhìn đối phương,rồi tóm lấy cha của Vương Trác tới trước mặt. Hắn nhìn chằm chằm vào mắtđối phương rồi gằn từng chữ, từng chữ: “Nói cho ta biết chuyện củaVương Lâm mau.”Cha của Vương Trác vội vàng kể cho hắn nghe một cách rõ ràng nhữngchuyện của Vương Lâm, nói ra cả nơi ở của cha mẹ Vương Lâm. Trong lònghắn nhủ thầm: “Chết đi, đều chết hết cả đi! Dù sao thì Vương gia cũngchẳng còn ai nữa. Cha mẹ ngươi cũng phải chết theo.”Đằng Hóa Nguyên nghe xong, cười vang vài tiếng rồi chắp hai tay lại, khimở tay ra thì giữa hai lòng bàn tay xuất hiện một quả cầu tuyết. Hắn tađẩy nhẹ một cái. Một đợt sóng hình cầu nhẹ lan tỏa ra tứ phía.Cha của Vương Trác ở gần vòng sóng đó nhất, chỉ mới chạm nhẹ vào vòngtròn đó lập tức toàn thân rung lên, quần áo đều bị thiêu rụi. Khi vòngtròn đó lan rộng ra xung quanh, tất cả những người bị nó chạm phải đềungã xuống. Linh hồn của họ đều bị hắc kỳ hút lấy.Khi vòng tròn lan tỏa tới chỗ Tứ thúc của Vương Lâm bất chợt một luồngánh sáng êm dịu bỗng bao trùm lấy người ông, chặn đứng vòng tròn sóng đólại.Đằng Hóa Nguyên xoay người, nhìn chằm chằm đạo sĩ. Đạo sĩ thở dài, nói:“Đằng đạo hữu, người này thì để lại, ta có việc cần dùng hắn.”Đằng Hóa Nguyên cười lạnh lùng, chỉ vào Vương Hạo và Vương Trác mà đáp: “Thế thì hai tên này ngươi đừng có xen vào đấy.”Tu sĩ khẽ cười một tiếng, nhìn Đằng Hóa Nguyên mà đáp: “Đằng đạo hữu,ông hà tất phải giả vờ không biết làm gì. Nếu như ông giết hai người bọnhọ trước mặt ta, ta sẽ bỏ qua. Nhưng khi Phác Nam Tử của Huyền Đạo Tônghỏi, thì ta cũng phải nói sự thật.Đằng Hóa Nguyên nhìn đạo sĩ, một lúc sau mới bước tới. Rầm rầm mộttiếng, cả tòa nhà của Vương gia liền biến thành một đống đổ nát.Hắn cũng chẳng thèm ngó qua đám người Vương Trác, bay về phía nhà của Vương Lâm.Người Vương Trác toàn thân run rẩy, kinh ngạc nhìn đống đổ nát, lặng người đi một lúc, quỳ trên mặt đất, bái lậy.Vương Hạo cắn chặt hàm răng, cười giận giữ, toàn thân run lên, ngã xuống mặt đất.Vương Trác đứng dậy ôm lấy Vương Hạo, quay lại vái đạo sỹ rồi hướng vềphía của Huyền Đạo Tông bay đi. Vương gia từ nay hoàn toàn biến mất.Đạo sĩ thầm than một tiếng, nghĩ thầm: “ Nghiệp chướng, cũng không thểbiết việc này là ta làm đúng hay sai…Nhưng mà có thể cứu thì hãy cứuvậy.” Nghĩ đến đây, đạo sĩ phủi tay áo một cái, cùng với Tứ Thúc củaVương Lâm biến mất vào trong nhà Tổ của họ Vương.Đằng Hóa Nguyên đến ngay thôn của gia đình Vương Lâm. Trên chiếc Hắc kỳđằng sau lưng hắn xuất hiện linh hồn của hơn một trăm người nhà họVương. Những âm thanh thê thảm phát ra từ trên chiếc Hắc Kỳ nghe ghêrợn.Sau khi đến nơi Đằng Hóa Nguyên nhìn xung quanh, lập tức nhận ra ngôinhà của Vương Lâm. Hắn cười nhạt một tiếng rồi xông thẳng vào.Một khắc sau, Đằng Hóa Nguyên từ trong nhà đi ra, tay phải xoa lên Hắckỳ một cái. Lập tức Hắc Kỳ to lên rất nhiều lần. Ngay sau đó Đằng HóaNguyên cắn đầu lưỡi, nhả ra một giọt máu, Hắc kỳ lập tức phát ra nhữngtiếng gào khóc thảm thiết. Từ trên hắc kỳ chậm chậm hiện ra hình ảnhVương Lâm đang ở một chỗ kín đáo trong rừng.Đằng Hóa Nguyên cười dài một tiếng.Lại nói về Vương Lâm, đằng sau hắn vẫn có ba người bám theo, bay thẳngđến nơi tập kết của Thi Âm Tông. Đột nhiên trong ngực hắn đau nhói,giống như bị rút hết không khí trong người, kêu thảm một tiếng, trênkhụy xuống trên mặt đất, phun ra một búng máu.Một sự hoang mang lo sợ trào lên trong lòng của Vương lâm, trong tâmkhảm của Vương Lâm bỗng hiện lên khuôn mặt hiền từ của cha mẹNgay sau đó, Vương Lâm đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời hắn không bao giờ quên.“ Không!” Từng giọt nước măt tuôn ra trên hai khóe mắt của Vương Lâm.Hắn vô cùng đau khổ, cả người run lên bần bật. Một luồng linh khí trongcơ thể hắn dâng lên không thể kiểm soát, bung ra làm cho cây cỏ xungquanh mấy chục thước đều tan thành mây khói.Vào lúc này, linh lực trong cơ thể Vương Lâm đã đạt được cảnh giới cao nhất. Tốc độ tăng trưởng của nó tăng lên gấp bội. ------oOo------