Nguồn: read.st Hứa Hạo là đại đệ tử thứ sáu của Linh Vũ Tông ở tam cấp tu chân quốc -Cự Lộc Quốc. Lúc này hắn đang ngồi ở trên một tảng đá cực lớn đang tự dichuyển, kiểm tra lại chiến lợi phẩm mấy năm nay của bản thân. Đúng lúcnày, đột nhiên ngọc giản truyền âm của hắn chớp động dữ dội.Hứa Hạo nhíu mày, lấy ngọc giản ra đặt ở trên trán. Ngay lập tức một âm thanh gấp gáp vang lên trong thần thức của hắn.-Nhanh chóng đi đến vị trí bốn mươi tám độ phía Tây Bắc. Chỗ đó xuất hiện một cái thần thức không có chủ!Người truyền âm đến cho hắn là một vị bằng hữu tốt tên là Cát Dương ởchiến trường ngoại vực. Hai người bọn hắn đều là người có tu vi Trúc CơHậu Kỳ. Thường xuyên liên thủ để giết người đoạt bảo, phối hợp rất ăný.Hứa Hạo nghe xong, sắc mặt khẽ biến. Ngay sau đó lộ vẻ vui mừng nhưđiên. Thần thức là vật quý giá nhất ở chiến trường ngoại vực, so với tấtcả những pháp bảo khác thì ít hơn rất nhiều.Chỉ có những tu chân hùng mạnh, lúc bị phá hủy thân xác liền khiến choNguyên Anh rời khỏi cơ thể. Hơn nữa Nguyên Anh khi bị tiêu diệt, mới cóxác suất cực nhỏ, có một tia thần tức bay ra.Hứa Hạo không biết những tác dụng cụ thể của thần thức. Nhưng hắn nhớrõ, trong khoảng khắc khi bước vào chiến trường ngoại vực, thượng cấp tuchân quốc có đưa ra một cái bảng, mặt trên có mười vị xếp hạng, khôngngờ trong số đó thần thức là cao nhất. Tất cả những gì trên cái bảngkia, khi nhặt được phải nộp lên trên, hơn nữa sẽ chắc chắn sẽ được banthưởng.Nghĩ tới đây, Hứa Hạo cảm thấy quả tim điên cuồng đập loạn. Hắn khôngnói nhiều mà khẽ động thân thể, hướng về góc Tây Bắc mà bay tới. Khi hắnbay đến, ở đây đã tụ tập rât nhiều người. Ở xa có một cái lồng lớn đậylại, ở bên trong cái lồng có một cái vệt sáng màu lam rất lớn. Vệt sángkia nhẹ nhàng nổi trong không trung, không chút nhúc nhích.Hai mắt Hứa Hạo lộ ra vẻ tham lam, không nói nhiều vỗ lên túi trữ vật, lấy ra một cái xoa màu đen, vọt tới thành.Lại nói đến Vương Lâm đang lặng lẽ chờ đợi vết nứt không gian xuất hiện.Sau rất lâu, trong phạm vi thần thức của hắn, đột nhiên xuất hiện támcái vết nứt. Thần thức của Vương Lâm lập tức đi vào. Cắt đứt. Xuất ratám đạo thần thức. Quá trình như vậy, liên tục được duy trì, thần thứccủa Vương Lâm, càng ngày càng ít đi. Số lượng thần thức xuất ra, cànglúc càng nhiều.Chiến trường ngoại vực, trong khoảng thời gian ba năm ở đây, lâm vàotrong một cảnh tượng điên cuồng. Từ cách đây ba năm đột nhiên xuất hiệnthần thức vô chủ bị hai người Hứa Hạo và Cát Đằng lấy đi. Làm cho tất cảnhững người đang thu dọn chiến trường ngoại vực trở nên điên cuồng. Sauđó gần như mỗi ngày, đều có thần thức xuất hiện ở chiến trường ngoạivực.Số lượng thần thức nhiều đến mức không thể tưởng tượng được. Một mànquái dị này, nếu như thường thường, tất nhiên sẽ dẫn đến sự chú ý củathượng cấp tu chân quốc. Nhưng trong ba năm này, thượng cấp tu chân quốccũng không phái ra bất kỳ người nào đến điều tra.Trong chiến trường ngoại vực, bây giờ cực kỳ bất ổn. Vì một chút nguyênnhân không hiểu nổi, người bên trong không ra ngoài được, mà người bênngoài cũng chẳng thể vào trong.Việc này nói đến cùng, vấn đề có lẽ là do sự xuất hiện của vết nứtkhông gian. Mười năm nay, toàn bộ chiến trường ngoại vực, vết nứt khônggian xuất hiện rất nhiều, nhất là vài chỗ cửa đi vào, lại càng có nhiều.Đám tứ cấp, ngũ cấp tu chân quốc cấp bốn đã phân tích ra được chính làchiến trường ngoại vực đã sắp đến bờ sụp đổ. Lúc này cho dù có cao thủNguyên Anh Kỳ đi vào, cũng không có khả năng vãn hồi được đại cục sụp đổnữa.Còn chuyện mời người ở lục cấp tu chân quốc đến để sửa chữa thì chi phínày lại quá cao. Mặc dù biết ở trong chiến trường ngoại vực có rất nhiềuthần thức, thì cũng chẳng đủ để trả tiền cho những chi phí sửa chữa bêndưới. Những thứ này vẫn là do vài ngũ cấp tu chân quốc cùng nhau gánhchịu.Hơn nữa quan trọng nhất là, chiến trường ngoại vực cũng không phải chỉcó một chỗ. cũng không cần phải đi sửa chữa một cái chiến trường đã sắpsụp đổ. Cho nên nếu như chiến trường ngoại vực dưới gia cố pháp thuậtkhông được hiệu quả thì bỏ đi được rồi.Nhưng khó có thể giải thích chính là cái chiến trường này rõ ràng đãđược dự đoán tối thiểu có thể sử dụng được mấy nghìn năm nữa, nhưng vìsao chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi, lại đột nhiên nhanh chóng cóchuyển biến xấu đi thế này.Bọn họ không biết, tất cả những nguyên nhân này, thực ra phải tìm đếnVương Lâm đầu tiên. Nếu không phải hắn trong khoảng thời gian dài liêntục công kích những vết nức thì cũng sẽ không trở nên như thế này được.Thời gian trong vết nứt không gian, và chiến trường ngoại vực có sự khácbiệt rõ ràng. Ở bên trong hư vô của vết nứt không gian trải qua mộttrăm năm, thì bên ngoài Chiến trường ngoại vực chỉ là mười năm mà thôi.Nói một cách chính xác, thời gian Vương Lâm ở bên trong không gian củavết nứt đánh vào cái khe hở, đối với bên ngoài, là bảy năm, nhưng trênthực tế, lại là bảy mươi năm.Bảy trăm năm liên tục công kích, làm cho Chiến trường ngoại vực nhanhchóng chuyển biến xấu. Bây giờ, không có tu sĩ nào ở tứ cấp, ngũ cấp tuchân quốc dám đi vào cái chiến trường ngoại vực này. Bọn họ chỉ có thểtruyền âm vào, nói cho những tu sĩ của tam cấp tu chân quốc, hủy bỏ côngviệc dọn dẹp lần này, toàn lực tìm kiếm thần thức. Sau đó thống nhất mởtruyền tống trận ra, để tất cả mọi người rời khỏi.Vương Lâm đã quên thời gian. Thần thức của hắn càng ngày càng yếu, cànglúc càng nhỏ. Hắn bây giờ, đã không thể tiếp tục chặt đứt thần thức, màđang đợi, chờ cái vết nứt lớn hơn xuất hiện.Vào một ngày, ở trong phạm vị thần thức của Vương Lâm, xuất hiện một cáivết nứt không gian lớn hơn gấp nhiều lần so với những cái trước kia.Vương Lâm không chút do dự, chui vào.Mã Lương đã tìm được một kiện pháp bảo vừa ý. Nó giống như Đạo Mặc Quangnăm đó hắn tìm được, đều là vật có thể tự động phi hành. Vì kiện phápbảo này, Mã Lương đã dùng hết sức, đuổi theo trong ba ngày.Hắn cười khổ nhìn phi kiếm kia ở phía trước đang tỏa ra tử quang. Thầmnghĩ năm đó nếu Toa Tử không bị cướp mất, bây giờ nhất định sẽ dễ dàngđuổi theo, cũng không đến mức cực nhọc thế này.Nhớ đến Toa Tử, Mã Lương lại nhịn không được mà liên tưởng đến MặcQuang. Mười mấy năm qua, hắn không phải chỉ một lần mơ tưởng, bên trongMặc Quang kia rốt cuộc là cái pháp bảo gì, lại có thể bị những tộc nhâncủa Cự Ma Tộc truy đuổi và chiếm đoạt. Chắn chắn nó phải là một kiệnpháp bảo nghịch thiên. Mỗi lần nghĩ đến đây, hắn cũng nhịn không được màphải than ngắn thở dài.-Truyền tống thông đạo sớm không mở, muộn không mở, hết lần này đến lầnkhác kỳ hạn năm mươi năm của ông mày còn chưa hết, lúc này lại mở ra.Nhưng bất kể là nói thế nào, cuối cùng cũng có thể trở về nhà. Mấy nămgần đây ở nơi này quá nguy hiểm. Đều vì những thứ thần thức này độtnhiên xuất hiện mà làm náo loạn. Chờ khi nào đem cái phi kiếm này lấyvào tay, trở về chỗ tập kết. Hì hì, tiểu sư muội, muội nhất định phảiđợi huynh về nhé, ngàn vạn lần đừng nhận lời của đại sư huynh, hắn chỉlà một tên súc sinh mặt người tâm thú. Chỉ có huynh mới một lòng một dạvới muội thôi. - Mã Lương nói thầm trong lòng, tiếp tục đuổi theo vềphía trước.-Nhưng năm mươi năm đã trôi qua, tiểu sư muội không biết bây giờ đã nhưthế nào rồi? Ách…Nàng tu luyện Chiến Thần quyết, nghe nói có thể bảo trìđược nhan sắc. Thoạt nhìn thì chỉ mới ba mươi tuổi thôi, nếu như nàngtrở thành một bà già, thì ta cũng buông tay được rồi. Hừ hừ, lần nàyChiến Thần điện có hơn mười người đến đây, chỉ còn lại có mười ngườisống sót. Khi trở về, chắc chắn ta sẽ được tông chủ chú trọng bồi dưỡng.Hơn nữa trước kia ta còn có bình đan dược kia, ăn vào một viên thì cóthể giữ được tuổi xuân. Vì vậy, cho dù quay trở về, thì ta cũng vẫn làmột chàng trai hai mươi tuổi. Đến lúc đó thì thích nữ tử thế nào, màchẳng tìm được chứ?Mã Lương cười ha ha, chỉ cảm thấy cả người tràn đầy động lực, tốc độ lạicàng nhanh hơn được vài phần. Mã Lương đang toan tính, đột nhiên từ xabay đến hai đạo cầu vồng, trong nháy mắt đã đến sát bên người hắn. Trongđó có một đạo lập tức bay lên trước mặt Mã Lương. Phi kiếm ở phía trướcnhoáng lên một cái, lập tức lộ ra thân hình. Chỉ thấy đó là một ngườithanh niên khoảng ba mươi mấy tuổi. Ánh mắt hắn âm trầm, bàn tay to trảomột cái, sau khi nắm lấy phi kiếm thì chẳng thèm nhìn cái nào mà ném nóvào túi trữ vật. Sau đó, hắn xoay người, âm trầm nhìn chằm chằm vào MãLương.Lúc này thì đạo cầu vồng kia đã hạ xuống, xuất hiện một người trung niênmặc quần áo màu đen, đứng ở phía sau Mã Lương, cười nhạo nhìn về phíahắn. Mã Lương biến sắc, thất thanh nói:-Hứa Hạo, Cát Dương!Mã Lương than khổ, hai người đối phương trước đây rất lâu hắn đã từnggặp qua. Cho nên lúc này mới liếc mắt đã nhận ra ngay. Thanh danh củahai người này rất xấu, chuyên giết người đoạt bảo.Mã Lương quyết định kéo túi trữ vật xuống, trực tiếp ném cho Hứa Hạo ở phía trước, cầu xin nói:-Hai vị đạo hữu, tất cả những thu hoạch của ta mấy năm nay, đều ở chỗnày. Hai vị cứ việc lấy đi, ta chỉ mong có thể giữ được tính mạng thôi. -Hứa Hạo ngẩn ra, mở miệng túi trữ vật ra nhìn qua, rồi nhìn Mã Lươngmột cái, cười nói:-Ngươi là người không có khí phách mà ta được gặp, nhưng cũng rất thứcthời. Được thôi, ngày hôm nay tha cho ngươi một mạng. Cút.Mã Lương thở phào nhẹ nhõm, đang muốn rút lui… Đột nhiên, hắn biến sắc,phun ra một ngụm máu tươi. Một thanh phi kiếm xuyên qua ngực của hắn. Cơthể của hắn run rẩy, cảm giác được rõ ràng sinh mệnh của mình đang dầnbiến mất. Hắn giãy dụa xoay người lại, nhìn chằm chằm vào Cát Dương, giữlại một ngụm máu ở trong miệng, mơ hồ nói:-Ngươi… …Cát Dương vẫy tay, phi kiếm bay trở về. Hắn lãnh đạm nói:-Ta chưa nói tha ngươi.Nói xong, cơ thể của hắn khẽ động, cũng chẳng thèm nhìn Mã Lương mộtcái, bay về nơi xa. Hứa Hạo cũng chẳng biết nói gì, đối với Mã Lươngđang hấp hối chỉ biết lắc đầu, rồi lên đường. Lòng hắn hiểu rõ, đây làCát Dương hận Mã Lương đưa túi trữ vật cho mình. Hai người hắn và CátDương có một thỏa thuận, túi trữ vật đến tay ai, thì của người đó, khôngđược tranh đoạt nữa. Nếu như vừa rồi Mã Lương đưa túi trữ vật cho CátDương, Hứa Hạo cũng sẽ làm như vậy.Ý thức của Mã Lương đã trở nên mơ hồ, trước mặt hắn hiện lên bóng dángcủa tiểu sư muội, rồi dần dần nhắm hai mắt lại. Đúng lúc này, đột nhiên ởbên cạnh thi thể của Mã Lương xuất hiện một cái vết nứt không gian cựclớn. Một đạo thần thức khổng lồ vọt ra. Khi đạo thần thức xuất hiện, hơidừng lại một chút, rồi lập tức chui vào trong cơ thể của Mã Lương. Rấtlâu sau, Mã Lương lại mở mắt. Từ trong ánh mắt của hắn lóe lên hai đạotinh quang.Vết thương ở trước ngực hắn, lấy mắt thường có thể nhìn thấy được bằngtốc độ rất nhanh mà liền lại. Hắn mở miệng phát ra một thanh âm lạnhlẽo:-Đằng Hóa Nguyên. Vương Lâm ta đã trở về! Thần thức! Quay về!Đột nhiên lúc này, trên khắp chiến trường ngoại vực, tất cả những thầnthức trước kia của Vương Lâm, bất kể là đang trong túi trữ vật của ngườinào, hoặc bị người ta luyện hóa vào bên trong cơ thể, hoặc đang bịngười ta tranh giành đều rung lên.Từng đạo thần thức, từ tất cả phương hướng của chiến trường ngoại vực,nhanh chóng từ pháp bảo, túi trữ vật, từ bên trong cơ thể điên cuồng bayvề chỗ Vương Lâm, tụ tập lại.Cảnh tượng đó khiến cho trong lòng mỗi một vị tu sĩ lấy được thần thức ở chiến trường ngoại vực, trở nên rung động. ------oOo------