Nguồn: read.st Lời của Vương Lâm vừa dứt, sắc mặt của ba người Chu Tử Hồng lập tức biếnđổi lớn. Đặc biệt là Lâm Đào, sắc mặt lập tức tái nhợt, vội vàng lui raphía sau. Du hồn kia nghe được mệnh lệnh, không nói nhiều mà hướng vềphía Lâm Đào bay tới.Chu Tử Hồng cắn chặt môi dưới, có ý muốn ngăn cản, nhưng chẳng biết mởmiệng thế nào. Tên sư huynh họ Dương thì lại than nhẹ một tiếng, vẻ phứctạp trên mặt lập tức lóe lên. Lâm Đào dùng hết tốc độ, vẫn không thểnào chạy đi xa được. Hắn chỉ hoảng loạn chạy qua chạy lại ở bốn phía,muốn né tránh du hồn. Hắn tự biết mặc dù có chạy trốn, tốc độ cũng chẳngnhanh bằng du hồn. Cho dù có gặp may mà chạy thoát, chiến trường ngoạivực lớn như vậy, hắn có thể hoàn toàn khẳng định, mình cũng không thểnào còn sống mà quay về truyền tống trận. Nghĩ đến đây, hắn vội vàngnói:-Tiền bối! Ta và Mã Lương không có một chút giao tình nào. Đồng môn mấynăm nay, bọn tôi nói chuyện với nhau cũng rất ít. Tiền bối tha mạng,ta…Ta nguyện trở thành nô tài của ngài. Tiền bối tha mạng.Lâm Đào lo lắng nói. Lúc này du hồn đã đến rất gần hắn. Vương Lâm khẽcười nhìn hắn một cái, tay phải vung lên, du hồn lập tức ngừng lại. TránLâm Đào ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn cũng chẳng dám lau, mà cung kính đứng ởmột bên, nói:-Tiền bối, ngài…Ngài chắc chắn là cao thủ của thượng cấp tu chân quốc.Lâm Đào may mắn trở thành nô tài của ngài, tuyệt đối sẽ không có nữađiểm dối trá.Nói xong, hai tay của hắn tạo thành một cái thủ ấn, trong giây lát đặtlên trên trán của mình. Ngay lập tức một giọt máu trong suốt và lónglánh, từ giữa mi tâm của hắn chảy ra, từ từ bay về phía Vương Lâm.Giọt máu kia sau khi xuất hiện, cả người Lâm Đào ngay lập tức rũ xuống,bộ dạng suy yếu, khẩn trương nhìn Vương Lâm. Vương Lâm vung tay lên, saukhi bắt được giọt máu thì ánh mắt chuyển lên trên người của sư huynh họDương.Lâm Đào sau khi thấy Vương Lâm nhận lấy giọt máu, lập tức thở phào nhẹnhõm. Hắn biết, cái mạng nhỏ của mình đã được bảo toàn. Lâm Đào rấtthông minh, có thể nói hắn là người đầu tiên phát hiện con người củaVương Lâm có chút cổ quái. Đoán chừng Mã Lương chắc chắn đã chết. Sư đệ ởtrước mặt này, là bi người ta đoạt xá. Nhưng hắn không dám nói, lạicàng không dám đi nhắc nhở cho hai người Dương, Trương.Lâm Đào biết, đi theo Vương Lâm, là con đường sống duy nhất của mình.Cho dù Vương Lâm không giết hắn, chỉ cần đuổi hắn đi, hắn cũng chắc chắnsẽ chết. Cho nên chuyện này căn bản là khỏi cần phải so sánh làm gì chomệt. Khi Vương Lâm ra lệnh cho du hồn giết chết mình, Lâm Đào đã hiểu,đối phương rõ ràng đã sớm nhìn ra suy nghĩ của mình. Cho nên hắn cũngchẳng cần chất vấn, bởi vì như vậy sẽ càng làm hắn chết nhanh hơn màthôi.Đây là chỗ thông minh của Lâm Đào, cực kỳ dứt khoát mà tự nguyện làm nôtài, hơn nữa còn lấy ra một bản mệnh tinh huyết của mình đưa cho đốiphương.Khi lấy được máu của hắn, chỉ cần Vương Lâm có một cái ý nghĩ trong đầu,hắn sẽ hồn bay phách lạc. Nhưng Lâm Đào cũng không có biện pháp khác,vì được tiếp tục đi theo Vương Lâm, hắn chỉ có thể làm như vậy.Lúc này cơ thể của hắn khẽ động, nhanh chóng đi đến bên cạnh Vương Lâm.Phi kiếm sắc nhọn lóe lên, mũi kiếm chỉ về phía hai người Dương, Trương.Khi làm chuyện này, hắn không chút do dự.Biết rõ nếu đã trở thành nô tài, thì phải làm những chuyện nên làm, cho dù chỉ là ra vẻ như vậy cũng được.Nam tử họ Dương cười khổ, thầm than một tiếng, không nói nhiều mà vỗ lêntrán. Từ mi tâm xuất ra ra một giọt bản mệnh tinh huyết, bay về phíaVương Lâm.Hắn phát hiện Vương Lâm có chút cổ quái, suy đoán có thể là vì đoạt xá.Không dám chậm chạp như Lâm Đào, dọc theo đường đi trong lòng run rẩy.Lúc này những gì mắt thấy đã được làm rõ, nếu so sánh, thì quyết địnhtrở thành nô tài của đối phương là tốt nhất. Dù sao so với sự sống chết,danh dự cũng chẳng đáng gì. Huống hồ đối phương còn rõ ràng là tiền bốicủa thượng cấp tu chân quốc, là cao thủ mà ngay cả những con du hồn kiacũng phải e sợ. Mình đi theo hắn, nói không chừng sau này có có một sốcơ hội. Sau khi đưa ra giọt máu, hắn phức tạp nhìn thoáng qua sư muộiChu Tử Hồng ở bên cạnh, an ủi nói:-Sư muội, ngươi… …Chu Tử Hồng khoát tay chặn lại, nhìn Vương Lâm, làn môi mọng đỏ giương lên, thấp giọng nói:-Tiền bối! Ngài…Khi ngài đoạt xá, Mã Lương lúc đó là sống hay chết?Nói xong, ánh mắt của nàng rất bình tĩnh, không nháy mắt nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.Những lời này, từ khi nàng phát hiện ra Vương Lâm không được bình thường, đã muốn hỏi rồi.Vương Lâm đảo mắt nhìn nàng một cái, mở miệng nói:-Chết.Chu Tử Hồng thở phào nhẹ nhõm. Mặc kệ đối phương nói thật hay giả, nàngcũng chẳng muốn hỏi thêm nữa. Bằng vào trực giác, nàng cho rằng đốiphương không có nói dối. Hơn nữa ba người mình trong mắt đối phương, sợrằng cũng chẳng bằng con kiến hôi nữa, nên cũng chẳng cần gì phải nóidối bọn họ. Vì vậy nàng cũng chẳng nói nhiều, đưa ra bản mệnh tinh huyếtcủa mình.Ba giọt máu nhẹ nhàng bay trước người Vương Lâm. Hắn há miệng hút vàobên trong. Trong thần thức lập tức xuất hiện ba cái điểm sáng yếu ớt.Chỉ cần hắn muốn, ba người này sẽ hồn bay phách lạc.Thật ra ở trên đường đi, Vương Lâm căn bản cũng không thèm che giấu. Chỉcần là người trước đây có quen với Mã Lương, sẽ phát hiện ra sự khácthường. Hơn nữa lại có chuyện du hồn sợ sệt, chỉ cần nghĩ qua một chút,lập tức có thể suy đoán ra rõ ràng.Vương Lâm không phải là người hiếu sát, nhưng nếu ba người này khôngthông minh, như vậy cũng không có biện pháp. Chuyện đoạt xá của mình,quyết không thể để cho người khác biết. Còn chuyện khi ra ngoài chiếntrường ngoại vực, thì cũng có cách giải thích tốt. Dù sao trong năm mươinăm, hoàn toàn có thể thay đổi được tính cách của một người.Ba người Chu Tử Hồng, Dương Hùng, Lâm Đào sau khi trở thành nô tài, thầnkinh trước giờ luôn căng cứng, lập tức được giải khai mà đứng ở phíasau Vương Lâm. Chu Tử Hồng nhìn Vương Lâm, trong lòng có chút phức tạp.Nàng biết tượng mạo của mình rất đẹp. Trước đây ở trong Chiến Thần điện,có rất nhiều đồng môn theo đuổi, đều bị nàng từ chối từng người một.Chu Tử Hồng từng thề, không đến Kết Đan Kỳ, tuyệt đối sẽ không chọnngười kết đôi. Nhưng bây giờ, mình đã trở thành nô tài. Nếu như đốiphương đưa ra yêu cầu hầu hạ giấc ngủ…Chu Tử Hồng nghĩ đến đây, lòng lạicàng hỗn loạn. Nàng không biết, Vương Lâm đối với nàng, không có mộtchút hứng thú.Sau khi lấy được bản mệnh tinh huyết của ba người, Vương Lâm nhìn chằmchằm vào du hồn kia. Sờ sờ vào quai hàm, thần thức của hắn, lập tức liênhệ đến ba người hàng xóm.-Du hồn này, ta muốn dùng.Ba người hàng xóm trầm mặc một hồi, rất lâu sau, mới truyền đến lời phúc đáp.-Thân là thôn hồn, có một việc ngươi còn chưa biết được rõ ràng. Thân là hồn, thì không có cách nào rời khỏi chỗ này.-Du hồn, cũng là một loại hồn, chẳng qua chỉ là đẳng cấp của nó khôngthể cùng chúng ta so sánh được mà thôi. Nhưng nó vẫn là hồn, thì có đủsức mạnh của hồn. Hễ là sinh vật có linh hồn, đều là đồ ăn của bọn nó.Cũng giống như vậy, chúng nó lại là đồ ăn của ta.-Chúng ta nuốt hồn, cũng không có cách nào trực tiếp cắn nuốt hồn pháchcủa người khác. Chỉ có thể thông qua cắn nuốt du hồn mà lớn mạnh.-Sự mạnh mẽ của du hồn, những người tu tiên cấp thấp này căn bản làkhông có chút lực chống cự. Mặc dù người tu tiên cấp cao thì không e sợ,nhưng nếu như du hồn số lượng đông, thì kết quả cũng là như vậy. Mà duhồn, đối với ta, vừa là vũ khí vừa là nô lệ, đồng thời cũng là thức ăn.Ngươi có bao giờ nghĩ, một ngày nào đó có hồn tiến vào trong không giansinh linh, vậy sẽ sinh ra cái hậu quả gì đây?-Thân là thôn hồn. Ta có thể nói rõ ràng cho ngươi, một ngày nào đó duhồn tiến vào không gian sinh linh. Nếu như số lượng không nhiều, như vậysẽ xảy ra một tràng tai họa. Ở bên trong sinh linh không gian, du hồnđược gọi là ma đầu.-Nếu như là số lượng lớn, như vậy không gian sinh linh sẽ trở thành mộtnơi mất hẳn sự sống. Ngay cả chúng ta trước kia, trong những du hồn đó,tất nhiên sẽ có một con mà cuối cùng sẽ trở thành thôn hồn.-Trong lúc mất đi sự sống, có một quy luật tồn tại. Hễ kẻ nào muốn vượt qua giới hạn, cũng sẽ bị giết chết.Chuyện này, Vương Lâm chưa bao giờ được nghe. Hắn trầm mặc một lúc, nói:-Chiến trường ngoại vực này, là không gian gì?-Nơi đây là một chỗ hỗn loạn được những người có pháp lực mạnh trongsinh linh giới xây dựng lên. Tồn tại giữa không gian sinh linh và tậndiệt. Dù vậy, du hồn vẫn không thể từ trong khe nứt không gian mà bayra. Chỉ có những khi gần sụp đổ, khi ta đi vào, bọn nó mới có thể đivào.-Cho nên, ngươi căn bản là không có cách nào rời khỏi, lại càng không nói tới những du hồn kia.-Du hồn kia nếu ngươi thích, ta có thể tặng cho ngươi. Nhưng cuối cùng,ngươi có lẽ vẫn phải cùng ta trở về không gian tịch diệt, đây là sứ mệnhcủa thôn hồn.Ba âm thanh của hàng xóm, từ từ biến mất. Vương Lâm ngơ ngác đứng ngay tại chỗ, vẻ mặt thất thần.Ba người Chu Tử Hồng nhìn Vương Lâm không nói lời nào đứng một hồi lâu,mặt càng ngày càng nặng, lòng đột nhiên rung lên, lập tức căng thẳng đứnlên.Đáy lòng Lâm Đào thầm nghĩ có phải là đối phương đã yên lòng rồi haykhông, nếu như muốn giết người bịt miệng, thật là chẳng biết làm thếnào.Chu Tử Hồng tưởng là chuyện có liên quan đến việc hầu hạ giấc ngủ, trên mặt lộ vẻ đấu tranh.Dương Hùng lại càng sợ vỡ mật. Hắn nghĩ rất nhiều, không chỉ lo lắngchuyện sống chết của mình, mà còn có một chút hoảng sợ. Hắn sợ đốiphương vứt bỏ Mã Lương, mà đoạt lấy thân thể của mình.Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, cơ thể khẽ động, bay về phía trước, mục tiêulà truyền tống trận. Ba người Chu Tử Hồng đưa mắt nhìn nhau, rồi vộivàng đuổi theo. Còn con du hồn kia, lại dè dặt, đi ở rất xa phía sau.Càng đi về phía trước, những thi thể của tu sĩ lại ngày càng nhiều.Nhưng mỗi khi Vương Lâm đến gần, thì bên trong những thi thể này đều códu hồn chui ra, rồi nhanh chóng tránh ra, không dám ngăn cản.Cảnh tượng cổ quái như vậy, tất nhiên sẽ gây ra sự chú ý của những tu sĩđang hoảng sợ chạy đến nơi này. Cũng không biết người nào dẫn đầu, đitheo sau bốn người. Vương Lâm cũng không thèm nhìn, tiếp tục bay đi.Những con du hồn này do dự một hồi, rồi dè dặt đi theo sau người tu sĩ ởsau cùng. Phát hiện Vương Lâm cũng không ngăn cản, vậy là lập tức baylên, trong nháy mắt liên tục vang lên nhiều tiếng kêu thảm thiết, các tusĩ lại ầm ầm tản ra, một lần nữa từng người ở trong hàng ngũ lại tiếptục chạy trốn.Một ngày sau, truyền tống trận xuất hiện trong tầm mắt, xác khô nơi đâylại càng nhiều, du hồn ở khắp nơi. Kể từ đó, nơi đây trở thành khu vựccấm, căn bản không có một tu sĩ nào dám đến. Mặc dù cũng có một số vậnkhí tốt, thẳng một đường xông vào. Trong nháy mắt khi tiến vào chỗ này,bị du hồn xông tới.Trong phạm vi mười dặm, ngoại trừ những người sống sót lúc đầu ở bêntrong truyền tống trận và bốn người Vương Lâm ra, cũng không còn bất kỳngười nào còn sống. Đứng từ xa nhìn truyền tống trận, Vương Lâm có chúttrầm ngâm, nói với ba người Chu Tử Hồng:-Ba người các ngươi đi vào trong truyền tống trận đi.Ba người không dám từ chối, bất chấp khó khăn mà bay về phía trước. Cũngmay là du hồn dường như nhận được mệnh lệnh, cũng không ngăn cản bangười. Sau khi thấy bọn họ thuận lợi đi vào bên trong truyền tống trận,Vương Lâm lui người ra phía sau, tìm được một vị trí, khoang chân ngồixuống, nhìn chằm chằm vào truyền tống trận, ánh mắt chớp động.Hắn giơ bàn tay lên, lập tức một con du hồn từ xa bị hút lại run rẫy.Vương Lâm đưa tay về phía truyền tống trận, con du hồn kia lập tức giãydụa, nhưng vẫn chấp hành mệnh lệnh của Vương Lâm, đánh tới truyền tốngtrận. ------oOo------