Nguồn: read.st VVương Lâm nhìn Hứa Lập Quốc, liên tục thở dài. Hắn đang muốn lên tiếnthì… thần sắc khẽ động. Túi trữ vật của ba người Chu Cương bay lên, lậptức bị Vương Lâm thu vào trong tay. Theo đó, mấy cái hỏa cầu cũng bắnlên trên người ba đệ tử Thi Âm Tông đốt cháy thành tro.Ngay sau đó, hắn khẽ quơ tay chộp một cái. Hứa Lập Quốc không dám phảnkháng nên lập tức bị hắn tóm trong tay. Đoạn Vương Lập lập tức bay lênkhông, hóa thành một đạo trường hồng, nháy mắt biến mất phía chân trời.Lúc này, ba nhóm đệ tử Hỏa Phần Quốc tại ba miệng hỏa sơn bên cạnh đều đã thu thập xong Phần Kim Quả, bắt đầu rời đi.Vương Lâm trở lại trong động, đem Phần Kim Quả đặt trên mặt đất, lại mởtay thả ra Nguyên thần của Hứa Lập Quốc. Hứa Lập Quốc lo lắng, thở dàinói: “Đạo hữu, chuyện gì thì cũng xin từ từ nói. Chỉ cần có thể buôngtha cho ta thì yêu cầu gì ta cũng đáp ứng. Vừa rồi là ta không đúng, xinđạo hữu bớt giận.”Nội tâm Hứa Lập Quốc hết sức uất nghẹn, đường đường là cao thủ NguyênAnh kỳ bởi vì thân thể lúc trước bị hủy, Nguyên Anh bị tổn thương nên tuvị đại giảm. Hơn nữa lại không kham nổi cái giá quá đắt của một khốithân thể Nguyên Anh kỳ. Cân nhắc hồi lâu, so với việc hắn đành đi đoạtthân thể của một đệ tử cấp thấp một môn phái khác nếu bị phát hiện thìrất phiền toái, chẳng bằng bỏ chút ít mua một cái thân thể của Thi ÂmTông an tâm khôi phục, tránh lo lắng về sau.Đoạt xá một tên đệ tử Trúc Cơ kỳ, tu vi của hắn muốn khôi phục thì cũngcần một thời gian dài. Hiện tại hắn chỉ có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, nên bêntrong tuy có Nguyên Anh nhưng lại không có được thực lực tương xứng.Hơn nữa Vương Lâm lại cực kỳ bá đạo. Lúc này, Hứa Lập Quốc không khácmột con hổ giấy, nên cũng chẳng chịu nổi một kích. Chẳng qua nếu Hứa LậpQuốc khôi phục tu vi chỉ cần đến Kết Đan kỳ thì kết quả đã hoàn toànbất đồng.Hứa Lập Quốc cầu xin tha thứ nhưng Vương Lâm ngoảnh mặt làm ngơ. Ánh mắtcủa hắn chợt lóe lên, tay phải vỗ vào thạch bích bên người, tức thờiđộng khẩu đã được phong kín. Thần sắc Hứa Lập Quốc khẽ biến, âm thầm kêukhổ. Thân mình lập tức lùi về đằng sau, bay nhanh vào vách tường.Vương Lâm cũng không ngăn trở, thần thức đảo qua, hồng sắc điện quanglóe lên. Ánh mắt Hứa Lập Quốc lại ảm đạm, thân hình run lên, lực lượnghủy diệt lại bao phủ toàn thân hắn.Vương Lâm một tay chộp lấy nguyên thần run rẩy của Hứa Lập quốc, đoạnnhìn chằm chằm nguyên thần. Hắn trầm tư một chút, trong giây lát haimắt đã lóe lên một đạo tinh quang.Trong khoảng khắc vừa rồi khi hắn nhìn nguyên thần của Hứa Lập Quốc thìmột cảm giác cực kỳ quen thuộc bỗng xuất hiện. Hắn cẩn thận suy nghĩ hồilâu nhưng vẫn không thể hiểu được sự quen thuộc này từ đâu mà đến.Lúc này hắn nhìn nguyên thần đối phương, chợt nhớ tới nguyên do quenthuộc kia. Nguyên thần này cùng biến dị du hồn tịch diệt không gian cómột chút tương tự.Vương Lâm sờ sờ cằm, suy nghĩ. Nếu ban đầu có thể ở tịch diệt không gianthôn thệ du hồn thì thực lực của hắn sẽ tăng cường không ít. Hơn nữabởi uy lực của du hồn rất mạnh nên năng lực thôn phệ sẽ được nâng cao.Một khi sinh linh trong tịch diệt không gian có một số lượng du hồn nhấtđịnh thì việc kiếm Đằng Hóa Nguyên báo thù cũng sẽ trở lên dễ dàng.Quan trọng nhất là Vương Lâm biết hiện nay nếu gặp phải Kết Đan kỳ thìngoài việc bỏ chạy không còn phương pháp nào khác. Nhưng một khi có duhồn thì cho dù Kết Đan kỳ có chút phiền toái nhưng hắn cũng có năng lựctự bảo vệ mình.Nếu số lượng du hồn mà nhiều một chút thì cho dù là Nguyên Anh kỳ Vương Lâm cũng dám liều mạng.Hắn biết rõ pháp thuật của mình. Chuẩn xác mà nói, hắn chỉ biết một sốsơ cấp tiểu pháp thuật mà thôi. Còn pháp bảo thì chỉ có một thanh phikiếm, không còn vật nào khác.Sau khi trải qua sự việc tại Triệu quốc, tâm tính của Vương Lâm cũng cóchuyển biến cực lớn. Hết thảy mọi việc hiện nay, hắn làm chỉ nhằm mụcđích cố gắng để mình trở lên mạnh mẽ, không để người khác nắm giữ.Có nguyên thần của Hứa Lập Quốc trong tay khiến tim Vương Lâm đập lên thình thịch.“Nếu như không thể mang du hồn từ trong tịch diệt không gian ra,vậy cóthể tự chế tác một du hồn ở đây không?” Ánh mắt Vương Lâm chớp động. Hắnvỗ túi trữ vật, một thiết phiến từ trong đó bay ra, một lát sau đã đàora một gian thạch thất.Thừa dịp này, Vương Lập lập tức hủy diệt thần thức của Hứa Lập Quốc. Dùsao cũng là thần thức của một cao thủ Nguyên Anh kỳ, cho dù tu vi đạigiảm thì Vương Lâm cũng phải cố hết sức mới có thể miễn cưỡng thànhcông.Lúc này nguyên thần của Hứa Lập Quốc đã biến thành một vật vô ý thức.Sau khi chuẩn bị xong thạch thất, thiết phiến lại trở về túi trữ vật củaVương Lâm. Vương Lâm vung tay lên, đưa Nguyên Thần vào bên trong thạchthất, sau đó lưu lại cấm chế. Lúc này hắn mới điều tức một chút rồi lạirời khỏi huyệt động.Tìm kiếm chung quanh sơn mạch, Vương Lâm bắt lấy mấy con tiểu thú trởvề. Bên trong thạch thất, Nguyên thần Hứa Lập Quốc ngơ ngác, phiêu phù ởtrên không, bất động một chỗ.Vương Lâm nhìn qua, đoạn ném một tiểu thú vào. Tiểu thú vừa được ném vàotrong thạch thất, lập tức kêu lên vài tiếng, chạy thẳng vào trong gócco tròn người lại, cẩn thận nhìn bốn phía. Cả bốn phía đều trống không,nó không hề nhìn thấy nguyên thần.Vương Lâm nhăn mày, hắn nhìn song phương hòa thuận ở trong thạch thất,khẽ trầm ngâm một chút rồi gia cố cấm chế, sau đó thì không để ý đến.Lại đào ra một thạch thất nữa ở bên cạch, đem đám tiểu thú còn lại thảvào.Làm xong hết thảy, Vương Lâm khẽ vỗ trán, Nghịch Thiên châu từ mi tâmlập tức bay ra, xoay tròn trong không trung một vòng, lập tức tiến vàotrong Phần Kim đằng.Toàn bộ Phần Kim Quả trên cành lập tức thu nhỏ lại. Bằng tốc độ mắtthường cũng có thể nhìn thấy, cuối cùng đã biến mất hoàn toàn. Từng đạolinh khí mộc thuộc tính liên tiếp chảy vào trong thạch châu.Trên thạch châu chậm rãi xuất hiện hư ảnh của cái lá cây thứ ba. Cho đếnkhi Phần Kim đằng hoàn toàn khô khéo, thì cái lá cây thứ ba cũng đãngưng thành thực thể.Sắc mặt Vương Lâm có chút vui mừng. Hắn thu lại thạch châu vào trongtay, cẩn thận xem xét một chút. Sau đó, Vương Lâm lại vỗ vào mi tâm mộtcái, hạt châu lập tức hòa tan, chui thẳng vào trong.Vương Lâm hít một hơi thật sâu, trầm ngâm một chút. Sau đó hắn lại bắtđầu ly khai huyệt động đi thẳng đến hỏa sơn. Liên tục ở mấy hỏa sơn kháctìm kiếm một hồi. Lấy ba ngày thời gian, Vương Lâm đã thu toàn bộ PhầnKim Quả tại Phần Kim sơn mạch, trực tiếp hủy căn.Nghịch Thiên châu đã xuất hiến phiến lá thứ năm.Ba ngày sau, Vương Lâm lại đi tới trước thạch thất. Hắn nhìn vào bêntrong, trước mắt chỉ có một ít phân cùng dấu vết nước tiểu. Mấy con thúkia đã rất uể oải, thân thể không còn sức sống. Từ ba ngày trước nókhông có thức ăn nên rất đói, từ đó dẫn đến suy nhược cơ thể.Nguyên Thần của Hứa Lập Quốc vẫn như cũ phiêu phù ở không trung. Nhưngnhìn kỹ thì có thể phát hiện so với trước kia thì nó càng thêm trongsuốt, tựa hồ có thể tùy thời biến mất.Vương Lâm trầm mặc một chút, Cực cảnh thần thức tán xuất thổi NguyênThần lùi về đằng sau. Từ từ khi Cực cảnh thần thức của Vương Lâm bức tớigần, cuối cùng đem nó bức đến phía trên tiểu thú.Cuối cùng, mắt thấy Nguyên Thần không thể tránh được, lao về phía tiểuthú. Tinh thần Vương Lâm rung lên, ánh mắt ngưng trọng, cẩn thận quansát. Chỉ thấy thân mình tiểu thú run rẩy mãnh liệt, cuối cùng rùng mìnhmột cái ngẩng đầu lên trên, hai mắt bắn ra một tia tinh quang. Tuy nhiênhào quang ngày càng ảm đạm, cuối cùng nghiêng đầu ngã xuống.Đúng lúc này, Nguyên Thần Hứa Lập Quốc từ trong đầu tiểu thú chui ra,đánh về một phía vách tường, nhưng vừa mới đụng vào thì bỗng phát ratiếng kêu thảm thiết, nhanh chóng lùi lại phía sau. Tiếp đó hắn thay đổiphương hướng, liên tục mấy lần va chạm nhưng cũng không thành công, rốtcục phiêu phù giữa không trung, khẽ lắc lư.Vương Lâm không cảm thấy kinh sợ mà còn lấy làm mừng. Hắn nhìn chằm chằmNguyên Thần, hai mắt nó rõ ràng không còn vẻ mê mang mà lại ẩn chứa mộtsự điên cuồng. Vương Lâm lập tức đem mấy tiểu thú bắt được ba ngàytrước toàn bộ ném vào đây, hai mắt chớp động không ngừng, ngưng thầnchăm chú quan sát.Mấy tiểu thú vừa bị ném vào, lập tức chạy trốn ra bốn phía, ánh mắt sợ hãi đảo khắp mọi nơi.Nhưng điều khiến Vương Lâm nhíu mày là Nguyên Thần lại không hề để ý đếnnhóm tiểu thú, sự điên cuồng trong hai mắt cũng đã ngày càng mờ nhạt,cuối cùng rất nhanh đã biến mất, một lần nữa khôi phục vẻ mê mang.Vương Lâm trầm ngâm một chút, lại dùng thần thức áp bức, buộc nguyênthần tiến vào trong cơ thể một tiểu thú, trong nháy mắt khi tiểu thú kiatử vong thì nguyên thần lại vọt ra, vẻ điên cuồng trong mắt cũng xuấthiện.Chỉ là Nguyên Thần vẫn không hề nhìn đến các tiểu thú khác, Vương Lâm hừnhẹ một tiếng, dùng phương pháp đồng dạng buộc Nguyên Thần thôn phệhoàn toàn hồn phách của đám tiểu thú. Lúc này vẻ điên cuồng trong mắtnguyên thần đã ngày càng đậm.Vương Lâm trầm mặc một lát, rồi xoay người rời đi. Ở phụ cận sơn mạchlại bắt lấy một số dã thú. Lần này hắn chỉ chọn một số dã thú bản tínhhung ác, một con trong đó lại còn có chút tinh ranh.Một lần nữa trở lại huyệt động, Vương Lâm lại làm ra một số thạch thất,phân loại những động vật này, sau đó cấm lấy hai con thú đang gầm rú,mắt đỏ au ném vào trong mật thất có nguyên thần.Hắn lại bức Nguyên Thần thôn phệ, ánh mắt nguyên thần ngày càng trở lên điên cuồng.Vương Lâm ở ngoài thạch thất quan sát thật lâu, hắn không biết mình làmnhư vậy thì Nguyên Thần này có thể trở thành một du hồn không, hay lạitrở thành một ma đầu.Kỳ thực phương pháp tốt nhất là bắt tu sĩ về thực nghiệm. Nhưng VươngLâm lo lắng nếu Nguyên Thần kia thôn phệ tu sĩ thì rất có thể khiến chotu vi bản thân tăng cao, từ đó sẽ vượt qua phạm vi thần thức cực cảnh,lúc đó sẽ gây nguy hiểm cho chính bản thân mình. Cho nên do không hoàntoàn nắm chắc nên hắn không nghĩ tới việc trực tiếp dùng hồn phách tusĩ.Bốn ngày sau, trừ bỏ một con có vẻ tinh quái thì tất cả động vật bị bắttới đều đã được sử dụng qua. Ngày hôm nay, Vương Lâm cầm con thú tinhquái kia ném vào bên trong thạch thất.Nguyên thần dưới sự bức bách của Cực cảnh thần thức đánh về phía conthú. Nhưng khi chạm tới nó thì nguyên thần lập tức bộc phát mâu thuẫnmãnh liệt, cố gắng tự khống chế, trên mặt lộ ra vẻ do dự.Cực cảnh thần thức của Vương Lâm nhất động, hồng sắc thiểm điện lóe ra,cuối cùng nguyên thần cũng đánh về phía con thú. Thời gian cứ thế trôiqua, thân thể con thú này cứ run lên mãnh liệtNửa canh giờ sau, thân thể con thú này đã nổ tung, một đạo hồng sắc hưảnh nhảy ra, phiêu phù giữa không trung rồi lập tức kêu lên vài tiếng.Bộ dạng nguyên thần đã hoàn toàn thay đổi, toàn thân phát ra hào quangám hồng sắc, lệ khí nồng đậm, cho dù Vương Lâm đứng ở ngoài thạch thấtcũng có thể cảm nhận rõ ràng. Trong mắt Vương Lâm, nó đã không còn làNguyên Thần mà thực sự biến thành một ma đầu.Hai mắt Vương Lâm sáng ngời, hắn suy nghĩ một chút rồi mở cửa thạch thất đi vào.Ma đầu bỗng nhiên quay đầu nhìn chằm chằm Vương Lâm, đoạn nó bổ nhào vềphía trước. Vẻ mặt Vương Lâm lạnh lùng, trong đôi mắt lóe lên hồng sắcthiểm điện. Ma đầu bị đánh cho bắn ra xa, nhưng nét mặt nó lại lóe lênvẻ tàn khốc, tiếp tục lao tới. Vương Lâm duỗi tay hư không tóm lấy mađầu.“Muốn chết!” Thanh âm Vương Lâm lạnh như băng, hồng sắc thiểm điện trongmắt lóe ra không ngừng. Mỗi một lần lóe lên thì ma đầu lại càng trở lênrun rẩy, nét tàn khốc trong mắt nó dần dần thu liễm, thay vào đó là sựsợ hãi.Cuối cùng thậm chí lộ ra vẻ cầu xin tha thứ. Vương Lâm cầm lấy ma đầu đira khỏi thạch thất. Sau khi đả tọa thì đem ma đầu ném ra giữa khôngtrung.Vẻ tàn khốc trên khuôn mặt ma đầu lại lóe lên, nó không chút do dự nhằmphía đỉnh thạch thất bỏ chạy. Vương Lâm chỉ cười nhạt, cực cảnh thầnthức nhanh chóng đuổi theo bắt đầu trừng phạt một chút. Ma đầu kia lậptức kêu lên thảm thiết, thân thể toát ra một tia khí, trở nên uể oải.o0oVương Lâm vỗ túi trữ vật, thiến phiến bay ra. Hắn nhìn chằm chằm vào mađầu, bình thản nói: “Đi vào trong đó ẩn thân. Nếu ta không triệu hoánthì không được đi ra.”Ma đầu e ngại nhìn Vương Lâm rồi hóa thành một đạo hồng quang, chui vào trong thiết phiến.Đem thiết phiến thu lại, Vương Lâm có chút cảm khái nhìn bốn phía. Hắnđi ra ngoài, ở miệng huyệt động khẽ vung tay đóng lại cửa động.Vương Lâm không quay đầu, lập tức bay lên trời, hướng về phía đông mà đi.Căn cứ theo trí nhớ của Mã Lương thì vị trí của Chiến Thần Điện đúng là ởphương đông. Vương Lâm đã sớm có tính toán, từ trong trí nhớ của MãLương hắn cũng đã tra xét ra con đường đi đến Triệu quốc. Nếu muốn tìmkiếm chỉ có thể đi đến tàng kinh các của Chiến Thần Diện, nơi đó có mộttấm trương đồ.Ngoại trừ việc đó, Huyết luyện pháp bảo lục sắc tiểu kiếm hiện tại đãbiến thành thiết phiến, uy lực giảm sút. Nếu đối phó với tu sĩ Trúc Cơkỳ thì Vương Lâm cũng chẳng cần sử dụng. Nhưng nếu gặp phải Kết Đan kỳthì Cực cảnh thần thức không thể thi triển. Nếu có được một pháp bảo tốtsẽ có tác dụng bảo mệnh.Cho nên, luyện khí thuật Vương Lâm nhất định phải học được. Mà để họctập luyện khí thuật thì cần trở lại Chiến Thần Điện, vì ở nơi đó cóluyện khí điện.Ngoại trừ việc đó, Vương Lâm còn muốn tìm được cực âm chi địa, nếu khôngtu vi của hắn chỉ có thể dừng lại ở Trúc Cơ trung kỳ. Chỉ có cực âm chiđịa thì theo Hoàng Tuyền Thăng khiếu quyết mới có thể kết xuất ba viênhàn đan, tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí kết đan.Hoàng Tuyền Thăng khiếu quyết Vương Lâm không có ý định bỏ qua. Dù saoTư Đồ Nam từng nói, khi tu luyện công pháp này sau khi ba khỏa hàn đanxuất hiện toàn bộ rồi dung hợp cùng một chỗ thì sẽ tạo ra một tỉ lệ rấtlớn để tiến vào Kết Đan kỳ.Điều cần nhất bây giờ là tiên khôi phục tu vi. Bởi vì không có âm hàndịch thể, Vương Lâm tại Trúc Cơ chỉ có thể tu luyện thứ đẳng thần đạochi thuật trong chiến thần điện lấy được từ trí nhớ của Mã Lương. Cáiloại này không hề có thuộc tính, so với âm hàn linh lực thì kém hơnkhông ít.Nhưng nó lại hơn ở sự lâu dài, nếu coi âm hàn thuộc tính là một thanhlợi kiếm vô kiến bất tồi thì thần đạo chi thuật tu luyện ra linh lực lạilà một dây bằng tơ mềm dẻo.Chiến Thần Điện ở trên một ngọn núi cao chọc trời tại phía động Hỏa Phầnquốc. Ngọn núi này được mây mù bao phủ quanh năm, có nhiều linh thú.Ngoài ngọn chủ phong cao nhất ra, còn bốn ngọn phó phong thấp hơn. Trênbốn ngọn phó phong theo thứ tự là tứ đại thiên điện.Là một trong tứ đại phái đứng đầu Hỏa Phần Quốc, đệ tử của Chiến ThầnĐiện vượt quá ba nghìn. Trừ bỏ một ít tạp dịch ngoại môn thì còn đến haingàn ba trăm đệ tử nội môn.Ngày hôm nay, tại một tòa cô phong cách chiến thần điện cả ngàn dặm. Bangười Chu Tử Hồng, Dương Hùng, Lâm Đào liền xuất hiện. Từ ba ngàytrước, ba người bọn họ bỗng thấy tâm linh chấn động, nhận được tin tứcdo Vương Lâm dùng tinh huyết bản mệnh truyền tới, muốn bọn họ đưa mộtít vật phẩm, ba ngày sau gặp lại. Hiện thời gian ước định sớm đã qua,nhưng bọn hắn cũng không dám rời đi.Trong ba người, Lâm Đào có vẻ sợ hãi, đáy lòng khẩn trương, muốn tìm lý do thoái thác.Vẻ mặt Chu Tử Hồng mờ mịt, đôi môi đỏ mọng mím chặt, trong đầu trốngrỗng. Mã Lương đã biến mất một năm, nàng vốn nghĩ đối phương sẽ khôngbao giờ xuất hiện, nhưng ba ngày trước tâm linh nàng lại chấn động, nghethấy thanh âm của đối phương thì sắc mặt nàng lập tức tái nhợt.Nét mặt Dương Hùng trầm ổn, trừ bỏ ánh mắt khẽ lóe lên vài đạo tinhquang thì không có bất cứ dị thường gì. Chỉ là nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện,hai nắm tay của hắn đang nắm rất chặt.Thời gian cứ thể trôi qua, rất nhanh màn đêm đã buông xuống, Vương Lâmcòn chưa xuất hiện. Ba người nhìn nhau, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.Ở trên một ngọn núi cách đây hai nghìn thước, Vương Lâm đang lạnh lùngnhìn ba người. Từ sau khi Triệu quốc biến đổi lớn thì tâm tính Vương Lâmcũng trở lên cực kỳ cẩn thận. Hắn tuy có bản mệnh tinh huyết của bangười, nhưng lòng người khó dò. Nói không chừng ba người lấy dũng khíđánh cược một lần.Cho nên Vương Lâm ở đây quan sát bốn phía, chỉ cần có gì khác thường thìhắn sẽ không do dự mà bóp nát bản mệnh tinh huyết của ba người, nhanhchóng bỏ chạy.Đồng thời, hắn quan sát phản ứng của ba người. Cho dù có giả bộ thì cũngkhông thể duy trì trong thời gian dài. Trong ba người thì Lâm Đào cóphản ứng bình thường nhất, từ đầu đến cuối luôn hoảng loạn.Chu Tử Hồng luôn luôn ngẩn ngơ, vẻ mặt mịt mờ khó có thể che dấu.Đối với hai người này hắn chỉ khẽ quan sát, còn sự chú ý hoàn toàn đặtlên trên người Dương Hùng. Thần thái của người này cực kỳ ổn định, nhưngtheo thời gian trôi qua thì cũng trở lên âm tình bất định.Vương Lâm theo dõi tay phải của hắn, ánh mắt lộ ra một tia lãnh ý. Trầmngâm một chút, hắn quyết định đi đến chỗ ba người. Trong nháy mắt xuấthiện trước mặt họ, một cỗ khí tức lạnh như băng nhanh chóng lan tỏa.Ba người nhìn thấy Vương Lâm thì đáy lòng đều run lên, cảm giác chờ đợi thật mệt mỏi, nhưng lúc này đã hoàn toàn biến mất.Thời gian hơn một năm thời gian ở chiến trường ngoại vực, các sự tình cơ hồ vẫn quanh quẩn trong giấc mộng của họ mỗi đêm.Vương Lâm mạnh như thế nào họ không biết, nhưng hiện tại, Mã Lương trước mắt lại tản mát ra khí thế khiến bọn họ kinh hãi.Thậm chí bọn họ còn cảm thấy ảo giác, mặc dù là không có bản mệnh tinhhuyết khiên dẫn thì chỉ cần một ý niệm trong đầu Vương Lâm là bọn họ đềusẽ bị giết không có cơ hội trở tay.Khi Vương Lâm quét mắt nhìn bọn họ thì loại cảm giác này lại càng đượcnâng lên đến cực hạn. Lâm Đào là người thứ nhất không chịu nổi, bịnh mộttiếng, quỳ gối xuống, run run nói: “Lâm Đào bái kiến chủ nhân.”Dương Hùng cùng Chư Tử Hồng cũng không tốt hơn là bao nhiêu, chẳng qua là cố nén chịu mà thôi.Cực cảnh thần thức của Vương Lâm vừa thu lại thì khí tức nguy hiểm tứcthì tiêu tán, ba người lúc này mới nhẹ nhõm thở ra một hơi, Dương Hùngcùng Chu Tử Hồng vội vàng cúi đầu bái kiến.Cúi đầu… Dương Hùng cảm thấy chua sót, tay phải hắn nắm thật chặt ngọcphù. Lần này Hắn đến đây là có hai ý định, một là tính lừa Vương Lâm điChiến Thần Điện, sau đó mượn cơ hội mời trưởng bối hỗ trợ đoạt lại bảnmệnh tinh huyết. Thứ hai, nếu Vương Lâm không đi thì vụng trộm dùng ngọcphù trong tay truyền lại phương vị đến khối ngọc phù trong tay sư đệcủa hắn đang ở trong Chiến Thần Điện. Chỉ cần đưa vào một chút linh lựcthì ngọc phù của sư đệ hắn sẽ sáng lên, dựa theo phân phó của hắn mà sưđệ hắn sẽ đem ngọc phù giao cho sư phụ.Nhưng bây giờ hắn lại phát hiện, suy nghĩ của mình ngu xuẩn đến cỡ nào.Nếu quả thật làm như vậy thì chỉ sợ hắn là người chết đầu tiên.Dám đoạt xá Mã Lương, thì vị tiền bối đó nhất định là cao nhân thượngcấp tu chân quốc. Nếu không tu vi sao chỉ là Trúc Cơ trung kỳ, lại cóthần thức khiến hắn cảm thấy run sợ.Dương Hùng thầm than một tiếng, dập tắt ý muốn phản kháng ở trong đầu.Hắn thở sâu một hơi, tay trái vội vàng vỗ lên túi trữ vật lấy ra mộtkhối ngọc giản, cung kính nói: “Chủ nhân, vật phẩm ba ngày trước ngàiphân phó, tôi đã mang tới cho ngài. Đây là ngọc giản của Luyện Khí thiênđiện.”Vương Lâm nhận lấy, đoạn dùng thần thức đảo qua. Không nhìn thấy bất cứđiều gì khả nghi thì hắn mới khẽ gật đầu, ánh mắt lại đảo qua Lâm Đào.Tim Lâm Đào giật thót lên, thấp giọng nói: “Chủ nhân, những thứ đặt ở vịtrí tối cao tại tàng kinh các, do tôi… tu vi không đủ lên không thể đilên.”Nhìn sắc mặt Vương Lâm không chút thay đổi, Lâm Đào cắn răng, ngẩng đầunói: “Mười ngày! Chủ nhân hãy cho tôi thêm mười ngày, mười ngày sau biểuca của tôi sẽ đến thay phiên, lúc đó chắc chắn biểu ca sẽ giúp tôi.”Vương Lâm nhìn hắn, khẽ gật đầu, giọng bình thản: “Nếu ngươi thực sựmang tới, khi ta rời khỏi Hỏa Phần Quốc sẽ đem bản mệnh tinh huyết trảlại cho ngươi.” Nói xong, hắn lại nhìn về phía Dương Hùng, ánh mắt lạnhdần: “Nguyên bản định đem bản mệnh tinh huyết trả lại cho ngươi, nhưngkhi nhìn thấy vật trong tay ngươi thì ta nghĩ không cần thiết nữa. Takhông giết ngươi nhưng bản mệnh tinh huyết này ta vẫn giữ.”Thân mình Dương Hùng khẽ run lên, sắc mặt tái nhợt. Nhất là khi nhìnthấy ánh mắt của Vương Lâm thì hắn cảm thấy sợ hãi vô cùng, đoạn trựctiếp quỳ gối xuống. Hắn giao ra ngọc giản trong tay, vẻ mặt hết sức lolắng.Vương Lâm không nhìn đến hắn mà lại nhìn về phía Chu Tử Hồng. Chu TửHồng cắn chặt răng, nàng khẽ cười, nhẹ giọng nói: “Tiền bối, thần đạothuật kia vô cùng kỳ quái, nửa năm trước tuy tôi nhìn thấy một lần nhưngsau khi xem xong căn bản không hề có chút ấn tượng. Thực sự khôngt hểhoàn thành giao phó lần này. Kỳ thật ngài lấy thân phận Mã Lương trở vềtừ chiến trường vực ngoại thì tất nhiên có tư cách tìm hiểu.”Thần đạo thuật, đây vốn là thứ mà Vương Lâm cảm thấy hứng thú nhất trongtrí nhớ của Mã Lương. Trong trí nhớ của Mã Lương, hắn nằm mơ cũng muốn.Nhưng tiếc rằng Chiến Thần Điện luôn khống chế đệ tử vào xem thần đạothuật cực kỳ nghiên khắc. Nếu là đệ tử ngoại phái thì chỉ cần theo quyđịnh cứ đến một khoảng thời gian nhất định giao nộp một lượng linh thạchlà có thể được xem.Nhưng đệ tử bổn phái thì trừ phi đạt tới Kết Đan kỳ hoặc lập được nhiềucông trạng cho bổn phái thì mới có thể được trưởng lão hộ pháp cho đixem.Thựa theo phân tích của Vương Lâm thì chỉ sợ thần đạo thuật này có chútcổ quái, nếu không khi tu sĩ Trúc Cơ xem đã không cần đến có người hộpháp.Hắn để Chu Tử Hồng thác ấn một lần, vốn không nghĩ sẽ thành công, nênlúc này cũng không thất vọng. Cẩn thận liếc nhìn ba người một lượt, hắnnói: “Ba người các ngươi không cần phòng bị với ta, chỉ cần không nảysinh ý đồ xấu thì ta tất nhiên sẽ trả bản mệnh tinh huyết cho các ngươi.Nhưng nếu có sinh ý đồ thì đừng trách ta vô tình.” ------oOo------