Nguồn: read.st Tôn Hữu Tài miệng phát ra vài tiếng cười dâm đãng. Bàn tay hắn vỗ vềphía bả vai Vương Lâm, nói:“Không nói tới nàng nữa. Mã huynh đệ! Đi vềphía trước không lâu nữa, sẽ có một tòa Truyền Tống Trận để tiến vàoKhuê Cốc.”Vương Lâm bả vai thoáng động, né sang một bên cười nói:“Như thế là tốtrồi. Vậy chúng ta nhanh tới đó, sớm tiến vào Khuê Cốc.” Nói xong, hắnhướng về phía trước bay đi.Tôn Hữu Tài một tay chụp vào khoảng không. Nhưng thần sắc không có chútnào biến hóa, gật đầu nói:“Mã huynh đệ. Lần này đi ra ngoài chỉ có mộtmình?” - Hắn không nhanh không chậm đi theo.Vương Lâm đáy lòng cười lạnh, nét mặt vẫn thản nhiên, nói:“Đúng vậy! Lần này chỉ có một mình ta ra ngoài.”Tôn Hữu Tài cười ha ha, nhỏ giọng nói:“Nói vậy, Mã huynh chắc là vụngtrộm xuống núi, chuẩn bị đi Khuê Cốc đổi chút pháp bảo ngọc phù. Ta nghenói ba tháng sau là đến đại hội đoạt bảo của ngũ điện trong Chiến ThầnĐiện. Đến lúc đó Mã huynh đệ có thể có vài phần nắm chắc.”Vương Lâm mỉm cười không nói.Nhìn thấy bộ dáng của Vương Lâm, Tôn Hữu Tài trong lòng cười lạnhnói:“Con thỏ nhỏ kia! Mặc kệ ngươi nói thật hay giả. Hôm nay gặp đượcông đây, coi như ngươi xui xẻo. Hắc hắc! Dùng nhục thể của ngươi làmkhôi lỗi, đến lúc đó tên Lý Kỳ Khánh kia cũng sẽ không quá mức đềphòng.” – Mặc dù trong lòng nghĩ như thế, nhưng hắn vẫn lấy từ trong túitrữ vật ra một cái ngọc giản, làm trò Vương Lâm trước mặt, nói:“Mãhuynh đệ! Bằng hữu của ta đang ở gần đây. Ta gọi hắn tới. Đến lúc đó bangười chúng ta cùng đi vào Truyền Tống Trận, sẽ tiết kiệm được một khốilinh thạch.”Trong trí nhớ của Mã Lương, có tư liệu về Truyền Tống Trận. Truyền TốngTrận phần lớn đều yêu cầu mấy khối linh thạch mới có thể mở ra. Mỗi lầnmở ra, nhiều nhất truyền tống được ba người.Cho nên Tôn Hữu Tài nói ra như vậy cũng phải nói là rất cẩn thận. Saukhi thấy Vương Lâm gật đầu, Tôn Hữu Tài đem ngọc giản đặt ở mi tâm. Sauđó tung lên, ngọc giản lóe lên vài cái, rồi biến mất không thấy gì nữa.Vương Lâm đi theo Tôn Hữu Tài. Nhìn đối phương mang theo hắn đi vào nơimà bốn phía càng ngày càng hoang vắng. Núi lửa lớn, nhỏ cũng có rấtnhiều. Thỉnh thoảng một ít miệng núi lửa phun lên một cỗ khói đen.Sợ Vương Lâm nghi hoặc, Tôn Hữu Tài cười giải thích:“Mã huynh đệ đừng cógấp. Truyền Tống Trận vào Khuê Cốc cách chổ này không xa . Gần đây cũngkhông biết tại sao tất cả núi lửa ở Hỏa Phần Quốc của chúng ta liên tụccó khói đen phun lên. Ta nhớ mới mấy năm trước đám Nguyên Anh kỳ lão tổcủa các đại tông phái mới vừa vặn phong ấn xong.”Vương Lâm thần sắc lạnh dần, cười nói:“Umh. Nơi này rất hẻo lánh. Đúnglà một chỗ rất tốt. Nhất là nơi này núi lửa rất nhiều, giết người xongsau phi tang cũng dễ. Ngay cả hỏa cầu thuật cũng có thể tiết kiệm .”Tôn Hữu Tài thân mình run lên một chút, cười lớn nói:“Mã huynh đệ......”Hắn nói còn chưa dứt lời, từ đàng xa truyền đến tiếng sấm nổ mạnh. Mộtđạo màu đen kiếm quang trong nháy mắt đã đến gần. Kiếm quang tán đi, lộra một trung niên nhân có sắc mặt âm trầm, thân hình khô gầy. Trong ánhmắt lộ ra một vẻ vô tình.Toàn thân mặc hắc y. Thậm chí ngay cả phi kiếm dưới chân, cũng tỏa rahắc quang. Trên hai tay của hắn cũng có một đoàn hắc vụ lượn lờ. Sau khihắn hiện thân chẳng thèm nhìn Vương Lâm một cái, lạnh lùng hỏi Tôn HữuTài:“Hắn chính là dê béo?”Vương Lâm liếc mắt nhìn hắn một cái. Người này so với Tôn Hữu Tài tu vicàng thâm hậu, đã đạt đến giả đan cảnh giới. Cùng Lý Kỳ Khánh sàn sànnhư nhau.Tôn Hữu Tài mặt lập tức giống như nở hoa, âm thanh có phần nịnh nọt,nói:“Sư huynh! Chính là hắn! Ta nhìn thấy Lý Mộ Uyển kia Tiểu nương tửcùng anh của nàng Lý Kỳ Khánh đối với hắn rất có hảo cảm. Nếu đem hắnluyện chế thành khôi lỗi, đến lúc đó cố ý đi đến gần, có thể thêm mộtphần nắm chắc.”Người kia ánh mắt khẽ chuyển, nhìn về phía Vương Lâm. Trong lòng hắnkinh ngạc khi thấy đối phương cư nhiên không trốn. Nhưng với tu vi TrúcCơ trung kỳ, hắn cũng chẳng để vào mắt, lạnh lùng nói:“Tiểu tử! Ngươi cóthể chết được rồi!” Nói xong, phi kiếm dưới chân hắn như một tia chớpbắn ra, nhắm thẳng vào ngực Vương Lâm.Cùng lúc hắc y nhân liền vung tay lên mấy cái. Nhất thời một cỗ hắc vụkhuếch tán ra, hóa thành một con Quỷ Hỏa Khô Lâu thật lớn theo sát phikiếm, lao về hướng Vương Lâm.Vương Lâm trong mắt lạnh như băng, chẳng thèm để ý tới phi kiếm và hắcvụ. Tay phải điểm một cái về phía trung niên nhân, trong miệng nóinhỏ:“Diệt!”Cực Cảnh xuất hiện khiến cho bầu trời biến sắc. Cực cảnh thần thức xuấthiện. Hồn phi phách diệt! Tu vi của Vương Lâm đạt tới Trúc Cơ kỳ thì hắnlà vô địch trong số những người cùng giai. Nếu hắn là Kết Đan kỳ thìchính là quân vương Kết Đan kỳ. Một khi hắn tới Nguyên Anh kỳ… hắn chínhlà thiên hạ đệ nhất cao thủ dưới Hóa Thần Kỳ của toàn bộ tu chân liênminh.Trung niên nhân trợn tròn mắt mà nhìn. Trong nháy mắt, hắn có thể cảmgiác được thần trí của mình bị một cỗ lực lượng hủy diệt đánh trúng. Hắnchẳng hề có chút phản khàng, trong phút chốc đã bị tiêu diệt. Sự sợ hãimới vừa xuất hiện trong mắt, lập tức tan biến. Thân mình mềm nhũnxuống. Mãi cho đến chết đi, hắn cũng không thể hiểu được. Chuyện này rốtcuộc là sao.Mọi chuyện phát sinh quá nhanh, phi kiếm giữa không trung vừa bay rađược nửa đường, mất đi sự khống chế. Hắc mang lập tức tiêu tán, từ khôngtrung rớt xuống. Sau đó, hắc vụ khô lâu cũng vì trung niên nhân chết đimà, chậm rãi tiêu tán.Vương Lâm vung tay áo lên. Phi kiếm kia lập tức bay tới, bị hắn chộp vàotrong tay. Sau đó hắn vỗ vào túi trữ vật, Thiết Phiến lại bay ra.“Đem hắc vụ kia nuốt hết vào!” Vương Lâm nói một câu, sau đó quay sang nhìn về phía Tôn Hữu Tài.Trên Thiết Phiến hồng quang chợt lóe, một Ma đầu nhảy ra nhào về về phíahắc vụ. Cũng không quản hắc vụ này rốt cuộc có thể cắn nuốt và tiêu hóađược hay không. Ma đầu vẻ mặt đau khổ, cắn nuốt sạch sẽ. Chẳng còn cáchnào khác. Nếu hắn không nuốt… Vương Lâm lợi hại như thế nào trong lònghắn biết rất rõ.Lúc này, Tôn Hữu Tài mới kịp phản ứng. Hoảng sợ lui ra phía sau vàibước. Không nói hai lời dưới chân dẫm một cái. Thân mình ‘sưu’ một tiếngchui xuống đất. Biến mất không thấy gì nữa.Ma đầu chớp mắt, vội vàng tăng cắn nuốt tốc độ. Nhưng đáng tiếc câu nói phía sau của Vương Lâm, lại làm cho hắn chán nản .“Đi theo ta.”Vương Lâm nói xong, thân mình vừa động, Cực Cảnh thần thức bỗng nhiêntản ra, đuổi theo. Ma đầu trên mặt lộ ra vẻ không cam lòng, không muốnđi theo. Nhưng Vương Lâm mới vừa rời khỏi không xa, nó liền hét thảm mộttiếng. Trên thân thể bốc lên một làm khói nhẹ. Nó vội vàng xoay ngườihướng phíaVương Lâm bay đi, không dám có ý tưởng bỏ chạy.Vương Lâm thu hồi thần thức trừng phạt ma đầu, chuyên tâm đuổi theo TônHữu Tài. Hắn đối với tốc độ của tên Tôn Hữu Tài thực này cảm thấy rất cóhứng thú. Vương Lâm biết mình tốc độ quá chậm. Ví như hai ngày trướcgặp thiếu phụ kia, người ta chỉ cần mấy hơi thở liền có thể vọt ra ngoàingàn dặm. Với tốc độ đó, nếu muốn giết hắn, chỉ sợ ngay cả chạy đềukhông có tư cách.Vừa rồi Vương Lâm đã dùng hết tốc độ cao nhất, nhưng đối phương vẫn nhưcũ vẫn có thể nhẹ nhàng đuổi theo. Tốc độ có thể thấy được là rấtnhanh.Cho nên, Vương Lâm cũng không có giết hắn. Mà là tính toán bắt sống hỏi ra nguyên do.Tôn Hữu Tài rất sợ. Từ lúc bắt đầu tu tiên đến giờ, hắn mất thời giangần ba mươi năm. Từ khi tu vi đạt tới Ngưng Khí kỳ tầng mười lăm bắtđầu hành động giết người đoạt bảo. Hắn đối nhân xử thế hết sức cẩnthận. Chỉ ra tay với tu sĩ tu vi thấp hơn hắn. Tuyệt đối sẽ không mạohiểm vượt cấp giết người.Những năm gần đây, hắn lấy được pháp bảo, tài liệu đều đi Khê Cốc phườngthị đổi lấy đan dược gia tăng tu vi. Cho nên tu vi của hắn tăng tiếnrất nhanh. Nhưng theo tu vi càng cao, hiệu quả của những đan dược tầmthường đã mất đi tác dụng. Đan dược cấp cao khó tìm được người bán, màcó bán thì giá cả cũng rất cao. Cho nên rơi vào đường cùng hắn đem mụctiêu hướng về phía Lạc Hà Môn.Lạc Hà Môn lấy trận pháp cùng luyện đan này hai hạng nổi danh. Nhất làđan dược! Phàm là Lạc Hà Môn luyện chế chắc chắn phải là hàng cao cấp.Mục tiêu của Tôn Hữu Tài chính là Lạc Hà Môn luyện đan nội tông Lý MộUyển. Hắn muốn từ trên người nàng lấy được một ít đan dược hoặc là đanphương . Nhưng tiếc rằng đại ca Lý Kỳ Khánh của Lý Mộ Uyển tu vi cao hơnhắn một bậc, đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ kỳ Đại viên mãn giả đan. Dễdàng đánh thăng một kẻ vừa mới tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ như hắn.Lúc này Tôn Hữu Tài hận không thể đem tốc độ của mình tăng lên. Đến bâygiờ trong đầu hắn vẫn còn tại quanh quẩn một màn vừa rồi. Cứ nghĩ lạirợn cả người. Tứ sư huynh chính là tu sĩ Trúc Cơ kỳ Đại viên mãn giảđan. Cứ như vậy bị người dễ dàng giết chết.Nếu như nói tên Mã Lương kia dùng ra pháp bảo lợi hại gì đó thì hắncũng sẽ không sợ hãi như thế. Nhưng hắn ngay cả bóng dáng pháp bảo cũngchưa thấy. Chỉ nghe thấy Mã Lương nói một câu “Diệt”, tứ sư huynh liềnlập tức ngã xuống tử vong.Đây rốt cuộc là pháp thuật gì? Tôn Hữu Tài nghĩ đến đây lại cảm thấy ớnlạnh. Càng nghĩ càng không rõ. Chỉ một câu nói đã có thể giết chết mộttu sĩ Trúc Cơ Đại viên mãn. Tên Mã Lương kia rốt cuộc tu vi là gì. Haylà hắn đã đạt đến Kết Đan kỳ rồi?Không! Tôn Hữu Tài lập tức phủ định ý nghĩ này. Kết Đan kỳ cao thủ hắncũng không phải chưa thấy qua. Mặc dù là trong môn phái Kết Đan kỳtrưởng lão ra tay giết Trúc Cơ Đại viên mãn rất đơn giản, nhưng chắcchắn sẽ không dễ dàng như thế.Tôn Hữu Tài run lên. Chẳng lẽ là Nguyên Anh kỳ!Nhưng ngay sau đó hắn lại phủ định ý nghĩ này. Nguyên Anh kỳ ra tay, hắngặp qua một lần. Đó là khi Tà Ma Tông lão tổ giết chết một tên phản đồTrúc Cơ hậu kỳ. Trước mặt đại bộ phận đệ tử, lão tổ lấy ra một thanh phikiếm. Tên phản đồ kia ở giữa không trung bỏ chạy lập tức bỏ mình. Thậmchí ngay cả cơ hội chạy trốn cùng phản kháng đều không có.Nhưng mặc dù như thế, trong mắt Tôn Hữu Tài: Vương Lâm chỉ dùng một câugiết chết một tu sĩ Trúc Cơ kỳ đại viên mãn so sánh với việc lão tổ dùngphi kiếm giết chết Trúc Cơ hậu kỳ… Cảnh giới cao thấp lập tức khôngnghĩ mà ra. Đầu hắn ong một tiếng. Trống rỗng.“Chẳng...... Chẳng lẽ...... Hắn...... Hắn là hóa...... Thần kỳ......”Tôn Hữu Tài thốt ra ba chữ Hóa Thần Kỳ, khí lực toàn thân hắn dường nhưmất hết.Càng nghĩ càng cảm thấy chính xác. Tôn Hữu Tài chua sót thầm nghĩ:“HóaThần Kỳ cao thủ...... Đây chính là nhân vật trong truyền thuyết. Làm saocó thể...... Nhưng nếu không phải Hóa Thần Kỳ thì làm sao chỉ dùng mộtcâu nói có thể làm cho Tứ sư huynh bỏ mạng...... Trong truyền thuyết HóaThần Kỳ cao thủ lấy khống chế thiên lực. Một câu giết chết Trúc Cơ Đạiviên mãn cũng là chính xác...... Ta...... Ta, con mẹ nó nữa, đang bị HóaThần Kỳ cao thủ đuổi giết...... ------oOo------