Nguồn: read.st Một bản thể và ba phân thân chia làm bốn phương hướng liên tục đưa thầnthức phát tán ra tìm kiếm. Vì vậy toàn bộ Tuyên Vũ quốc đều bị lão giảnắm rõ như lòng bàn tay.Hễ là tu sĩ ra vào Tuyên Vũ quốc đều bị thần thức của lão phong tỏa, kểtừ đó hành động của từng người bị Bát Cực Ma Quân nắm rõ như lòng bàntay.Lão nhân này luôn bám theo Vương Lâm không rời, từ Nam Đấu thành trongTu Ma hải truy kích, trên đoạn đường đó đi qua Hỏa Phần quốc, trực tiếptiến vào Tuyên Vũ quốc, nhưng đến đây lại đột nhiên biến mất không còntăm tích.Mặc cho lão có bao nhiêu bản lãnh cũng không tìm ra được nửa điểm manhmối. Dưới sự phân tích của hắn thì cho rằng đối phương sẽ ẩn thân ở sâutrong lòng đất. Nhưng sau khi cẩn thận tìm kiếm bên dưới lòng đất thìvẫn không có thu hoạch gì.Tuy nhiên, lòng tin của hắn vẫn không yếu đi, khi ở Nam Đấu thành nghenói người này sử dụng Tử Chú thuật, tim lão không khỏi đập thình thịch.Trong lòng lão đang có một kế hoạch rất lớn, nếu có sự trợ giúp của TửChú thuật thì sẽ dễ hoàn thành hơn rất nhiều.Cho nên lão mới hao tổn hết tâm lực đuổi theo, với thực lực của lão nếumuốn bắt Vương Lâm thì rất đơn giản. Thế nhưng hành tung của đối phươnglại xuất quỷ nhập thần, sau khi biến mất thì không hề xuất hiện nữa. Mãitới chín mươi bảy ngày sau lão mới phát hiện ra được tung tích của đốiphương, khi chuẩn bị ra tay lại không nghĩ đối phương chẳng hề do dự làsử dụng Độn Thổ thuật chui sâu xuống lòng đất.May mắn là lão trước đó đã đi mượn Thổ Hành Chu, loại pháp bảo này nắmgiữ Độn Thổ thuật đẳng cấp cao, lấy nó ra để truy đuổi thì không mấtnhiều công sức như lúc đầu. Ở dưới lòng đất làm hạn chế rất nhiều phépthuật của lão, khi đuổi tới gần vốn thấy sắp bắt được hắn thì một lầnnữa mới biết được mình tính sai. Đối phương một lần nữa đổi phương hướngthoát lên trên, sau đó dụ hắn phá vỡ đại trận hộ sơn, nhưng cũng từ đấymà mất đi khí tức của đối phương. Trên đường truy đuổi lão không tiếcđắc tội với Tuyên Vũ quốc, Hỏa Phần quốc dùng thần thức bao phủ toàn bộngười của hai quốc gia này lại.Trên thức tế, lão từ trước tới nay chưa từng giết một người của hai quốcgia này. Càng là người có tu vi cao thâm, càng hiểu rõ sau lưng HỏaPhần quốc và Tuyên Vũ quốc chính là tứ cấp tu chân quốc. Cho nên bọn họdù đánh nhau thế nào cũng không gây ra sự chú ý của tứ cấp tu chân quốc,nhưng nếu ngoại nhân tấn công tới thì tứ cấp tu chân quốc sẽ phái ngườingăn cản.Nếu là di vãng thì lão nhất định sẽ giết chết những người làm lão khôngvừa ý, nhưng sắp tới ngày địa phương kia mở ra cho nên lão cũng khôngmuốn tìm thêm phiền phức.Thời gian hai năm trôi qua, Tuyên Vũ quốc cùng Hỏa Phần Minh thi thoảngbị thần thức dò xét qua cũng dần trở thành thói quen. Loại hiện tượngnày cơ hồ một ngày xuất hiện mấy lần.Về phần nguyên do thì cơ hồ tất cả các tu sĩ đều được trưởng bối nghiêm túc cảnh báo, không ai được đi đến đó thăm dò.Bát Cực Ma Quân càng chờ thì càng cảm thấy nóng lòng, mắt thấy chỉ cònmột năm nữa địa phương đó sẽ mở ra, nếu đến chậm hậu quả sẽ khó tiếpthụ. Dưới sự tức giận lão đã quyết định nếu nửa năm nữa mà không thấytiểu tử kia xuất hiện, thì cho dù đắc tội với tứ cấp tu chân quốc cũngphải luyện hóa Tuyên Vũ quốc. Thời gian chậm rãi trôi qua, một tháng,hai tháng.....mãi cho tới tháng thứ năm sắc mặt Bát Cực Ma Quân đã càngtrở nên âm trầm, lệ khí trên mặt lão càng lúc càng dày đặc.Vương Lâm lúc này đang khoanh chân ngồi trong Mộng Cảnh không gian, sắcmặt của hắn so với Bát Cực Ma Quân còn khó coi hơn. Hắn nghĩ, chữ "Tru"trên đầu do Vạn Ma Bách Nhật Tru Sát Lệnh làm ra đã biến mất nhưng vìsao đối phương vẫn truy đuổi mãi không tha? Đây là do nguyên nhân gì?Nhưng rốt cuộc là vì cái gì thì hắn nghĩ suốt cũng không thể ra, thờigian lưu ở trong Mộng Cảnh không gian đã tới cực hạn, đáy lòng của cànglo lắng hơn.Khi ngày cuối cùng ở trong Mộng Cảnh không gian tới, Vương Lâm mơ hồ cócảm giác, nếu mình không đi ra ngoài thì chỉ sợ cả đời này cũng khôngthể thoát khỏi nơi đây.Hắn phải đi ra ngoài nghỉ ngơi ít nhất ba ngày mới có thể tiếp tục tiếnvào, nhưng thời gian ba ngày này nếu để lão giả bên ngoài truy đuổi thìba ngày này sẽ vô cùng cực khổ a.Vương Lâm trầm mặc một chút, mắt thấy ánh sáng bên trong Mộng Cảnh khônggian càng ngày càng ít đi, thân thể Vương Lâm hơi run lên, hắn từ trongMộng Cảnh không gian đi ra.Khi hắn xuất hiện ở bên ngoài, bổn tôn và ba phân thân của Bát Cực MaQuân đang ngồi ở bốn phía Tuyên Vũ quốc bỗng mở mắt ra, thân hình lãolóe lên rồi biến mất tại chỗ.Thân thể Vương Lâm đang từ hư ảnh ngưng thật, thì từng cơn đau đầu ậpđến. Hắn cố nén cơn đau xuống, thần thức tản mát ra xung quanh, ngay lúcđó hắn lập tức cảm nhận được một tia nguy hiểm. Vương Lâm cười khổ, hắnbiết trạng thái bây giờ của mình không có khả năng chạy được xa, chonên từ dưới lòng đất nhanh chóng đi lên, xuất hiện ở trên mặt đất.Khi hắn xuất hiện, bốn thanh ảnh giống nhau lập tức hiện ra bao vây lấy hắn.Bát Cực Ma Quân lạnh lùng nhìn Vương Lâm, bốn thân ảnh chậm rãi hợp lại, hóa thành một người, lão trầm giọng nói:- Tiểu tử kia, tính cả chín mươi bảy ngày trước, ta tổng cộng đã chờ ngươi gần ba năm rồi.Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thanh sam lão giả không nói một lời.- Ngươi tên là gì? - Thanh sam lão giả hừ nhẹ một tiếng, nói.- Mã Lương! - Vương Lâm trầm giọng nói, tu vi của đối phương ở trong mắt hắn sâu không thể lường được.- Mã Lương, ta hỏi ngươi, ngươi có nắm giữ Tử Chú thuật không? - Ánh mắtlão giả như điện, chằm chằm nhìn Vương Lâm, lời vừa nói ra hai mắt đãẩn hiện sát khí. Nếu đối phương trả lời không, hắn chắc chắn sẽ giận giữmà giết chết đối phương, sau đó trở về Nam Đấu thành đại khai sát giới.Kẻ mà dám lừa gạt lão sẽ phải chịu sự trừng phạt tàn khốc nhất.Vương Lâm trầm mặc một chút rồi gật đầu, hắn có thể cảm giác được sátkhí trên người đối phương, chỉ cần bản thân hắn tính nhầm một bước chắcchắn hắn sẽ chết không có chỗ chôn.Lão giả vẫn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm như sợ hắn chạy thoát, lãokhông nói một lời vỗ vào túi trữ vật, nhất thời ở trên tay lão xuất hiệnmột con Thanh Ban mãng dài ba trượng.Thanh Ban Mãnh vừa xuất hiện từ trong miệng đã vang lên những tiếng xì xì, ánh mắt màu đen nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.- Thi triển Tử Chú thuật đi, mục tiêu chính là con mãng xà này! - Thanhsam lão giả ném con mãng xà từ trên tay xuống đất, lãnh đạm nói. Conmãnh xà vừa rơi xuống đất lập tức hình thành xà trận*, đầu ngẩng cao đầulên thi thoảng cắn nhử vài cái. Vương Lâm cúi đầu, trong mắt lóe lênmột tia chớp màu đỏ, thấp giọng nói:- Chết!Mục tiêu của Vương Lâm cũng không phải là con mãng xà ở dưới đất, màchính là thanh sam lão giả, lúc này đây cực cảnh thần thức của hắn đượcphát huy tới cực hạn.Khi từ "Chết" thoát ra khỏi miệng hắn, thân hình Vương Lâm đã nhanhchóng lui về phía sau, thanh sam lão giả cũng cảm nhận được thần thứcchấn động, một đạo tia chớp màu đỏ tiến vào trong ý thức hải. Ở bêntrong ý thức hải của lão giả, nước đã khô héo toàn bộc chỉ còn có conbát trảo chương ngư đang nằm ở giữa ý thức hải. Khi tia chớp màu đỏ tiếnvào ý thức hải, con bát trảo chương ngư lập tức há miệng ra, nhất thờimột cỗ hấp lực khổng lồ truyền tới, tia chớp màu đỏ bị nó hút vào trongmiệng.Nhưng cực cảnh thần thức lại rất cường đại, việc thanh sam lão giả mặcdù tu vi rất mạnh, nhưng con bát trảo chương ngư ở trong ý thức hải củalão sau khi nuốt tia chớp vào thân hình cũng không tránh khỏi phải runlên.Phản ứng dây chuyền bắt đầu xảy ra, con bát trảo chương ngư run rẩy lâyra ý thức hải, rồi phát tán ra toàn thân. Vì vậy mà thân hình lão giảtrong nháy mắt phải dừng lại.Thân hình Vương Lâm nhanh chóng lui lại sau, đồng thời há miệng phun ramột đạo tinh quang. Đạo tinh quang sau khi thoát khỏi miệng hắn liền hóathành một thanh phi kiếm bay đi, nó chặt đứt con mãng xà ở dưới đất,sau đó vẫn tiếp tục bay đi như thiểm điện đâm về phía mi tâm của lãogiả.Chỉ bất quá, khi phi kiếm đâm về phía mi tâm của lão giả, một quầng sángở chỗ mi tâm lão xuất hiện, mặc cho phi kiếm làm thế nào cũng không thểgây ra thương tổn được cho lão. Vương Lâm không nói lời nào đưa tay ratriệu hồi thanh phi kiếm, thanh phi kiếm sau khi trở về hắn lập tức chuivào nên đất, cấp tốc bỏ chạy.Một lát sau khi than thể lão giả chấn động, lão nhìn xác con mãng xàtrên mặt đất, sau đó đưa tay lên sờ sờ mi tâm hai mắt lộ ra lửa giậnngập trời. Lão cười lạnh một tiếng, hai tay bắt ấn, quát khẽ một tiếng:- Đi!Ở trước mặt hắn lóe lên quang mang bảy màu, sau đó xuất hiện một chiếctrùy tử hình con thoi trong suốt. Bên ngoài trùy tử tỏa ra quang mangbốn phía, lão giả vừa ra lệnh nó lập tức bắn đi ở phía sau còn kéo theoánh sáng bảy màu. Trùy tử trực tiếp tiến vào lòng đất, nó nhanh chóngđuổi theo Vương Lâm ở phía dưới.Đoạn đường nơi trùy tử đi qua, bùn đất đều tiêu tán, không hề ngăn trởtốc độ của trùy tử. Trong nháy mắt, trùy tử chỉ còn cách Vương Lâm mườitrượng. Đầu Vương Lâm có chút tê đi, hắn không nghĩ ngợi gì trực tiếp từtrong túi trữ vật lấy ra ngọc phù mà năm đó Dương Sâm cho hắn.Ngọc phù này có thể thừa nhận một kích toàn lực của Nguyên Anh kỳ tu sĩ,khi ngọc phù vừa xuất hiện thì chiếc trùy tử đã phóng tới.Ngọc phù lập tức hóa lớn, che chắn phía sau Vương Lâm, trùy tử đánh lênđó tạo ra một tiếng nổ: "Ầm". Theo tiếng nổ phát ra, ngọc phù tiêu tánthành tro bụi, còn chiếc trùy tử bị đẩy lui ra sau mấy trượng. Cùng lúcđó dư chấn của vụ nổ bắt đầu khuếch tán ra, những nơi dư chấn đi qualòng đất đều bị phá hư.Nếu từ trên không nhìn xuống mặt đất, người ta có thể thấy một cái vòngtròn nhỏ nhanh chóng hóa lớn. Trong nháy mắt nó đã khuếch tán ra trămtrượng, bùn đất ở trên mặt đều bị ùn lên.Vương Lâm bị dư âm quét trúng, miệng phun máu tươi, hắn cũng không nghĩngợi gì trực tiếp từ lòng đất chui lên, nhanh chóng né tránh làn sóngchấn động đó.Vừa bay ra khỏi mặt đất, hắn không chút nào có ý định dừng lại, thân hình ngay tức khắc bay đi như tên bắn.Cảm nhận làn sóng chấn động dưới chân, lão giả thì thào nói:- Công kích mời vừa nãy của hắn, ngay cả ta trong sát na cũng sinh rahoảng hốt. Nghe đồn Tử Chú thuật chuyên tu luyện thần thức, dùng thầnthức để tấn công. Nếu vậy tiểu tử này quả thật có nắm giữ Tử Chú thuật.Nghĩ tới đây, thân thể lão nhẹ nhàng biến mất khỏi chỗ. Ngực Vương Lâmmơ hồ truyền tới từng cơn đau, trong lúc phi hành hắn tranh thủ lấy rađan dược chữa thương do Lý Mộ Uyển đưa cho để phục dụng. Vừa dùng xonglinh dược, Vương Lâm đã cảm nhận được linh lực phía trước đột nhiên tănglên, hắn từng tiếp xúc nhiều với Nguyên Anh kỳ cao thủ, cho nên biết rõđây là dấu hiệu của thuấn di. Hắn không chút do dự đột ngột chuyển đổiphương hướng phi hành của mình.Lúc này ở nơi linh lực ba động, thân ảnh thanh sam lão giả đột nhiên xuất hiện.- Tiểu hữu, lão phu không nghĩ sẽ đả thương ngươi, có thể nghe lão phu nói hết lời chứ? ------oOo------