Nguồn: read.st Con rết này dài chừng trăm mét, độc tố của nó sợ là đã đạt đến mức kinhkhủng. Đối với loài rết này Vương Lâm cũng không xa lạ gì. Những đứa nhỏtrong sơn thôn thường lật những tảng đá to lên rồi bắt những con rếtnhỏ để chơi đùa, hoặc chuyên bắt về cho gia cầm ăn.Đôi khi không cẩn thận bị rết cắn, làm chỗ đó sưng đỏ lên. Nhưng chỉ cầndùng ít nước rửa qua, nhiều lắm chỉ phải nằm nhà vài bữa là sẽ ổn cả,cũng không có gì nguy hiểm đến tính mạng.Thậm chí có giai đoạn hắn chuyên đi bắt rết độc. Thầy lang trong thônnói rằng những loài rết độc này nếu biết cách sử dụng thì có thể chữađược một số bệnh nữa. Phụ thân của hắn năm đó túng thiếu, không có tiềnmua gỗ để sửa nhà, từng tự mình lên núi chặt gỗ. Nhưng do trên núi hànkhí rất nặng, phụ thân hắn trong lúc không cẩn thận đã bị phong hàn nhậpthể, suýt nữa mất đi cả tính mạng.Khi ấy thầy lang đưa ra một đơn thuốc, trong đó cần có một loại rết độc.Sau đó, tuy bệnh tình đã tốt lên nhiều nhưng bệnh căn vẫn không thể khỏihẳn, mỗi khi thời tiết chuyển mưa lạnh thì toàn thân đau nhức khó chịu.Thầy lang bảo nếu có rết độc có thể giúp phụ thân hắn giảm bớt bệnhtình. Do đó Vương Lâm đã bắt về không ít rết độc cho Phụ thân mình chữabệnh.Cho đến hôm nay, ký ức của Vương Lâm về chuyện cũ năm đó vẫn còn ghi nhớ trong lòng.Nhìn con rết dài đến cả trăm mét này, Vương Lâm xoa xoa cằm thầm nghĩ,chất độc của con rết nhỏ đã có thể chữa bệnh thì con rết khổng lồ nàytất nhiên sẽ có hiệu quả tốt hơn rất nhiều. Biết đâu nó còn có thể chữakhỏi hẳn bệnh căn cho Phụ thân mình.Nhưng con rết này thực sự quá lớn, so với nó, Vương Lâm quả thật quá nhỏbé. Hắn còn lo rằng mình không những không thể lấy được chất độc của nólại còn bị nó làm cho trọng thương nữa.Bỗng nhiên Vương Lâm nhớ đến quê mình có một phương thuốc cổ truyền,hình như là được các thế hệ tiền bối truyền xuống. Đó là dùng một ítthảo dược tao lên thành viên, cho con rết ăn, nó sẽ phun ra độc tố.Nghĩ đến đây, hắn nhìn chằm chằm con rết khổng lồ này đầy vẻ thèmthuồng. Lập tức chạy ngay về đan phòng. Trong môn phái, nếu có chỗ nàocó nhiều dược liệu nhất thì đâu tiên phải kể đến đan phòng. Hắn và VươngHạo cũng đã không gặp nhau 4 năm rồi, nhân tiện mượn cớ này đến xem hắnbây giờ ra sao.Lúc này sắc trời đã muộn, Vương Lâm đi đến đan phòng đúng lúc thấy VươngHạo đang cẩn thận từ cửa hông đi ra. Hắn cũng đã nhìn thấy Vương Lâm,vội đặt ngón tay lên môi ra hiệu in lặng, thở dài một cái rồi vẫy VươngLâm ra ngoài trước.Vương Lâm ngẩn ra, thần thức đảo qua liền phát hiện trong phòng tam sưhuynh đang rất chăm chú, không ngừng đem các loại dược vật cho vào lòluyện đan, vẻ mặt rất nghiêm túc.Đi ra không xa, Vương Hạo cũng rón rén bước đến, nhìn Vương Lâm khôngnói gì, lôi ngay hắn chạy đi như điên. Khi đã cách rất xa mới thở phàonhẹ nhõm.-Vương Lâm, nghe bảo ngươi từ 4 năm trước đã bắt đầu tu luyện, hiện tại đã đạt đến tầng thứ mấy của ngưng khí kỳ?Vương Hạo thở hổn hển, ánh mắt vẫn sợ hãi nhìn về phía đan phòng, vồn vã hỏi với vẻ mặt đầy kỳ vọng.-Tầng thứ ba ngưng khí kỳ…Ah?Thần thức của Vương Lâm đảo qua, Vương Hạo ở trước mặt như vật thể trongsuốt. Chỉ nhìn thoáng qua Vương Lâm trong lòng đã thất kinh. Vương Hạođã đạt đến tầng thứ nhất ngưng khí kỳ nhưng trong cơ thể hắn lại rất kỳquái. Tất cả linh khí cũng không phải lưu chuyển một cách bình thường màlưu động theo một phương thức rất quỷ dị.Với phương thức lưu động này, cứ mỗi vòng tuần hoàn linh khí sẽ bị lục phủ ngũ tạng hấp thu một phần, dung nhập vào trong đó.Dựa theo trạng thái này, chỉ sợ một thời gian ngắn, Vương Hạo sẽ khí tán thân vong.Vương Hạo chua xót cười nói:Ngươi đã nhìn ra?Vương Lâm gật đầu trầm giọng nói:-Vương Hạo, nói cho ta biết rốt cuộc là vì sao lại như thế?Vương Hạo nắm chặt quyền đầu, nghiến răng nghiến lợi nói:-Năm đó chúng ta đi giao dịch hội, không đổi được tạo hoá đan làm ta vẫncanh cánh trong lòng. Sau đó trong lúc vô ý, chủ nhân… không, Lữ VânKiệt, đã cho ta một viên tạo hoá đan đổi lại ta làn dược đồng cho hắn.Lúc ấy ta rất kinh hỷ. Liền sau đó, Lữ Vân Kiệt lại đem cho ta một quyểncông pháp, bảo là còn tốt hơn so với công pháp của bản môn. Ta cũngkhông suy nghĩ nhiều, liền bắt đầu tu luyện.Vương Lâm thở dài hỏi:-Công pháp ấy đâu? Đưa ta xem.Vương Hạo đem ra một quyển sách ném cho Vương Lâm, lại nói tiếp:-Nhưng ta tu luyện được hai năm, thân thể ngày càng kém, trong cơ thểcũng luyện ra linh khí nhưng ta lại không thể sử dụng được. Sau đó ta âmthầm hối lộ mấy tên đệ tử Tàng kinh các, nhờ chúng đem ta đi tra cứu tưliệu, biết được rằng công pháp mà Lữ Vân Kiệt đem cho ta tên là Lô hoảKhai đình đại pháp.Vương Lâm lật xem một chút công pháp này, càng xem càng kinh hãi. Trêncông pháp này miêu tả so với Ngưng khí tam thiên đúng là hoàn toàn bấtđồng, trái ngược hẳn nhau. Công pháp này không chỉ dùng linh khí để cảitạo thân thể mà còn đem tất cả linh khí nhập thể, hình thành một linhkhí lốc xoáy. Linh khí lốc xoáy này theo sự tích luỹ linh khí trong cơthể dần dần khuếch tán ra, đến lúc nào đó sẽ cắn nuốt thiên địa linhkhí, từ bên ngoài hướng vào trong, cải tạo thân thể, cũng đạt được hiệuquả như ngưng khí kỳ.Nói một cách đơn giản, Ngưng khí tam thiên là công pháp tu luyện ôn hoà, từ trong ra ngoài, chậm rãi tấn cấp.Còn công pháp này thì vô cùng bá đạo. Nếu may mắn thì có thể hình thànhđược lốc xoáy cắn nuốt được thiên địa linh khí trước khi tinh khí của cơthể tán đi hết. Nhưng nếu trước khi lốc xoáy có thể cắn nuốt được thiênđịa linh khí mà tinh khí của cơ thể đã tán hết thì chắc chắn đưa đến tửvong.-Bộ công pháp này trong Tàng kinh các có nói rằng là công pháp của LỗQuốc 500 năm trước. Trong mười người tu luyện công pháp này thì chỉ cómột hai người may mắn thoát chết.Vương Hạo nghiến răng nghiến lợi hung hắng nói.-Lữ Vân Kiệt cho ngươi tu luyện công pháp này là có ý gì?-Vương Lâm ánh mắt chớp động, đã nhìn ra được điểm mấu chốt của vấn đề.Trong mắt Vương Hạo hàn mang chợt loé, âm trầm nói:-Hắn muốn đem ta làm dược lô. Dựa theo những ghi chép tỉ mỉ về công pháptrong Tàng kinh các thì kẻ tu luyện Lô hoả Khai đình đại pháp, ngaytrước khi tinh khí tán hết tử vong, nếu bị vận dụng một số thủ đoạn, cóthể luyện chế ra một quả nhân thọ đan. Phục dụng đan dược này có thể giatăng tuổi thọ thêm 3 năm.Vương Lâm hít vào một hơi lãnh khí, thầm nhủ tên tam sư huynh Lữ Vân Kiệt này cũng quá ác độc đi.-Việc này ta cũng không dám đi tìm các vị bổn môn trưởng lão hoặc chưởngmôn nhân để trình bày. Dù sao ta đã là đồng tử của Lữ Vân Kiệt, theoquy củ sinh tử cũng đã không thuộc về chính mình nữa, hoàn toàn nằmtrong tay hắn. Nếu trước đây ta sớm biết như thế đã không đáp ứng trởthành dược đồng của hắn, hiện tại hối hận cũng đã muộn. Một năm trước,Lữ Vân Kiệt biết ta đã phát hiện ra chỗ bí mật của công pháp này nên đemPhụ Mẫu ra để ép buộc ta. Hiện tại ta đã thân bất do kỷ, mỗi ngày đềuphải ăn vào rất nhiều linh đan, linh khí trong cơ thể cũng ngày một tănglên. Theo tiến độ này, ta chắc chỉ còn sống được khoảng thời gian 1 nămnữa mà thôi.Vương Hạo chua xót, khó khăn lắm mới nói ra được những điều này. ------oOo------