Nguồn: read.st Trương Hổ vừa cầm củ khoai tây vừa đút vào trong miệng, nói:- Đằng Gia thành là trọng địa tu chân của một gia tộc phương bắc, nghenói có cả Nguyên Anh kỳ cao thủ. Người tu chân nếu muốn vào trong thànhđều phải nộp một khối hạ phẩm linh thạch. Nếu ở lại thì thì một thángphải nộp một khối trung phẩm linh thạch. Mấy năm nay ta tích trữ linhthạch cũng được một ít, hẳn là đủ sống ở đó nửa năm.Vương Lâm sờ sờ cằm nói:- Trương Hổ, Đằng Gia thành này có hội giao dịch không?Trương Hổ gật đầu nói:- Có a. Mỗi mội tháng đều có hội giao dịch rất lớn, lúc đó các tu chân giả ở phụ cận đều đến. Ngươi muốn tới đó đổi đồ vật sao?Vương Lâm gật đầu, cười nói:- Sao? Không chào đón ta đi cùng ngươi à? Linh thạch của ta cũng không nhiều, chỉ có thể dựa vào ngươi thôi.Đằng Gia thành mà một địa phương ở phía bắc Triệu Quốc, ở đó có gia tộctu chân danh tiếng, gia tộc này mới chỉ được thành lập trong năm trămnăm gần đây, cho nên vẫn chưa được tham dự cuộc chiến vơi các tu chânngoại quốc.Đồng thời bọn họ còn là khách khanh của Vô Phong Cốc, địa vị vô cùng cao quý.Đằng Gia thành bởi vì có một gia tộc như thế, cho nên mặc dù không phảiđại môn phái tu chân nhưng không phải ai cũng nguyện ý trêu vào.Hội giao dịch của Đằng Gia thành lại càng được các tu chân giả coitrọng, hàng tháng Đằng Gia thành đều vô cùng náo nhiệt vào các ngàytrăng tròn.Nhiều người tới đây hiển nhiên sẽ phát sinh ra một số xung đột, thậm chínhững người có ân oán từ trước vừa mới gặp mà là lập tức động thủ. Vìchuyện này làm ảnh hưởng tới trận tự trong thành, cho nên Đằng gia lãotổ Đằng Hình Sâm mới đưa ra một lệnh cấm.Phàm là những người ở trong thành, nghiêm cấm đánh nhau.Lệnh cấm này vừa được đưa ra, Đằng Gia thành áp dụng rất nghiêm túc, hơnnữa Đằng Hình Sâm đã mấy lần ra tay tiêu diệt hai cao thủ kết đan kỳ.Hễ là người của Đằng Gia thành thì ai cũng đều tuân thủ lệnh cấm này rấtnghiêm khắc.Một ngày nọ, trên bầu trời bên ngoài Đằng Gia thành bay tới hai đạotrường hồng, hai đạo trường hồng này hạ xuống trước Đằng Gia thành, mộtngười trong đó nói:- Vương Lâm, bên trong Đằng Gia thành nghiêm cấm phi hành cùng đánh nhau. Cho nên chúng ta từ đây đi bộ vào.Hai người này chính là Vương Lâm và Trương Hổ.Vương Lâm đảo mắt qua, đánh giá một lần Đằng Gia thành trước mặt. ĐằngGia thành này kỳ thật không phải là một tòa thành lớn, còn xa mới bằngđược quy mô của một thành thị, nói nó là một cái thôn trấn cũng không cógì sai.Ngoài cửa thành có hai người đệ tử của Đằng gia đang tươi cười đánh, bọnhọ phụ trách tiếp đón, phát cho người ta thông hành lệnh bài.Thần thức hơi đảo qua một chút, tu vi của hai người này trong mắt VươngLâm không hề có chút gì bí mật, đều là Ngưng Khí kỳ tầng thứu ba, cùngTrương Hổ giống nhau.Nhìn một đoàn thật dài đang xếp hàng đi vào trong thành, trong lòngVương Lâm cũng không có chút nóng nảy, hai người cùng nhau xếp hàng đứngở cuối hàng. Vương Lâm nhàn hạ dùng thàn thức đảo qua dò xét nhữngngười đnwgs trước, mọi người đều là Ngưng Khí kỳ, cao nhất cũng chỉ mớitầng thứ mười ba.Đợi một hồi lâu, mắt thấy sắp đến phiên hai người Vương Lâm vào thành,đúng lúc này từ phía chân chời đằng xa có một đạo thân ảnh cấp tốc baytới. Từ trên nhân ảnh này tản mát ra hơi thở cường đại, thần thức VươngLâm hơi đảo qua, lập tức trong lòng giật mình, người này thoạt nhìn tuổicũng không lớn, vẻ mặt âm trầm ước chừng ba mươi tuổi, thế nhưng hắn đãđạt tới Trúc Cơ kỳ.Trong nháy mắt người này đã tới trước cửa thành, tay áo hơi phất lên,một luồng gió xuất hiện, đại bộ phận mọi người bị luồng gió thổi trúngđều không tự chủ được mà tản ra xung quanh. Những tu luyện giả có tu vithấp lập tức ngã ngồi trên mặt đất.Thân hình của Trương Hổ cũng như thế, nếu không phải do Vương Lâm đỡ lấy, thì hắn cũng đã bị đẩy bắn đi thật xa rồi.Vương Lâm bị luồng gió thổi trúng cũng chỉ lui lại phía sau vài bước,thần sắc vẫn như thường, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn đối phương.Người nọ hừ nhẹ một tiếng, chân vừa đạp vào cửa thành liền đưa ra mộtcái lệnh bài, hai tên đệ tử Đằng Gia nhìn thấy lập túc tỏ vẻ cực kỳ cungkính. Một người trong đó lập tức cùng người này đi vào bên trong thành.- Người này có tu vi như thế nào? Mà chỉ cần vung tay áo lên đã có uy lực như thế? - Trương Hổ lộ ánh mắt hâm mộ hỏi.- Trúc Cơ kỳ. - Vương Lâm lạnh nhạt nói.Lúc này tới phiên hai người bọn hắn tiến vào trong thành, Trương hổ đilên trước nộp ra hai khối hạ phẩm linh thạch, cùng với Vương Lâm tiếnvào trong thành.Trương Hổ hiển nhiên đã tới nơi này nhiều lần, cho nên dẫn theo VươngLâm tìm một khách điếm, nộp ra hai khối trung phẩm linh thạch, hai ngườilập tức được an bài hai gian phòng.- Linh thạch cũng không có nhiều lắm, chỉ hy vọng vào căn nhân sâm nămtrăm năm này, nếu có thể bán với giá tốt, đến lúc đó hai ta mỗi ngườimột nửa. - Trương Hổ quay sang Vương Lâm cười nói.Hai người hàn huyên với nhau vài câu rồi ai tự về phòng của người đó.Vương Lâm khoanh chân ngồi ở trong phòng, lấy ra phi kiếm và vỏ kiếm củasư phụ Trương Hổ, nhìn một hồi lâu, ánh mắt hắn hợi động ném thanh phikiếm ra ngoài, tay phải bắt quyết, một đạo kim quang từ trong phi kiếmlao ra tiêu tán không còn. Thanh phi kiếm lập tức như được khôi phục lạisức sống, lập tức phát ra âm thanh ong ong.Phi kiếm vừa lao đi như đánh vào một vác tường vô hình, sau đó nhanhchóng lộn trở lại phương hướng khác. Liên tục mấy lần bị bức tường vôhình ngăn trở, phi kiếm lập tức phát ra tiếng kêu ong ong liên tục, mũikiếm lập tức hướng về phía Vương Lâm lao tới.Thần sắc Vương Lâm giống như không có chuyện gì xảy ra, không chút hoangmang từ trong túi trữ vật lấy ra ngọc phù bảo vệ tính mạng tế xuất lên.Hai tay hắn bắt quyết, ngọc phù nhất thời lóe lên quang mang, vừa gặpphải quang mang từ ngọc phù phát ra, phi kiếm giống như cực kỳ sợ luồngquang mang đó, nó nhanh chóng lui trở về phía sau.Vương Lâm đưa tay phải lên vẫy, kim quang không tiếp tục truy kích phikiếm nữa, nó quay trở lại lơ lửng xung quanh thân hình hắn. Lại đưa mắtnhìn thanh phi kiếm, nó không dám tiến lên mà quay về bốn phương támhướng tấn công, tần suất càng lúc càng nhanh.Ánh mắt Vương Lâm không một chút lo sợ, hắn há miệng phun ra linh lực,nó nhanh chóng lao tới vây lấy thanh phi kiếm. Thanh phi kiếm lóe lênlập tức biến mất tại chỗ, xuất hiện ở cửa phòng đang muốn lao ra ngoài.Màu sắc của nso nhanh chóng từ đen chuyển thành lam, quang mang ảm đạmhơn trước rất nhiều, thậm chí ngay cả tiếng kêu ong ong cũng kém đikhông ít.Vương Lâm không nói hai lời chỉ tay về phía trước, kim quang ở bên ngườilập tức lao đi, trong nháy mắt đuổi tới chỗ thanh phi kiếm.Phi kiếm kịch liệt dao động, bị kim quang áp bức nó chậm rãi lui lạiphía sau nhưng rất nhanh lập tức lại lóe lên biến mất tại chỗ, xuất hiệnở bên cửa sổ.Màu sắc của nó lúc này cũng từ lam biến thành lục, giống như lúc trướckhi Vương Lâm giao thủ với Bạch Triển khi chưa tiến vào trong vỏ kiếm.Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hình như hơi hiểu một chút, mỗi lần phikiếm tiến hành thuấn di, hiển nhiên có liên quan tới màu sắc của nó, nếukhông có linh lực của chủ nhân điều khiển, mỗi lần thuấn di làm cho nótiêu hao rất nhiều linh lực.- Càng là pháp bảo có linh tính lại càng khó tế luyện, mặc dù ngươi đãgiết chết chủ nhân của nó, nhưng c phải hao phí rất lớn khí lực mới cóthể tế luyện được món pháp bảo đó a. - Thanh âm Ti Đồ Nam vang lên đầyvẻ lo âu.Vương Lâm híp hai mắt lại, phi kiếm có linh tính, hơn nữa còn có nănglực thuấn di, chỉ bằng những điều này càng làm cho hắn có quyết tâm muốntế luyện nó.Mắt thấy phi kiếm định bay ra khỏi cửa sổ, Vương Lâm không nói tiếngnào, đưa tảy phải lên đỉnh đầu chỉ vào ngọc phù, lập tức một đạo kimquang từ trong đó bắn ra. Hai đạo kim quang một trước một sau nhanhchóng ngăn chặn phi kiếm. Mặc cho thanh phi kiếm có thể thuấn di một lầnnữa thì cũng không thể thoát khỏi kim quang. ------oOo------