Cũng may tâm trí của hắn kiên định, nhẫn nại, qua lần huấn luyện quân sự bị xuyên thanh kiếm dài qua lồng ngực lần trước trong quân đội, hắn thành thục hơn rất nhiều, minh tưởng ‘Lô luyện tâm viên pháp’ liền biến sự đau đớn trên tâm linh trở thành một con vượn nóng nảy, dùng lò lửa luyện hóa.
Ấn đường dường như có Kim đan đang chiếu lấp lánh.
- Cắm điện!
Ấn cái nút xuống.
Xì xì xì….
Trên những cây kim châm kia có dòng điện lập lòe.
Á!
Giang Ly trong phút chốc này, quả thực gặp phải sự đau đớn như phanh thây xé xác, sự đau đớn kịch liệt suýt chút nữa khiến hắn chết ngất, nhưng hắn cũng chưa bất tỉnh, cảm giác rõ ràng từng huyệt đạo giống như bị một con dao nhỏ đang cắt khoét.
- Thật đau nhức…
Hàm răng của hắn cắn chảy máu, phát ra âm thanh kèn kẹt, bắp thịt toàn thân đang lên cơ, cả người dường như muốn nhún nhảy.
Chỉ có ngồi yên bất động, kim châm không tan, chịu được đau đớn, với tâm linh cường đại cảm nhận dòng điện trong thần kinh nguyên, từ từ làm quen với đặc tính điện này, đối với Lôi đình liền có một loại cảm ngộ, như vậy mới có thể tu luyện Lôi pháp.
- Cha à, cha thấy Giang Ly có thể chịu đựng được bao lâu?
Trên màn hình bên ngoài, Sở Tích Tích đang quan sát sự thay đổi của Giang Ly, mặc dù Giang Ly trần truồng, nhưng cô cũng không chút để ý, vẻ mặt không cảm xúc, rất lạnh nhạt.
Cùng lúc đó, Sở Sơn lại càng quan sát kỹ hơn Giang Ly trên màn hình.
- Rất nhiều cao thủ, lần đầu tiên tiếp xúc với loại thuật luyện thể Lôi châm này, một phút đã ngất xỉu, tim co giật, không biết hắn có thể chịu đựng được bao lâu nữa?
Sở Sơn rất hiếu kỳ.
Giang Ly càng lúc càng đau đớn, trong phút chốc cắm điện, hắn đau nhức cực điểm, nhưng thời gian càng lâu dần, trong thân thể hắn dường như có hàng nghìn vạn con kiếm nhỏ đang không ngừng cắn loạn, khiến hắn có một loại xúc động muốn điên cuồng hò hét lên.
Kiểu đau đớn thể xác này cộng thêm tâm linh, quả thực khiến người ta cuồng loạn điên khùng.
Cảm giác vừa đau đớn vừa nhột này khiến người ta muốn cắt từng mảng thịt trên người xuống.
- Cố nhịn, cố nhịn đau.
Giang Ly ngồi ngay ngắn bất động, biết đây là tu luyện, chút đau đớn này cũng không chịu được, thì làm sao làm chuyện lớn được?
- Khổ hạnh, là cách tu luyện tinh thần tốt nhất. Năm đó, Thích Ca Mâu Ni cũng là một vị khổ hạnh, cuối cùng khổ hạnh không chống đỡ được thân thể, gặp một thiếu nữ du mục, cho ông ấy sữa dê, ông ấy uống hết mới có sức mạnh, ngồi dưới gốc cây bồ đề, đại triệt đại ngộ, thành Thần thánh.
Sở Tích Tích liếm liếm môi, nhìn thấy thân thể run rẩy của Giang Ly trong video, dường như đồng cảm, cô cũng từng tu luyện thuật luyện thể Lôi Châm.
- Não vũ trụ, Đại Đế Lôi Ấn.
Đang trong lúc đau đớn cực độ, Giang Ly vì phân tán sự chú ý của mình, cuối cùng bắt đầu minh tưởng Đại Đế Lôi Ấn.
Ầm ầm!
Sâu trong đầu của hắn, vô số tia chớp điên cuồng lại xuất hiện, hai tay làm ra các loại động tác, trầm ổn, mạnh mẽ, cương liệt.
Thời gian trôi đi, sự đau đớn giảm đi nhiều, hắn cảm thấy dòng điện trên cây kim châm dường như hợp lại làm một với Lôi đình minh tưởng trong đầu óc hắn.
Hắn tiếp tục kiên trì, tinh thần trở nên rõ ràng, nhạy cảm hơn, tâm linh dường như đang hấp thụ sức mạnh của dòng điện, dần lớn mạnh, minh tưởng Lôi đình trong đầu cũng càng lúc càng tăng nhanh hơn.
Tóc tai của hắn giống như của Cổ Hùng ngày hôm đó, chuẩn bị dựng đứng lên.
- Có chuyện gì vậy? Hắn không ngờ lại không đau đớn nữa?
Sở Tích Tích nhìn ra phản ứng của Giang Ly.
- Hả? Đây là thủ ấn Lôi pháp gì vậy? Cha trước giờ cũng chưa từng gặp?
Sở Sơn cũng nhìn mà không hiểu, vì Đại Đế Lôi Ấn chỉ có thủ ấn, không có minh tưởng và phát âm, chính là chỉ có kiện thân mà thôi, ảo diệu không hiện ra được.
- Không biết hắn học thứ võ thuật lộn xộn này ở đâu, chắc là từ trên mạng.
Sở Tích Tích lắc đầu, tiếp tục quan sát.
Giang Ly hoàn toàn rơi vào trạng thái an bình yên lành, sự đau đớn của dòng điện từ cây kim châm đối với hắn cũng không có chút ảnh hưởng nào, vẻn vẹn năm phút đồng hồ, dòng điện từng trận lập lòe, dường như năng lượng trên đó tiêu hao hết, lại nạp điện lần nữa.
Còn thân người Giang Ly run lên, những cây kim châm lả tả rơi xuống.
Hắn mở hai mắt, sáng như chớp điện, dường như cảm tấy tu vi lại sâu hơn một tầng bậc nữa, sự am hiểu về Đại Đế Lôi Ấn lại càng thâm sâu hơn. Cùng lúc đó, thân hình của hắn khẽ run lên, vang lên tiếng lốp bốp, bắp thịt, thần kinh nguyên và huyết quản dưới sự kích thích của dòng điện, lại có được sự rèn luyện rất tốt.
Đói.
Sau đó hắn cảm giác được sự đói khát, liền lấy Nguyệt Linh Chi Tinh ra dùng.
- Không được, quá không an toàn, tập đoàn Nhật Nguyệt chắc chắn nhắm vào mình, mình mặc dù không sợ, nhưng chuyện rõ ràng là đi chịu chết như này không làm vẫn tốt hơn.
Hắn từng thấy lực sát thương với vận tốc âm thanh của Trung võ cơ giáp, thứ này xông đến chém giết, thì Thôi miên sư nào cũng không thể chặn lại được, trực tiếp sẽ bị xé tan tành.
Đêm khuya.
Chợ đên Khư Hoa thành, một con mèo mun đang đi trong bóng đêm.
Tốc độ của nó nhanh như gió, hơi động đậy, đến bóng dáng cũng không nhìn thấy nữa, chỉ còn lại bóng đêm, nó giống như đi xuyên qua u linh vậy.
Trong một con hẻm nhỏ đen kịt, vài đại hán đi lại nhanh như gió, trên người mỗi người đều mang thương, bọn họ vừa mới từ chỗ tổng bộ tập đoàn Nhật Nguyệt đi ra, mua dược phẩm.
Con mèo mun lớn này đi đến bên người bọn họ, tìm kiếm chỉ chốc lát sau đã thu được mấy bình Nguyệt Linh Chi Tinh, nó uống cạn một bình trước, sau đó tiến vào trong khe hẹp vách tường mà người không thể nào chui vào được, bắt đầu ngồi xuống tu luyện.
Chỉ mấy tiếng sau, nó chợt mở hai mắt, hai mắt sáng như tuyết.
Giang Ly đang tu hành trong đêm khuya đột nhiên bừng tỉnh, hắn phát hiện trong tài khoản của mình, tự nhiên lại có thêm một trăm nghìn tinh nguyên.
- Có chuyện gì vậy? Ai chuyển khoản cho mình vậy?
Hắn không hiểu, vội vàng điều tra tài khoản gửi đến, lại phát hiện là một người không quen biết, hơn nữa địa điểm chuyển khoản lại là trong chợ đen của Khư Hoa thành.
- Tiền từ trên trời rơi xuống?
Giang Ly khó có thể tin được.
Kính coong, một email được gửi đến, trong đó xuất hiện thân thể của mèo Đại hắc, nó không ngờ lại mở miệng nói tiếng người:
- Giang Ly, số tiền này là em thôi miên người khác gửi cho anh, đừng kinh hoảng.