Sau khi nghe xong, Dương Chiếu nhẹ nhàng gật đầu:
- Hai bên đối lập, sử dụng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, các ngươi cũng không phải đã làm sai.
Hướng Sở nghe vậy cũng mừng rỡ, còn tưởng rằng Dương Chiếu cũng không muốn truy cứu trách nhiệm của bọn họ, nhưng chỉ vừa mới tươi cười, sắc mặt Dương Chiếu đã lại lạnh như băng nhìn y nói:
- Nếu các ngươi có khả năng chịu đựng sự trả thù của hắn thì làm như vậy ta chỉ biết vỗ tay khen hay. Nhưng các ngươi có khả năng không? Không có năng lực lại còn làm chuyện ngu xuẩn như vậy, ta chỉ có thể nói là hai thằng ngu các ngươi thù hằn đến ngu ngốc rồi.
Hướng Sở lập tức câm như hến.
Nam Sênh ngẩng đầu nói:
- Trước tiên không kể chúng ta đúng sai, hiện tại Dương Khai ở bên ngoài phủ kêu gào như vậy, nếu nhị công tử không để ý tới chỉ sợ làm cho người ta coi thường.
- Dùng kế khích tướng với ta?
Dương Chiếu mỉm cười.
- Nam Sênh, ngươi quá khinh thường Dương Chiếu ta rồi, khó trách hai người các ngươi sẽ chịu thiệt thòi dưới tay lão cửu của ta thôi.
Nam Sênh không khỏi sợ hãi run giọng nói:
- Nam mỗ không có ý đó, Nhị công tử xin thứ tội.
Lạnh lùng nhìn y, Dương Chiếu nói:
- Tuy nhiên ngươi nói cũng không sai. Lão cửu giữa ban ngày ban mặt dám ở bên ngoài phủ ta khiêu khích gây chuyện, ta quả thực không thể mặc kệ.
Hướng Sở và Nam Sênh nghe vậy không khỏi vui mừng quá đỗi, vội vàng nói:
- Lúc này đây ta sẽ bảo vệ các ngươi, bởi vì các ngươi còn là đồng minh của ta. Từ hôm nay trở đi, các ngươi đều tự hồi tộc đi, Chiến Thành không cần các ngươi, Dương gia đoạt đích chi chiến cũng không cần đến các ngươi.
Hừ lạnh một tiếng, Dương Chiếu xoay người, cầm quần áo của mình cất bước đi ra ngoài.
Sau lưng, Nam Sênh và Hướng Sở mặt không chút máu, hồn bay phách lạc. Bọn họ không nghĩ vì chuyện này, Dương Chiếu lại có ý đuổi bọn họ đi.
Hai nhà Hướng Nam bọn họ thế lực không tệ, lần này đoạt đích chi chiến sớm đã dựa vào cây đại thụ Dương Chiếu, thời gian dài như vậy dãi nắng dầm mưa, trải qua bao đau khổ lớn nhỏ cùng kề vai chiến đấu với Dương Chiếu.
Vì đoạt đích chi chiến, hai nhà bọn họ cũng đã trả giá không ít, nhân lực, vật lực tất cả…
Nhưng đã sắp đến giai đoạn cuối của đoạt đích chi chiến, lại để cho bị loại, lại còn bị chủ nhà đuổi đi.
Việc này nếu lan truyền ra ngoài, hai đại thế gia chắc chắn sẽ thành trò cười. Phải trả giá lớn như vậy, chưa nhận được gì mà chỉ có vinh dự của hai gia tộc bị hao tổn.
Đắc tội Dương Khai lại không được Dương Chiếu che chở ưu ái, về sau còn muốn tạo quan hệ với Dương gia e rằng là không thể rồi.
Những thế lực khác trong thiên hạ có khả năng cũng vì chuyện này mà bất hoà với hai họ Hướng Nam, đến lúc đó, sự phát triển của gia tộc chắc chắn sẽ gặp nguy nan.
Cũng có thể vì vậy mà người kế vị của hai gia tộc này cũng sẽ bị phế truất.
Nghĩ tới đây Hướng Sở và Nam Sênh không khỏi mồ hôi chảy ròng ròng, cả người phát run.
Chợt trong mắt tràn đầy thù hận và oán độc, cũng không khỏi nghiến răng nghiến lợi nắm chặt tay.
Nếu không phải vì Dương Khai…nếu không phải vì có hắn, mình tại sao lại khốn đốn đến mức này?
- Hai vị công tử…
Thanh âm nũng nịu từ bên cạnh bỗng truyền ra, Hướng Sở và Nam Sênh thất thần ngẩng đầu nhìn lại thấy Diệp Tân Nhu cười kiều diễm, tay cầm chăn che trước ngực, lộ ra bờ vai trắng nõn như sứ, sáng bóng đến mê người.
Nếu là bình thường, Hướng Sở và Nam Sênh nhất định sẽ đem cảnh đẹp này cất sâu trong đáy mắt, nhưng hiện tại bọn họ cơ bản không có tâm trí đâu.
Diệp Tân Nhu cười khanh khách một tiếng, hồn nhiên không thèm để ý đến da thịt mình đang lộ ra ngoài, giơ tay kéo chăn, cảnh xuân trước ngực như ẩn như hiện, hạ giọng nói:
- Các vị đứng ở đây, người ta không tiện mặc quần áo, còn nữa, nhị công tử đi rồi các ngươi không cần đuổi theo sao?
Hướng Sở và Nam Sênh lúc này mới như tỉnh mộng, chạy ra ngoài. Tuy Dương Chiếu nói lần này sẽ bảo vệ bọn họ nhưng ai biết y có nói thật hay không?
Đợi hai người rời đi Diệp Tân Nhu mới bĩu môi bất mãn nói:
- Cũng không giúp người ta đóng cửa lại, đúng là…
Dương Uy khẽ gậy đầu ra hiệu, đưa tay rót cho y một chén trà.
- Người nọ rốt cuộc lai lịch như thế nào, tất cả mọi người đều không biết.
Liễu Khinh Diêu bỗng mở miệng.
- Người này xuất hiện như không khí vậy, chỉ biết hơn nửa năm trước y có sống một thời gian ở Thương Vân Tà Địa, cũng đã giết không ít người.
- Hả?
Dương Uy nhíu mày:
- Nói như vậy y chính là người của tà địa?
- Không giống lắm, Thương Vân Tà Địa, dưới trướng Lục Đại Tà Vương không có người này.
Liễu Khinh Diêu lắc lắc đầu, Địa Ma hai tháng trước biểu hiện thủ đoạn kinh thiên, Liễu Khinh Diêu đương nhiên cũng để ý tới lão, vận dụng lực lượng của Liễu gia tìm hiểu hồi lâu cũng không có đầu mối.
Dương Uy nhẹ nhàng hít một hơi, suy nghĩ mãi cũng không có lời đáp.
Nhưng cao thủ chỉ thiếu chút nữa có thể đạt tới Thần Du Chi Thượng, kể cả Trung Đô Bát đại gia cũng không có bao nhiêu. Những người này, địa vị dù không bằng những Thần Du Cảnh nhưng cũng kém không xa, một khi thăng tiến có thể có được sự kính trọng và ngưỡng mộ của cả vạn người.
- Không nói y, lão cửu nhà ngươi cũng không phải nhân vật tầm thường.