Trung Đô bên đó thật sự quá nguy hiểm, Hoàng Hiểu này cũng không cam tâm tình nguyện qua đó, nửa đường gặp chuyện đương nhiên sẽ giằng co không rõ, kéo dài bước chân và tốc độ đến Trung Đô. Nếu như ở đây lập công lớn, nói không chừng đi Trung Đô được Bát đại gia trọng dụng, nếu như vậy sẽ tốt cho cả lão và Hoàng gia.
Tối thiểu, sẽ không bị làm vật hi sinh của Bát đại gia.
Coi ta làm vật đổi chác hả? Dương Khai trong đầu loé lên suy nghĩ liền cảm thấy không vui.
- Dương công tử nếu không muốn giải thích cũng được.
Nửa năm trước Thất đại gia liên quân mạnh mẽ, cứng rắn xuất kích, tám người của Phong Thần Điện đại chiến với ba vị Siêu Phàm Cảnh Dương Khai phủ, toàn bộ người trong Chiến Thành rõ như ban ngày, nhưng ngày thứ hai Thương Vân Tà Địa liền xâm chiếm quy mô.
Trong Chiến Thành sinh linh lầm than, ngoại trừ Dương Khai phủ ra không có người sống, chỉ sợ tin tức chiến đấu trong đêm đó chưa kịp truyền ra ngoài.
Làm cho Hoàng Hiểu nghĩ nơi này chẳng qua chỉ là một phủ của công tử Dương gia tham gia đoạt đích chi chiến.
Một phủ đệ của công tử Dương gia, tụ tập không ít Bang thủ thì có bao nhiêu nội tình? Hoàng gia lần này đếnđều là tinh nhuệ, còn có cường giả Siêu Phàm Cảnh trấn thủ.
Trong suy nghĩ của Hoàng Hiểu, chỉ cần có thể đối phó Phiến Khinh La thì càng dễ dàng đánh bại nơi này.
- Ta không biết ngươi đang lo lắng chuyện gì, nhưng ngươi đừng có lo bò trắng răng. Giam giữ tên bại hoại này của Dương gia và yêu nữ kia coi như đã lập công lớn. Cơ hội tốt như vậy bày ra trước mắt, ngươi còn muốn để nó tuột mất sao?
- Ta tự nhiên cùng tiến thoái với Hoàng huynh.
Hoàng Hiểu cười ha hả:
- Vẫn là Khương huynh dễ nói chuyện. Nếu Lã huynh không tham dự, công lao này liền do hai nhà chúng ta chia đều.
- Nếu thế thì tốt quá.
Khương Triết khẽ vuốt cằm.
Hai người bộ dáng nhất định phải đạt được, giống như đã đánh được Dương Khai phủ, bắt được Dương Khai và Phiến Khinh La đi tranh công rồi.
- Hai vị tiền bối, các ngươi gây sự ép người như vậy, quý phủ chúng ta không thù không oán với hai người.
Hoàng Hiểu lắc đầu nói:
- Thu tiểu thư, ngươi đã bị kẻ gian lừa bịp, không cần nói thay bọn họ. Tuy nhiên ngươi cứ yên tâm, chúng ta sẽ không gây khó dễ cho ngươi, Hoàng gia ta và Quang Minh Phủ chỉ cần bắt được yêu nữ và tên Dương gia bại hoại kia thôi.
- Các ngươi không có bản lĩnh đấy đâu, hãy nhanh chóng thối lui, nếu chậm chỉ sợ các ngươi muốn đi cũng không đi nổi.
- Lã huynh, Hoàng Mỗ hỏi ngươi một lần cuối cùng, ngươi có muốn tham gia hành động lần này không? Nếu không tham dự thì công lao sẽ chia đều cho ta và Khương gia, cũng không phân cho Lã gia huynh.
Lã Tư thần sắc chần chừ do dự hồi lâu mới chủ động lui lại sau vài chục bước, biểu thị thái độ của mình.
Lão luôn cảm thấy lần này có chút không đúng, trong lòng hoảng loạn, dường như phải phát sinh chút chuyện đại sự làm mình không tưởng được.