Thuỷ Linh trưng cầu ý kiến Dương Khai, dù sao cá tính của Dương Khai là ăn mềm chứ không ăn cứng, người ta rõ ràng phải giam lỏng hai người mình, nếu chẳng may kích phải tà tính của Dương Khai không biết chừng còn có đánh giết.
Dương Khai nhún vai:
- Không sao cả, dù sao ta cũng không biết đi đâu.
Thuỷ Linh không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Nữ tử ấm áp gật đầu:
- Hai vị xin mời.
Nói vậy, nàng liền đi trước dẫn đường, Dương Khai và Thuỷ Linh đi theo sau, sáu bảy người Thần Du Cảnh đi sau Dương Khai và Thuỷ Linh, thế như vây kín trước sau.
Lúc đi trên đầm lầy, nữ tử kia cũng vô tình cố ý tìm hiểu tin tức từ Thuỷ Linh, Thuỷ Linh không có sợ hãi, tự nhiên cũng không giấu diếm.
Tán gẫu càng nhiều, nữ tử càng thấy Thuỷ Linh bộ dạng không giống như nói dối.
- Đúng rồi, các ngươi nói Xích Huyết Chân Lan kia là như thế nào vậy?
Thuỷ Linh thuận miệng hỏi một câu.
Nữ tử liên tục cười khổ, cũng không kiêng dè lập tức nói lại chuyện vừa xảy ra.
Sau khi nghe xong Thuỷ Linh quay đầu thè lưỡi với Dương Khai.
Dương Khai vẻ mặt vô tội cũng không biết người khác đang ở thời khắc mấu chốt.
- Lần này nó trốn, tối thiểu đến nửa năm nữa cũng không hiện thân, còn có khả năng sẽ đi khỏi vùng đầm lầy này, muốn tìm nó cũng khó khăn.
Nữ tử thở dài một tiếng.
- Xích Huyết Chân Lan đối với các ngươi rất quan trọng à?
- Đối với chúng ta cũng không phải là rất quan trọng, nhưng đối với Lang Gia Phúc Địa thiếu chủ là không thể thiếu, chúng ta đáp ứng nửa tháng sau đem Xích Huyết Chân Lan giao cho người của Lang Gia Phúc Địa, hiện giờ thiên địa linh vật đã mất cũng không biết phải báo cáo như thế nào.
- Lang Gia Phúc Địa thiếu chủ, Mục Huy? Huynh ấy bị thương sao?