“Ngươi có muốn nhìn thấy hòn đá trông như một cô gái đang chờ chồng nằm trơ giữa biển, xa xa là dãy núi đẹp như mái tóc của một thiếu nữ tuổi đôi mươi không? Ngươi có muốn đi thuyền trên những dòng sông đậm màu phù sa, mà bên dưới lúc nào cũng có cá bơi, nơi mà chỉ cần đưa tay lên là ngươi có thể hái xuống những quả ngọt không? Hay là nơi đường mòn dẫn sâu vào núi đá, hay là vịnh biển nơi có những hang động kỳ bí và xinh đẹp như tiên động không? Một cô gái Phù Nam với làn da ngăm màu đồng nói yêu ngươi dưới ánh trăng vào lúc sáu giờ chiều, ngươi thích không? Hay là cô sơn nữ luôn bảo ngươi phải tuân theo đạo lý nhưng sẵn sàng làm trái đạo lý vì ngươi?” Trịnh Suất run mạnh, không biết lấy sức từ đâu ra hắn gật đầu thật mạnh, thật nhanh.
“Có một thị trấn nằm trên đèo cao, sương phủ ở đó mỗi khắc giờ, đó là nơi ta đã đi qua. Khu rừng u uất nhưng tràn đầy sản vật và cũng không kém phần nguy hiểm, rồi hai ngọn núi thật cao đâm thẳng tới trời mây, khi ngươi vượt qua được những gian khổ để đến đó ngươi sẽ thấy như mình ở tiên cảnh, đó là nơi ta đã đi qua. Một bãi biển xanh với bãi cát dài đi mãi không thấy điểm kết, cát thì mịn như da và biển thì trong tới mức ngươi có thể thấy những con cá bơi quanh bàn chân mình? Đó là những nơi ta đã tới, nếu ngươi muốn đi tới những noi đó thì phải theo ta, phải sống, nếu sống ta sẽ dắt ngươi đi. Phải sống” Bạch Kỳ nói như là hét, đám người Bát Chữ như thấy được phép lạ, Trịnh Suất như đã sống dậy, không phải cơ thể hắn sống mà là bản tâm của hắn đã sống dậy.
Tâm của một lữ khách.
“Mau đi xin gạo của đám thị vệ nấu cơm đi, nếu được ăn may ra hắn có thể sống được một chút, nhân dịp thời gian đó ta sẽ đi hong khô mấy cánh hoa này”
Bạch Kỳ lấy thứ nước suối trong xanh để đun trà, sau đó cẩn thận lấy từng cánh hoa mà hong cho khô lại, động tác của hắn cẩn thận như một nhà thư pháp đang cho chữ, từng cánh hoa đều được hong khô lại như được phơi dưới ánh mặt trời.