Tư Đồ Thần nghe vậy, vốn là ngẩn ra, về sau nghĩ đến Diệp Văn Hạo trấn thủ ở Hàng Hồ, nháy mắt minh bạch dụng ý của Lâm Ngạo Phong, nhịn không được mà hỏi:
- Cậu ứng chiến sao?
- Vâng, 6h tối mai, tôi và Dương Thành sẽ tiến hành sinh tử chiến tại hội sở Tây Hồ.
- Dương Thanh kia chỉ là Bán Bộ Tiên Thiên, nói vậy hắn không phải là đối thủ của cậu.
- Còn chưa, bất quá đối phó với tên Dương Thanh kia cũng không thành vấn đề.
Diệp Phàm tự tin nói, đối với hắn mà nói, chỉ cần Dương Thanh không bước vào 'Tiên Thiên nhập môn' cảnh, thì sẽ không tạo thành uy hiếp gì đối với hắn.
- Ta cho rằng cậu sớm đã bước vào Tiên Thiên nhập môn cảnh rồi.
Nghe được Diệp Phàm nói thế, Tư Đồ Thần có chút kinh ngạc, kinh ngạc rất nhiều, suy nghĩ một chút nói:
- Nếu vậy thì ngày mốt ta sẽ tự mình dẫn người đến Hàng Hồ trợ chiến cho cậu.
- Chú Tư Đồ, không cần.
Diệp Phàm hiểu được dụng ý của Tư Đồ Thần, trong lòng hơi cảm động, bất quá vẫn từ chối, cho rằng đây chỉ là một trận quyết chiến bình thường không cần phải long trọng như vậy.
Nói xong, Tô Lưu Ly không đợi Tư Đồ Nhược Thủy đáp lời, liền cúp điện thoại, sau đó gọi điện cho Tô Vũ Hinh.
- Chị Vũ Hinh, em nghe nói tên Diệp Phàm kia muốn luận võ với người khác sao?
Điện thoại được chuyển, Tô Lưu Ly liền hỏi.
- Ừh.
Đầu bên kia điện thoại, sắc mặt Tô Vũ Hinh không được tốt cho lắm. Bởi vì lo lắng cho Diệp Phàm nên cả đêm qua nàng cũng không ngủ ngon giấc.
- Đang yên đang lành, hắn muốn luận võ làm gì?
Tô Lưu Ly không hiểu hỏi, trong giọng nói mơ hồ lộ ra vài phần lo lắng.
- Tối qua Cẩm Đế đua xe với người khác, đánh nhau chọc phải người của Nam Thanh Hồng, Diệp Phàm ra mặt cho Cẩm Đế nên đã đắc tội với Nam Thanh Hồng.
Tô Vũ Hinh thở dài, nhíu mày, nói:
- Nam Thanh Hồng phái người đến đưa thư khiêu chiến, muốn cùng Diệp thần thần y quyết đấu một trận sinh tử chiến.