Lâm Ngạo Phong kinh ngạc, cũng không dám hé răng, đưa khế ước sinh tử cho Dương Thanh:
- Đây là khế ước sinh tử.
Giang Niên cầm lấy khế ước sinh tử, thấy 2 người đã ký tên, giọng nói lạnh lùng:
- Dựa vào quy định của tổ chức Viêm Hoàng. Giữa các võ giả tiến hành khiêu chiến, ký kết khế ước, tổ chức Viêm Hoàng sẽ không can dự nhưng sau khi trận đấu kết thúc, song phương sống hay chết thì cũng không được truy cứu trách nhiệm đối phương. Càng không thể tiến hành trả thù, nếu không tổ chức Viêm Hoàng sẽ trừng phạt theo quy định, đã hiểu chưa?
- Đã hiểu.
Diệp Phàm cùng Dương Thanh không hẹn mà cùng mở miệng.
- Hiểu được là tốt. Vì tránh để cho ai đó dùng Cấm thuật nên mặt trên đã để tôi làm trọng tài kiêm giám sát trong trận sinh tử chiến này.
Giọng nói Giang Niên lạnh như băng :
- Dựa theo ước định của 2 bên, 2 bên sẽ tiến hành trận sinh tử chiến ở bên trong, bên trong đã có sân bãi chưa ?
- Có.
Lâm Ngạo Phong do dự một chút, vẫn là giành trả lời trước.
- Một khi đã như vậy thì 2 bên hãy đi vào bên trong đi.
Lúc này đây, Giang Niên cũng không có răn dạy và quở mắng Lâm Ngạo Phong, mà là trầm giọng nói:
- Người xem chiến phải rời xa, đề phòng bị ngộ thương.
Nghe Giang Niên nói thế, mọi người cũng không có dị nghị gì.
“Hừ”
Dương Thanh hướng về phía Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, rồi cùng Lâm Ngạo Phong đi vào hội sở, đám người Diệp Phàm đi ở phía sau, Giang Niên đi đằng sau cùng.
2’ sau, mọi người đi đến một bãi đất trong trong hội sở.
- Anh Diệp Phàm, anh phải hung hăng giáo huấn tên hỗn đản kia.
Tư Đồ Nhược Thủy liền cổ vũ cho Diệp Phàm.
- Yên tâm đi Nhược Thủy, Diệp đại ca sẽ miễu sát tên ngốc bức kia.
- Miệng của mày ăn kít hả? Biết nói tiếng người không?
Nghe Dương Thanh nói thế, Tô Lưu Ly liền mắng:
- Oh, tao hiểu được, nhất định là mày ghen tị rồi. Mày cũng muốn có người an ủi cho mày nhưng lại không có ai làm thế, yên tâm đi, chút nữa nếu mày chết thì tao sẽ gọi con Kiki nhà tao đến nhặt xác cho mày.
- Con khốn, mày muốn chết phải không?
Dương Thanh nghe thế liền mắng, sau đó không đợi Dương Thanh làm ra hành động gì với Tô Lưu Ly thì hắn đã bị 2 đạo ánh mắt nhìn vào.
Chủ nhân của ánh mắt này là Diệp Phàm và Giang Niên.
Trong đó, ánh mắt Giang Niên sắc bén, tràn ngập ý vị cảnh cáo, giống như muốn nói cho Dương Thanh biết, nếu hắn dám động thủ với người bình thường thì tổ chức Viêm Hoàng sẽ xử lý hắn.
Mà ánh mắt của Diệp Phàm lại hoàn toàn tĩnh mịch.
Đúng vậy.
Nụ cười trên mặt Diệp Phàm biến mất, ánh mắt hoàn toàn tĩnh mịch, giống như là một cái xác không hồn đi về phía Dương Thanh, làm cho người khác có một loại cảm giác trầm lặng.
Chẳng biết tại sao, giờ phút này Dương Thanh lại cảm thấy sợ hãi, tâm thần có chút không yên.
Không riêng gì hắn, ngay cả Lâm Ngạo Phong đứng ở phía sau cũng giống như vậy.
Thậm chí ngay cả Giang Niên cùng với Diệp Văn Hạo đang ẩn núp cũng sững sờ.
Bọn hắn có thể cảm nhận được sau lưng cỗ khí tức trầm lặng này lại ẩn giấu một luồng sát ý khủng bố.
Cổ sát ý này làm cho Giang Niên, thậm chí là cả Diệp Văn Hạo đều âm thầm có chút giật mình.
Chuyện gì?
Chẳng lẽ đây là một môn công pháp đặc thù sao?
Dương Thanh, Lâm Ngạo Phong, Giang Niên cùng Diệp Văn Hạo đều thầm hỏi.
Không có đáp án.
Bọn hắn cũng không biết tại sao khí tức trên người Diệp Phàm lại trở nên trầm lặng như thế.
- Thằng chóa, trong vòng 10 chiêu tao sẽ vặn gãy đầu mày.
Từ khi Diệp Phàm bước vào bãi đất trống, cảm giác bất an trong lòng Dương Thanh càng thêm mãnh liệt nhưng mà chiến ý trên người hắn cũng trở nên sôi trào rồi rống lên một câu.
Dường như hắn muốn dùng cách này để xua tan bât an trong lòng.
Không có trả lời.
Ánh mắt của Diệp Phàm vẫn tĩnh mịch vẫn nhìn chằm chằm vào Dương Thanh rồi từ từ đi về phía Dương Thanh.
“Vù”
Dương Thanh thấy thế, đem kình lực vận tới lòng bàn chân phải, mượn lực, cả người giống như tên rời khỏi cung, bắn nhanh về phía Diệp Phàm.
- Chết đi.
Tay phải của Dương Thanh vung lên, toàn lực đánh về phía đầu của Diệp Phàm.
Công Tự Phục Hổ quyền !
“Vù”
Một quyền Dương Thanh đánh ra, gân cốt tề minh, tạng phủ tương ứng, quyền phong gào thét, phát ra lôi âm.
Dương Thanh vừa ra tay, Giang Niên ở một bên liền biết rõ, quả thật Dương Thanh đã bước vào “ Bán Bộ Tiên Thiên cảnh” nội cùng vô cùng cương mãnh, có xu thế biến thành “ Cương KÍnh” nếu không cũng sẽ không phát ra những tiếng xé gió như thế này.
Hiểu được chuyện này, đồng thời hắn cũng muốn nhìn xem Diệp Phàm phản ứng ra sao.
Diệp Phàm vẫn không né tránh, 2 chân dán chặt vào mặt đất, tay phải đột nhiên vung lên, hóa thành chưởng, đỡ lấy quả dám của Dương Thanh.
Chưởng khắc quyền.
“Bốp”
Chưởng quyền giao nhau, Dương Thanh chỉ cảm giác được một quyền của mình như là đánh vào một tòa núi lớn, toàn bộ Kình lực bị triệt tiêu hơn nữa nắm tay lại truyền đến một cỗ đau rát.
Điều này làm cho Dương Thanh kinh hãi không thôi.
Đỡ được một đòn của Dương Thanh, Diệp Phàm không hề dừng tay lại, đột nhiên hóa chưởng thành trảo, muốn bắt lấy thiết quyền của Dương Thanh, 5 ngón tay giống như móng vuốt thép, chụp vào gân tay, mạch máu của Dương Thanh.
- Cút ngay.
Dương Thanh chợt quát một tiếng, cánh tay phải giống như một khẩu súng bự, đột nhiên run lên, thoát khỏi Ưng trảo của Diệp Phàm.
“Vù”
Diệp Phàm bất vi sở động, mặt không thay đổi, tay phải chém ra, ngón cái cùng ngón trỏ tạo thành hình cái kìm, chụp vào cổ họng của Dương Thanh.
Khóa cổ.
Nếu như một đòn này của Diệp Phàm trúng vào cổ họng của Dương Thanh, thì Dương Thanh chắc chắn sẽ đi gặp ông bà.
Dường như Dương Thanh cũng hiểu được điểm này, không dám lơ là, tay trái vung lên, giống như một thanh cương bổng nhấc tay phải của Diệp Phàm lên.
“Vù”
Dường như đoán được Dương Thanh sẽ làm vậy, 5 ngón tay của Diệp Phàm khép lại, hóa trảo thành chưởng, cổ tay vung lên, tát một cái vào miệng của Dương Thanh.
Lần biến chiêu này vừa nhanh vừa vội, làm cho người ta khó lòng phòng bị.
Trong lòng Dương Thanh cả kinh, cánh tay phải lại phát kình, dùng sức giơ lên, cố gắng muốn ngăn một tát này của Diệp Phàm.
“Bốp”
Ngay sau đó.
Tiếng bạt tai vang lên.
Mặc dù Dương Thanh đã cố gắng nhưng hắn lại thiếu may mắn, vẫn bị 3 đầu ngón tay của Diệp Phàm tát trúng vào miệng, Kình lực đánh vào miệng của hắn làm cho 2 cái răng cửa của hắn bị dập nát, hàm răng lung lay.
Dương Thanh bị đau, liền nhanh chóng lui ra sau 10m.
“Phì”
Thấy Diệp Phàm Phàm không có thừa thắng xông lên, Dương Thanh âm thầm xả hơi, há mồm phun ra răng và máu trong miệng.
- Yên tâm đi, tao sẽ không giết mày đâu.
Vẻ mặt Diệp Phàm bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, mở miệng, giọng nói trầm thấp làm cho lông tơ người khác dựng cả lên:
- Bởi vì tao sẽ gỡ hết hàm răng của mày xuống, cắt luôn đầu lưỡi của mày rồi mới để mày xuống đoàn tụ ông bà.
------oOo------