- Theo mình thấy, ngay cả tư cách liếm giày cho Văn ca, thì hắn cũng không có.
- Ngươi....
Mắt thấy Trương Kiếm Nhâm vũ nhục Diệp Phàm, Đồ Nhược Thủy giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, theo bản năng muốn bước lên cùng lý luận với Trương Kiếm Nhâm.
- Nhược Thủy, đứng ra sau.
Chẳng qua là không đợi nàng hành động, một giọng nói đã vang lên.
Giọng nói kia không lớn nhưng lại không thể nghi ngờ.
Tiếng nói rơi xuống, một bóng lưng như tòa núi chắn trước người nàng, nhìn bóng lưng cao ngạo này, cơn giận trong lòng Tư Đồ Nhược Thủy biến mất, nàng cảm thấy an toàn, cho dù là trời sập xuống, cũng sẽ không có chuyện gì.
- Hắc, hai lúa, mày còn dám làm trò anh hùng cứu mỹ nhân à?
Thấy hành động của Diệp Phàm, Trương Kiếm Nhâm giống như là thấy con khỉ diễn trò, mắt tràn đầy hài hước cùng khinh thường, ngôn ngữ lại càng kiêu ngạo tới cực điểm:
- Tao cho mày 2 lựa chọn, 1 là quỳ xuống dập đầu đến khi Văn ca hài lòng mới thôi, sau đó cởi hết quần áo chạy vòng quanh trường 10 vòng, cuối cùng là cút ra khỏi đây. Thứ 2 là mày nằm ra khỏi đây, nửa đời sau không thể tự lo liệu.
Quá khi dễ người.
Nghe được lời nói xạo quần của Trương Kiếm Nhâm, những sinh viên đứng ở bên cạnh đều cảm thấy như vậy, có chút thương xót cho Diệp Phàm.
Nhưng.
Bởi vì uy danh của Trương Kiếm Nhâm quá mức vang dội nên bọn hắn cũng nghĩ thôi, căn bản không dám đứng ra mặt cho Diệp Phàm.
Có lẽ nằm mơ cũng không nghĩ tới Diệp Phàm lại dám nói với mình như thế, đầu tiên là Trương Kiếm Nhâm ngẩn ra, sau đó sau giận đến thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh , ở trường này có ai dám kiêu ngạo với hắn như thế?
- Trương ca, nói nhảm với hắn làm gì, lên đập chết con mja hắn đi.
- Đúng a, em xem xem hắn chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
- Trương ca, để em lên đập chết mja nó.
Lúc này, 3 tên nam sinh bên cạnh Trương Kiếm Nhâm liền lên tiếng.
- Hai lúa, mày là thằng đầu tiên dám nói với tao như vậy.
Trương Kiếm Nhâm lại mở miệng:
- Mày đã mất đi quyền lựa chọn, tối nay cho dù Thiên vương lão tử tới, mày cũng sẽ nằm mà bò ra ngoài.
- Quỳ xuống.
Lần này không đợi Trương Kiếm Nhâm nói hết lời, đột nhiên Diệp Phàm quát lên một tiếng.
"Lộp bộp"
Trong phút chốc, vẻ mặt Trương Kiếm Nhâm cùng 3 tên nam sinh kia liền ngẩn ngơ, trong lòng chấn động. Sau đó bọn hắn giống như là một con chó TQ nhìn thấy chủ nhân của mình vậy, vội vàng cúi 2 chân xuống.
Mắt thấy Diệp Phàm đi tới, 4 người Trương Kiếm Nhâm không ngừng lui ra sau.
Rất nhanh, không đợi Diệp Phàm đến gần 4 người Trương Kiếm Nhâm, trong đó có 2 tên bởi vì quá hoảng sợ nên 2 mắt nhắm tịt, trực tiếp ngã xuống đất.
Trương Kiếm Nhâm cùng một tên khác mặc dù không có bị làm cho sợ đến ngất đi, nhưng cũng là bị hù dọa đến sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng, thân thể không ngừng run lên, thậm chí còn tè ra quần.
- Dừng tay.
Sau đó, Lữ Văn đã hét lên một tiếng, ngay tại chỗ bắn ra, giống như một trận gió lốc, đến trước người 2 người Trương Kiếm Nhâm.
- Tao vốn chỉ là muốn phế đi tứ chi, phá hủy Đan Điền của mày, cho mày bò mà cút khỏi đây, xem ra hiện tao tao sẽ thay đổi chủ ý rồi.
Lữ Văn cười lạnh, liếm liếm môi giống như là một thợ săn thấy con mồi vậy.
Diệp Phàm thấy thế, không hề nữa che dấu, khí tức trên người bộc phát.
Cảm nhận được cổ khí tức cường đại kia, Lữ Văn bị hù sợ cho dừng bước lại, sắc mặt biến hóa không ngừng.
- Hậu Thiên Đại Viên Mãn?
Diệp Phàm đi về phía Lữ Văn:
- Người giống như mày, tao đã giết rất nhiều rồi.
------oOo------