- Trước kia, bọn hắn đến trước là vì muốn bái sơn đầu, đồng thời cũng đến để báo công việc cho ta, mà 2 ngày trước ta đã gặp bọn họ, bọn họ cũng đã báo cáo công việc cả rồi, hôm nay không đi đến sớm cũng là điều bình thường.
Tư Đồ Thần cười cười, cũng không suy nghĩ nhiều.
Không có lên tiếng, mặc dù lý trí nói cho Phí Tứ biết lời của Tư Đồ Thần rất đúng nhưng mà hắn có cảm giác không đúng nhưng cũng không biết không đúng ở chỗ nào.
- Tiểu Tử, theo ý của cậu, có phải ta có chút quá đáng về chuyện của hạo Thiên không?
- Sau khi biết chuyện ở Hàng Hồ ta cũng không thể nào tin tưởng nó, hơn nữa ta cũng sẽ không yên tâm đem giang sơn giao cho nó, mà trong lòng nó cũng sẽ tồn tại bóng ma, sẽ cảm thấy có thành kiến với ta, lưu lại chỉ làm cho mâu thuẫn trở nên sâu sắc thôi.
- Anh Thần, có lời em biết anh sẽ không vui nhưng mà em cảm thấy lòng dạ của Tư Đồ Hạo Thiên quá sâu, hơn nữa lòng dạ độc ác.
Phí Tứ do dự một chút nói:
- Thậm chí, mấy năm trước em còn hoài nghi hắn có phải là gian tế mà Lâm Thiên Ý phái đến đây không, mặc dù thông qua mấy năm quan sát em có thể loại bỏ điểm này nhưng mà chuyện xảy ra ở Hàng Hồ, nếu như lưu hắn lại bên cạnh, giao giang sơn cho hắn thì tốt nhưng nếu không giao giang sơn cho hắn, lấy tính tình của hắn thì hắn tuyệt đối sẽ hỏi ngược lại anh.
Tư Đồ Thần khẽ nhíu mày, trầm mặc không nói, hắn biết Phí Tứ nói rất đúng sự thật.