- Chẳng qua túi chiêu hồn cũng không phải đồ bỏ, sau khi hết bốn mươi chín ngày, linh hồn nhận đủ các loại tra tấn cùng thống khổ, lúc biến thành lệ quỷ sẽ càng thêm hung mãnh. Hơn nữa lúc đối địch sẽ hung hãn không sợ chết. Nếu so với âm hồn ở trong hồn phiên còn lợi hại hơn một chút.
- A.
Diệp Không gật đầu, thả ngọc tiên vào trong túi trữ vật, lại lấy ra bình sứ nói:
- Lão tổ, ra đây, giúp ta nhìn xem đây là đan dược gì?
Vốn Diệp Không cho rằng lão tổ nhất định sẽ thừa cơ ra điều kiện. Thật không ngờ tính giác ngộ của lão cao như vậy. Hoàng Tuyền lão tổ chẳng nói chẳng rằng nhanh chóng đi ra, đổ đan dược màu trắng ở trong bình ngọc ra nhìn.
Công năng của pháp khí thú cốt này chỉ có một, đó là phi hành, đầu tiên là biến nó lớn lên rồi đứng ở trên đó. Dùng Khu Vật thuật, tuy rằng Diệp Không luyện Khu Vật thuật đã thành thục thế nhưng khu động vật thể ở dưới chân còn chưa làm qua.
Về sau méo mó một hồi cuối cùng đứng vững được, sau khi phi hành một thời gian liền dùng được tự nhiên. Hắn cũng có thể chắp tay sau lưng, bay tới bay lui vô cùng tiêu sái.
- Lão tổ, chuẩn bị trở về thôi.
Đến tối, Diệp Không nói.
Hoàng Tuyền lão tổ phiền muộn một hồi:
- Nhanh như vậy sao?
Diệp Không cười nói:
- Pháp khí đã luyện hóa xong, các loại pháp thuật cũng sử dụng thành thục. Việc này cơ bản đã đạt tới, chúng ta còn lý do lưu lại sao? Lại nói chúng ta giết người của Cốt Linh môn, ta lo lắng sau này sẽ có người tới dò xét. Ta cũng không muốn đợi các đại nhân đó tới đánh ta.
Diệp Không nói cũng có lý, bề ngoài dường như không có chỗ nào để phản bác. Hoàng Tuyền lão tổ cười khổ nói:
- Cái hầm kia nằm ở đâu? Ta muốn tìm hầm a.
- Vậy thì tìm đi.
- Thế nhưng ta không biết nó ở đâu nha.
Hoàng Tuyền lão tổ không tự tin nói:
- Tiểu tử, gần đây ta đã điều tra qua, vì sao lại không có gì? Ngươi nói thật đi, có phải là ngươi khoác lác lừa gạt ta không?
- Đừng có dùng phép khích tướng, ta không mắc lừa đâu.
Diệp Không ngáp một cái rồi nói thêm:
- Lão tổ, ta nói ngươi thật quá keo kiệt đi. Chẳng phải đáp ứng ta thì đôi bên cùng có lợi sao? Ngươi cũng không biết bảo vật kia có tác dụng gì, vạn nhất nó là rác rưởi thì sao? Đến lúc đó ngươi muốn chia cho ta, ta còn chướng mắt nữa là.
Hoàng Tuyền lão tổ cả giận nói:
- Tiểu tử ngươi mới keo kiệt, có lợi thì phân cho ngươi một điểm cũng được. Thế nhưng lão tổ ta chưa bao giờ thích bị người khác uy hiếp!
Diệp Không cười nói:
- Thật sao? Ta đây ngồi xuống chờ, sáng sớm ngày mai về thành.
Hắn đứng dậy duỗi người, tự nhủ:
- Chưa bao giờ bị người khác ức hiếp sao, còn sĩ diện như vậy!
Diệp Không vừa trở lại gian phòng của hắn ở trong Tù Lung thảo thì Hoàng Tuyền lão tổ đã đuổi kịp tới.
- Được rồi, ta đáp ứng ngươi, nói nhanh một chút cái hầm kia ở đâu? Nếu như ngươi dám nói láo trêu đùa, lão tổ ta cam đoan đánh cho mẹ của ngươi cũng không nhận ra ngươi!
Diệp Không cười nói:
- Đương nhiên ta biết rõ, việc gì phải lừa gạt ngươi? Chuyện tình hại người không lợi mình rất ít khi ta làm.