Nghe qua Lý lão tứ nói, Diệp Không biết rõ tình thế trước mắt vẫn chưa quá khẩn trương, không phải sắp khai chiến mà đánh qua hai trận nhỏ.
Cả hai trận chiến đánh xong đều có được có mất, loại chiến đấu thăm dò này không lớn thế nhưng chiến đấu cũng rất thảm thiết. Song phương đều có một gã Thiên phu trưởng bỏ mình.
Nghe Lý lão tứ nói quân sĩ Man tộc vô cùng cường hãn, hung hăng không sợ chết, toàn liều mạng xông lên. Ngược lại quân Diệp gia không chiến đấu mười năm có chút mềm nhũn.
Diệp Không cảm thấy có khả năng này, chẳng qua hắn cảm thấy nguyên nhân lớn hơn chính là uy thế của Diệp Uy quá thấp. Tuy rằng quân Diệp gia không đi chiến tranh nhưng những quân sĩ Diệp gia được huấn luyện tại biên quan cũng không hề lười biếng, làm sao có thể mềm nhũn như vậy được? Lại nói vì sao Dực Hổ doanh của Diệp gia không xuất chiến?
Sự tình rất đơn giản, nếu như quân Diệp gia thoáng cái diệt sạch Man tộc thì nguy cơ của Diệp gia vẫn không thể giải trừ, Diệp Hạo Nhiên vĩnh viễn không trở về được. Chỉ có đánh cho tràn đầy nguy cơ, lung lay khiến cho Diệp Hạo Nhiên bắt buộc xuất mã thì hắn mới có cơ hội rời khỏi An Đô.