Lô Cầm cũng biết chẳng qua nàng không thể trơ mắt nhìn lão hổ giết người. Nàng tin tưởng Diệp Không ca ca có tại đây cũng sẽ không đứng ngoài quan sát.
Hạo Nam Ca kia cũng không còn cách nào, hiện giờ hắn chỉ biết dốc sức chạy thoát khỏi Dực Hổ, vì vậy hắn liều mạng chạy tới nơi nhiều người mà luồn lách, muốn dùng những người khác làm lá chắn cho hắn.
Tuy rằng Dực Hổ không giết người khác thế nhưng biết thương già kính trẻ là gì, trên đường nó đuổi theo Hạo Nam Ca không biết đã dùng móng vuốt đập bao nhiêu lão già cùng tiểu hài tử.
- Đủ rồi! Diệp Vũ, quân quy Diệp gia, không cho phép quấy rầy dân chúng!
Đột nhiên một thanh âm nữ nhân khiến trách vang lên từ ghế lô chỗ cửa sổ.
Diệp Vũ cất tiếng cười to, Trần Cửu Nương vừa lộ mặt, sợ rằng sau đây sẽ truyền khắp Nam Đô thành: mẹ của Bát thiếu gia xấu cỡ nào, khó coi cỡ nào.
- Mọi người mau nhìn a! Đó chính là mẹ của Diệp Không đó! Các ngươi xem khuôn mặt nàng kìa, ha ha, đó là một khuôn mặt xinh đẹp tới mức nào, xem tới mức ta buồn nôn a! Ha ha!
Diệp Vũ cười to sảng khoái.
- Thật sao?
Đột nhiên một thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Rất nhiều người biết rõ chủ nhân của thanh âm này, không ít người tại đây đã từng nghe qua thanh âm của hắn. Bọn họ không ngẩng đầu lên cũng biết người phát ra thanh âm là ai.
Diệp Không khoát tay mọi người, ý bảo tất cả yên tĩnh, sau đó cao giọng nói:
- Diệp Vũ, ngươi nhìn xem! Cho dù mỗi người biết bộ dáng trên mặt mẹ ta thì bọn họ vẫn như cũ tin phục ta, ngươi muốn dùng loại phương pháp này để vũ nhục ta sao, ta nói cho ngươi biết, vô dụng!
- Bởi vì trong lòng mỗi người đều có một thước đo, là tốt hay xấu, là đúng hay sai, là xinh hay xấu, mỗi người đều biết rõ trong lòng! Mẹ ta vì cứu người cho nên phải hạ khăn che mặt xuống, nếu như người được cứu còn muốn giễu cợt nàng… ta tin tưởng không có loại người như vậy!