Lão Mã Long lúc này mới dời mắt nhìn lên không trung, không nhịn được cảm thán:
"Ngươi sao lại làm được như thế, thật đúng là thần kỳ, ta có thể cảm thấy khí tức ma thần trong đó, chẳng lẽ ngươi dùng ma huyết làm hạch tâm"
"Ha ha, chính là như thế"
Lý Thiên cười dài để lại hai người trong đan điền, bản thân trở về cơ thể, nhắm hướng Thần Long tông phóng đi, hắn đã là nửa bước luyện tâm, quanh chân bao phủ ma khí, tốc độ chạy đi cũng tăng lên rõ rệt, rất nhanh đã quay trở lại địa phận Việt Quốc.
Người đời thường nói, người ta không muốn gặp nhất luôn luôn xuất hiện trước mặt ta, câu nói này hôm nay liền ứng nghiệm với Lý Thiên. Trước mặt hắn lúc này xuất hiện năm tên đệ tự mặc trang phục đệ tử ngoại môn Thần Long tông, mà tên đứng đầu là tên Lý Thiên từng gặp qua, Đào Mộc.
"Ha ha, thật là trùng hợp nha, không ngờ ta lại gặp ngươi ở đây, lần trước ngươi trốn mất không tham gia tỉ thí ta còn tưởng ngươi sợ quá bỏ chạy rồi chứ"
Đào Mộc cười âm hiểm trêu chọc Lý Thiên, bên cạnh hắn bốn tên còn lại cũng không khách khí cười lớn phụ họa:
"Ha ha, ta thấy hắn chắc sợ uy phong sư huynh rồi"
Một tên nhìn qua bộ dạng gầy nhom, ghé vào tai Đào Mộc cho ý kiến, nhưng không hề dấu đi thanh âm, từng câu từng chữ đều lọt vào tai Lý Thiên, Đào Mộc nghe vậy mắt liền sáng lên cười với Lý Thiên:
"Sư đệ, lần trước bỏ mất phần tỉ thí của chúng ta, hay là bây giờ tiếp tục đi"
Lý Thiên nhìn đám ruồi muỗi kia ve vãn bên tai, ngay khi Đào Mộc vừa nói hết câu hắn liền động, tay kết trảo mở ra, cười hì hì nhìn đám người: