Nguồn: read.st
"Phế vật!" Mắt thấy nam tử sắp bị Tôn Triết đánh bại, một thanh âm âm lãnh đột nhiên vang lên từ trên người nam tử, mà theo thanh âm này vang lên, không khí bốn phía phảng phất cũng trở nên âm lãnh mấy phần.
"Ưm?" Cảm nhận được sự biến hóa của đối phương, trong lòng Tôn Triết chợt dâng lên một cỗ dự cảm bất tường.
Ngay khi Tôn Triết định lùi lại, tay của hắn bỗng chốc bị đối phương bắt lấy.
"Ha ha, tiểu tử, ta có thể cảm nhận được sự khác biệt của ngươi, nhưng nếu chỉ có chút thực lực này thôi, ngươi lại không có tư cách kiêu ngạo trước mặt gia gia đâu."
"A!" Tôn Triết phát ra một tiếng kêu thảm, tay của hắn bị đối phương bóp đến có chút biến dạng, bản năng hắn chợt nhảy người lên định đá đối phương ra, mà ngay khi hắn nhảy lên, nam tử một tay ném hắn đi xa.
"Đùng!" Tường biệt thự bị đập ra một lỗ lớn, Tôn Triết tựa như bị khảm vào bên trong, động đậy không được.
"Tiểu tử, hiến ra máu tươi của ngươi cho bản đại gia đi, chắc hẳn máu tươi của ngươi phải tốt hơn nhiều so với mấy nữ sinh kia, nói không chừng có thể khiến gia gia tức khắc đạt được thăng hoa cũng không chừng." Nam tử hưng phấn nhìn Tôn Triết nói.
Cùng lúc đó, Tôn Triết đã dần mất đi ý thức đột nhiên cảm thấy thân thể rất nóng, hơn nữa cái nóng đó đang dần biến thành bỏng rát, trong thời gian ngắn ngủi da của hắn đã trở nên đỏ bừng vô cùng.
"Ta thao, nhặt được bảo bối rồi, nhặt được bảo bối rồi, tiểu tử này là một quái vật a, cái này là thức tỉnh sao? Trên thế giới lại phải xuất hiện một Đại Thánh gia nữa rồi?"
Trong tai Tôn Triết, hầu tử kinh ngạc nhìn Tôn Triết, từ vừa rồi hắn đã cảm thấy Tôn Triết không đúng lắm, nhưng cụ thể là chỗ nào không đúng thì hắn lại không nói ra được, nhưng lúc này hắn ngược lại là biết, bởi vì tên Tôn Triết này không biết từ khi nào bắt đầu, hắn cư nhiên dần dần thức tỉnh rồi…
"Ưm?" Nam tử vốn định lấy tính mạng Tôn Triết lúc này cũng cảm nhận được sự khác biệt của Tôn Triết, hắn đứng ở tại nguyên chỗ, nhìn Tôn Triết toàn thân trở nên tựa như sắt nung đỏ, như có điều suy nghĩ.
"Nóng quá a." Tôn Triết có chút khó chịu hô lớn, sau đó khi hắn nhìn thấy nam tử trước mặt này trở nên âm lãnh vô cùng cùng với cảm nhận được khí tức trên người hắn, hai mắt Tôn Triết cũng bắt đầu trở nên đỏ bừng.
"Oanh!" Theo một tiếng vang, bức tường vốn đã bị Tôn Triết đập hỏng hoàn toàn sụp đổ rồi, mà nam tử thì kinh ngạc nhìn đống phế tích đã đổ sụp trước mặt, có chút xuất thần.
"Ưm? Nhanh quá." Ngay trong khoảnh khắc nam tử ngây người một lúc, Tôn Triết không biết từ lúc nào đã đứng ở trước mặt của hắn, chỉ thấy Tôn Triết duỗi ra bàn tay vừa rồi bị nam tử làm biến dạng, một tay liền tóm lấy mặt của nam tử.
"Chuyện này là sao?" Nam tử kinh ngạc nhìn Tôn Triết, lúc này tay của Tôn Triết đang lấy tốc độ kinh người khôi phục, chỉ trong chốc lát đã khôi phục như lúc ban đầu rồi.
Tình cảnh lúc này sao mà tương tự, vừa rồi Tôn Triết không phải là cứ như vậy bị hắn bắt được sao? Chỉ là hắn bắt là tay của Tôn Triết, mà Tôn Triết bắt thì là mặt của hắn.
"Đáng chết!" Nam tử nguyền rủa một tiếng, rồi hắn cũng muốn học Tôn Triết đá hắn bay đi.
"Nóng quá a, thật sự nóng chết người rồi." Tôn Triết không để ý đến hành động của đối phương, hắn sở dĩ bắt lấy mặt của nam tử, đó là bởi vì hắn cảm thấy khí tức âm lạnh trên người nam tử có thể mang lại cho hắn một chút mát mẻ mà thôi…
"A…" Theo tiếng kêu thảm thiết thê lương của nam tử, hắc văn trên người hắn bắt đầu dần dần tiêu tán, mà cùng lúc đó, màu đỏ trên người Tôn Triết cũng bắt đầu dần dần nhạt xuống dưới.
"Đùng!" Theo một tiếng khẽ vang, Tôn Triết hoàn toàn mất đi ý thức.
"Chuyện này làm sao bây giờ? Tên đó bị hắn tiêu diệt rồi sao?" Ngay khi Tôn Triết ngã xuống, mấy nam tử áo đen cùng đi với hắn đã đến bên cạnh hắn.
"Đem hắn trở về đi, chuyện vừa rồi các ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, hắn tuyệt đối không phải người bình thường, chuyện ngày hôm nay đợi phía trên đến quyết đoán đi." Một nam tử áo đen nói.
Theo sự ngất đi của Tôn Triết, toàn bộ sự kiện phảng phất cũng coi như là hạ màn rồi, sáng sớm ngày thứ hai, khi Tôn Triết tỉnh lại, hắn cảm thấy mình sảng khoái không nói nên lời, nhưng khi hắn nhìn thấy mình đang ở trong phòng của mình, hắn liền có chút mê hoặc rồi.
"Này, hầu tử, ta sao lại ở chỗ này?" Tôn Triết nghi hoặc hỏi.
"Chuyện ngày hôm qua ngươi không nhớ rõ sao?" Nghe được lời Tôn Triết, hầu tử có chút kinh ngạc hỏi.
"Ờ… ta chỉ nhớ là ngày hôm qua ta và cái tên không biết là thứ quỷ quái gì đó đánh một trận, còn lại thì đều không nhớ rõ." Nghe được lời hầu tử, Tôn Triết mê hoặc nói.
"Thôi vậy, không nhớ rõ thì không nhớ rõ đi, tiểu tử, ngươi nghe cho rõ đây, từ hôm nay trở đi ngươi phải tăng gấp bội tu luyện công pháp của ta, nếu thuận lợi, không cần cái gì trăm năm các loại, trong hai mươi năm sống lại gia gia và mẹ của ngươi cũng không phải là vọng tưởng." Hầu tử nghiêm túc nhìn Tôn Triết nói.
"A? Thật sao?" Nghe được lời hầu tử, Tôn Triết có chút kinh ngạc hỏi.
"Ta khi nào lừa ngươi?" Nghe được lời Tôn Triết, hầu tử có chút bất mãn nói.
Cũng không biết hầu tử rốt cuộc là làm sao, hôm nay vừa tỉnh dậy đã cảm thấy hắn là lạ, nhưng Tôn Triết cũng không đặt tất cả những điều này ở trong lòng, đối với hắn mà nói, có thể nhanh chóng sống lại gia gia và mẹ mới là đại sự.
Sau khi móc ra điện thoại nói chuyện đơn giản với Triệu Vịnh Chi và Lâm Thi Vũ, Tôn Triết cảm thấy hắn vẫn phải đi tìm Hải Vọng Khuê trước, hắn muốn xác định xem tên đó rốt cuộc là như thế nào rồi.
Nhưng khi hắn đến chỗ Hải Vọng Khuê, Hải Vọng Khuê đã không biết đi chỗ nào rồi, ngược lại là mấy thành viên Cầm Long Các ngày hôm qua cùng đi bắt người với hắn đang chờ hắn.
"Các ngươi sao lại ở đây? Hải Vọng Khuê đâu? Hắn đi đâu rồi?" Tôn Triết nhìn mấy người hỏi.
"Tôn tiên sinh tỉnh rồi a, Hải tiên sinh có việc phải rời đi một đoạn thời gian, mấy người chúng ta sau khi xử lý xong bên này cũng sẽ rời đi." Một nam tử áo đen đi đến trước mặt Tôn Triết nói.
"Ý gì? Chuyện bên này đã xử lý xong rồi sao? Các ngươi liền phải đi rồi." Tôn Triết nhíu mày hỏi.
"Ha ha, cái này phải đa tạ Tôn tiên sinh trượng nghĩa xuất thủ, trải qua trận chiến ngày hôm qua của ngươi, đối phương đã bị ngươi tiêu diệt rồi, mà một người khác chúng ta cũng đã bắt được rồi, tiếp theo chính là vấn đề thiện hậu." Nam tử áo đen cười nói.
"Ờ… ra là vậy!" Nghe được lời đối phương, Tôn Triết tuy rằng cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng hắn cũng không có quá nhiều đi xoắn xuýt, chỉ cần hung thủ kia đã bị tru diệt là được rồi, còn về những thứ khác, hắn mới không có hứng thú quản nhiều.
"Được thôi, đã sự tình đã xử lý xong rồi, vậy ta liền trở về." Tôn Triết nói xong liền rời khỏi trụ sở của Hải Vọng Khuê.
"Tên này thật sự là một quái vật mà, ngày hôm qua rõ ràng thấy hắn ngất đi rồi, bây giờ cư nhiên lại như không có chuyện gì xảy ra." Một nam tử áo đen đi tới nói.
"Ha ha, có lẽ đây chính là thiên tài đi, yên tâm, ta có dự cảm, chúng ta và hắn còn sẽ gặp lại nhau."
------oOo------