Nguồn: read.st
"Hiếp dâm?" Nghe mấy nữ nhân nói, Tôn Triết nhíu mày, hắn sinh bình ghét nhất chính là loại người cưỡng ép người khác, mà kẻ hiếp dâm chính là loại người hắn hận nhất.
"Đúng vậy a, ta cũng nghe nói, tên kia quá biến thái rồi, cư nhiên một đêm liền gây án ba vụ, hiện tại cảnh sát của cả Bến Hải thị đều như phát điên khắp nơi tìm người." Một người khác nói.
"Kia chào ngươi mỹ nữ, vụ án hiếp dâm các ngươi nói là xảy ra ở địa phương nào a? Hiện tại cảnh sát bắt được người chưa?" Tôn Triết đi đến bên cạnh mấy người nói.
Nghe Tôn Triết nói, mấy người kia ngây ra một lúc, sau đó các nàng hầu như đều đồng thời đỏ mặt, ngay khi Tôn Triết nghi hoặc, nữ nhân vừa nói chuyện kia mở miệng.
"Ngay tại khu Bạch Vân bên kia, người bị hại ba người đều là tầm hai mươi tuổi, bất quá người thì vẫn chưa bắt được, nghe nói bên cảnh sát quay được video kỳ lạ gì đó, đương nhiên cái này là nghe nói." Nữ tử đỏ mặt nói.
"Video kỳ lạ?" Nghe đối phương nói, Tôn Triết cũng không đi để ý đối phương vì sao một mực đỏ mặt.
"Ân, còn có a, ta nghe nói những nữ hài tử kia đều là xử nữ a." Nữ tử lại bổ sung nói.
"À... được, cảm ơn ngươi a mỹ nữ." Tôn Triết nói xong trực tiếp đi về một bên.
"Tặc tặc tặc, tên kia thật đẹp trai a, đáng tiếc quên hỏi hắn số điện thoại rồi." Sau khi Tôn Triết đi, mấy nữ nhân vẻ mặt hoa si nhìn bóng lưng Tôn Triết nói.
Rời khỏi chỗ mấy nữ nhân này, Tôn Triết trực tiếp gọi một chiếc xe đi tới đồn cảnh sát khu Bạch Vân, Bến Hải thị, hắn muốn nhìn một chút video kỳ lạ mấy nữ nhân kia nói có phải là thật hay không, cũng muốn nhìn một chút chính mình có thể hay không giúp được gì.
"Tiểu tử, ngươi nhàn tâm tốt như vậy sao? Cư nhiên chủ động tới giúp cảnh sát bắt người?" Trong lỗ tai, Hầu Tử có chút chế nhạo nói.
"Ha ha, có một câu nói thế này, năng lực của ngươi càng lớn trách nhiệm lại càng lớn? Quên đi thôi, mặc kệ hắn, ta chính là hiếu kì tên kia là cái đồ vật gì, nếu như mấy nữ nhân kia nói là thật, thì tên này e rằng không đơn giản, ta đoán chừng những cảnh sát kia ứng phó không được đối phương." Tôn Triết cười nói.
"Hừ, vô vị." Hầu Tử khinh thường nói một tiếng, sau đó hết thảy lại trở về yên tĩnh.
Trong cục cảnh sát, không ít cảnh sát đang bận rộn, mà một bên còn có mấy người mắt đỏ hoe ngồi ở đó, có cảnh sát ở bên cạnh bọn họ không ngừng an ủi, mà theo mấy người này bắt đầu xuất hiện tiếng nghẹn ngào, người xung quanh đồng loạt dừng tay lại chuyện đang làm.
"Mời các vị yên tâm, chúng ta nhất định sẽ trong thời gian ngắn nhất bắt được đối phương." Một cảnh sát trên vai mang hoa nói.
"Ô ô ô! Tên đã mất hết thiên lương kia, sao lại có thể làm ra chuyện như vậy với Tĩnh Tĩnh nhà chúng ta." Một nữ nhân khóc nói.
Không cần nói, Tôn Triết cũng biết những người này hẳn là người nhà của sự kiện hôm qua rồi, nhìn đôi mắt vẫn đỏ hoe của bọn họ, Tôn Triết biết trong lòng bọn họ lúc này nhất định vô cùng khó chịu.
"Yên tâm đi, chúng ta tuyệt đối sẽ trong thời gian ngắn nhất bắt đối phương về quy án, mời các vị yên tâm." Cảnh sát lại một lần nữa nói.
"Bắt người? Bắt thế nào? Các ngươi ngay cả đối phương là ai cũng không biết." Nữ nhân mắt đỏ hoe nói, nói xong nàng nhìn cảnh sát một cái, lại nói: "Ta biết cái này không trách các ngươi, ta cũng không có ý trách cứ các ngươi, ta là nói các ngươi ngay cả đối phương trông như thế nào cũng không biết, lại làm sao có thể bắt được người."
Tôn Triết tin tưởng người ngoài vĩnh viễn không thể lý giải tâm tình của người bị hại, bởi vì hắn có thể nhìn thấu lòng người biết mấy vị này tâm đã nhanh vỡ nát rồi, mấy người họ đến đây đoán chừng cũng chính là muốn tìm kiếm một chút an ủi tâm lý mà thôi.
Ngay khi Tôn Triết suy nghĩ chính mình có phải là muốn đi an ủi mấy người một chút hay không, ở một bên một nữ cảnh sát đi đến trước mặt mấy người, nàng đầu tiên là hướng mấy người kính một lễ, sau đó nói: "Mời các vị yên tâm, bất kể đối phương là ai, chúng ta tuyệt đối sẽ đưa hắn ra trước pháp luật, ở đây ta có thể hướng mấy vị cam đoan, chậm nhất sẽ không vượt quá một tuần, chúng ta nhất định sẽ cho mấy vị một câu trả lời thỏa đáng."
Giọng nói của nữ nhân rất êm tai cũng rất có sức cuốn hút, trong cuộc giao thiệp ngắn ngủi mấy vị người nhà của người bị hại đã bị nàng thuyết phục trở về chờ tin tức, mà hết thảy chuyện này cũng bị Tôn Triết ở một bên nhìn rõ ràng.
Theo sự rời đi của người nhà người bị hại, trong cục cảnh sát lại một lần nữa bận rộn lên, bất quá lần này và vừa rồi khác biệt, lần này những cảnh sát kia hiển nhiên đang nén một cỗ khí lực.
"Xin hỏi ngươi có chuyện gì không?" Ngay khi Tôn Triết nhìn sự biến hóa của những cảnh sát này, không biết từ lúc nào nữ cảnh sát kia đã đứng bên cạnh hắn hỏi.
"À... cái kia, về vụ án ngày hôm qua, ta nghĩ ta có thể cho các ngươi một ít giúp đỡ." Tôn Triết suy nghĩ một chút nói.
"Cái gì? Thật sao? Ngài là người chứng kiến sao?" Nghe Tôn Triết nói, nữ cảnh sát có chút kích động nói.
Nhìn bộ dáng kích động của nữ cảnh sát xinh đẹp này, Tôn Triết cũng là ngây ra một lúc cũng không biết nên nói gì cho phải, e rằng nữ cảnh sát này là hiểu lầm cái gì rồi?
"Không phải, bất quá đối với tra án thì, ta nghĩ ta có một số phương pháp đặc thù, không chừng có thể giúp được các ngươi." Tôn Triết lắc đầu nói.
Nghe Tôn Triết nói, nữ cảnh sát nhíu mày, nàng xem như đã nghe ra rồi, người đàn ông trước mắt này kỳ thật là muốn can thiệp vào vụ án này, hoặc là nói là muốn cùng bọn họ cùng nhau tra án.
"Thám tử tư?" Nữ cảnh sát ngữ khí có chút bất thiện nói, chuyện như vậy trước kia không phải chưa từng xảy ra, một số thám tử tư sẽ khi xảy ra đại án thì nhúng một tay vào, thông qua phối hợp với cảnh sát phá án để đề thăng danh tiếng của bọn họ.
Đương nhiên cái này cũng tính được là chuyện tốt, bất quá những kẻ tới tìm cảnh sát muốn hợp tác thì phần lớn đều không có bản lĩnh gì, thậm chí rất nhiều người còn đang trong quá trình điều tra hình sự đã bắt đầu hướng ra bên ngoài tuyên truyền, cuối cùng dẫn đến bọn họ công dã tràng.
"À... không phải." Nghe đối phương nói, Tôn Triết lắc đầu nói.
"Quên đi thôi, đã ngài không có chút manh mối hữu dụng nào, vậy thì mời ngài đừng cản trở chúng ta phá án, trước khi ta chưa cáo ngài tội cản trở công vụ, ngài tốt nhất vẫn là nên rời đi." Nữ cảnh sát bình tĩnh nói.
"A?" Nghe đối phương nói, Tôn Triết cũng sửng sốt, hắn không rõ ràng lắm nữ nhân này là dây thần kinh nào không đúng, mình có lòng tốt tới giúp đỡ, nàng cũng không hỏi mình có bản lĩnh gì liền một mực đối chọi mình, nữ nhân này chẳng lẽ dì cả tới rồi?
Rời khỏi cục cảnh sát, Tôn Triết đầy đầu hắc tuyến, hắn không hiểu mình hảo tâm giúp đỡ sao lại biến thành như vậy, bất quá đã đối phương không lĩnh tình rồi, thì Tôn Triết cũng không cần thiết phải lấy lòng.
"Ha ha, cười chết ta rồi, đường đường một tu chân giả muốn chủ động đi giúp cảnh sát phá án, kết quả còn bị người ta ghét bỏ, tiểu tử, ngươi xem như đã khai sáng tiên hà của tu chân giả rồi." Trong lỗ tai, Hầu Tử cười to chế giễu nói.
"Đáng chết, ngươi con khỉ chết tiệt cười cái gì? Mẹ kiếp, nếu có cơ hội ta nhất định sẽ đòi lại món nợ này." Tôn Triết bất mãn nói.
------oOo------