Nguồn: read.st
Tôn Triết nhìn nơi mình đứng lúc đầu, bây giờ đã biến thành một cái hố sâu hoắm, trong lòng lập tức có chút sợ hãi. Hắn thật sự không ngờ tới con quỷ anh này vậy mà còn có một chiêu như thế, trách không được từ lúc bắt đầu nó liền không chủ động tấn công mình.
Xem ra thân thể kia của Tôn Diệu Huy thật sự là khó dùng đi. Lúc đầu con quỷ anh này xâm chiếm thân thể này chỉ sợ là cho rằng người bên ngoài đều là một số người bình thường, lại thêm Trương cảnh quan đuổi vào, cho nên hắn liền càng thêm tin chắc bên ngoài đều là người bình thường, đối với hắn không có uy hiếp gì. Vì vậy, hắn đem thân thể của Tôn Diệu Huy dùng làm thân thể của mình để sử dụng, nếu vậy thì, đến lúc đó sau khi giải quyết xong những người bên ngoài này, hắn liền có thể dựa vào thân thể này của Tôn Diệu Huy mà đến địa phương mà không đến được của mình.
Dù sao, bản thân thân thể của con quỷ anh này bất quá chỉ là một bộ thân thể của trẻ sơ sinh, cho nên nếu là dùng bộ thân thể này, trước tiên không nói có ảnh hưởng tới người khác hay không, chỉ riêng bộ dạng này đi ra ngoài nhất định sẽ bị những người tu luyện khác phát hiện, đến lúc đó nhất định sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức.
Nhưng con quỷ anh này không ngờ tới là Tôn Triết này lại không phải người bình thường, hơn nữa công pháp mà hắn tu luyện lại vừa vặn khắc chế mình. Điều này khiến quỷ anh thật sự khó mà tin được, cảm giác mình cứ như đâm đầu vào họng súng vậy.
Cho nên ngay từ đầu, quỷ anh vốn tưởng rằng có thể làm một số chuyện bằng cách dùng thân thể của Tôn Diệu Huy, kỳ thực đều không thể làm được, càng đừng nói là dùng để chiến đấu. Đánh với người bình thường thì còn có thể, nhưng khi gặp người tu tiên như Tôn Triết, bộ thân thể này ngược lại là trở thành gánh nặng.
Cho nên bây giờ con quỷ anh này đã chó cùng rứt giậu rồi. Nó biết mình nếu là cứ tiếp tục còn luyến tiếc bộ thân thể này, đến lúc đó chỉ sẽ bị Tôn Triết áp chế, càng thêm vào việc thi triển bí pháp của mình cũng sẽ phá hủy bộ thân thể này của Tôn Diệu Huy. Vì vậy, chẳng bằng đâm lao thì phải theo lao, trực tiếp vứt bỏ bộ thân thể này đi, rồi mới thi triển toàn lực của mình mà đấu pháp với Tôn Triết.
Nếu là có thể thắng, đến lúc đó còn có thể đi xâm chiếm bộ thân thể này của Tôn Triết. Nếu như không liều mạng một phen, mình chỉ có kết cục là hồn bay phách tán mà thôi.
Tôn Triết có thể cảm nhận được đợt tấn công của con quỷ anh này càng ngày càng mãnh liệt, hiển nhiên là đã chó cùng rứt giậu rồi. Tôn Triết đây là lần đầu tiên đối mặt với đợt tấn công cuồng bạo như vậy, nói ra không khỏi có chút luống cuống tay chân. Mỗi lần đều suýt chút nữa mới vừa vặn né tránh được đòn tấn công của con quỷ anh này. Thậm chí trong đó lại một lần nữa đã bị tia xạ từ con mắt thứ ba của con quỷ anh này quét trúng góc áo.
Có thể nói là ngàn cân treo sợi tóc, vô cùng nguy hiểm.
Hầu tử nhìn thấy bộ dạng này của Tôn Triết, không phải là Hầu tử không giúp Tôn Triết, mà là Hầu tử cố ý muốn nhìn một chút Tôn Triết mình rốt cuộc có thể đạt tới trình độ nào. Từ trước đến nay mình đều khắp nơi chỉ điểm Tôn Triết, kỳ thực ngược lại có lúc lại bất lợi cho sự trưởng thành của chính hắn trong phương diện tu luyện.
Tôn Triết bây giờ vẫn không ổn định được tâm thần của mình, bởi vì mỗi khi Tôn Triết muốn định thần lại để điều chỉnh tâm thái một chút, đòn tấn công tiếp theo của con quỷ anh này liền lập tức tới ngay, thật sự là không có cơ hội cho Tôn Triết thở dốc.
"Hãy bình tâm lại, đừng dùng mắt nhìn, hãy dùng sự sốt ruột của ngươi để bắt giữ nguồn linh lực này, từ đó phán đoán đòn tấn công này sẽ đến với ngươi vào lúc nào, bằng phương thức gì." Hầu tử nhìn bộ dạng có chút chật vật này của Tôn Triết, rồi mới mở miệng nói.
Tôn Triết nghe thấy lời này của Hầu tử, còn chưa kịp suy nghĩ, con mắt thứ ba của con quỷ anh này lại một lần nữa bắn ra một tia xạ, hơn nữa một cánh tay của con quỷ anh này đột nhiên trở nên rất dài, giống như dây leo vậy bổ nhào về phía Tôn Triết. Tôn Triết bây giờ tự nhiên là không có thời gian để lĩnh hội những lời Hầu tử vừa nói, chỉ có thể vội vàng né tránh đòn tấn công kép này trước.
"Mụ nội nó, con mắt thứ ba của cái thứ quỷ quái này cũng quá lợi hại đi à nha." Lần này Tôn Triết lại là khó khăn lắm mới né tránh được tia xạ từ con mắt thứ ba của con quỷ anh này, rồi mới ngồi xổm trên mặt đất mà thở dốc một chút.
Tôn Triết nhìn chằm chằm vào con mắt thứ ba của con quỷ anh đó, đột nhiên nhớ tới cái gì, rồi mới cười hưng phấn mà nói: "Chẳng lẽ chỉ có ngươi có mắt sao, ta cũng có chứ!" Tôn Triết dường như đã lĩnh ngộ ra điều gì đó, lại thêm những lời Hầu tử vừa nói lúc nãy, Tôn Triết lập tức liền vui vẻ.
Cái gọi là Hầu tử nói dùng tâm mà bắt giữ, chính là khiến mình đi cảm nhận nguồn và cường độ của linh lực. Linh lực này đánh tới kỳ thực thật giống như một trận gió vậy, độ lớn và phương hướng của gió, còn có tốc độ, đều là có thể thông qua da thịt của thân thể mà cảm giác được.
Nhưng cảm nhận linh lực liền càng thêm khó khăn một chút, cần ngươi có giác quan càng thêm nhạy bén, hơn nữa nhất định phải vượt mức quy định. Nếu như cảm nhận linh lực giống như cảm nhận gió, vậy gió thổi tới da thịt mới cảm nhận được, cơ bản đã xong đời rồi, bởi vì điều này chính là ngang ngửa với việc linh lực đã tấn công đến trên người của ngươi.
Cho nên khi cảm nhận linh lực, trọng yếu nhất chính là thời cơ, nhất định phải sớm. Chờ ngươi hoàn toàn cảm giác được thì kỳ thực đã muộn rồi, cho nên bên trong này còn cần rất nhiều kinh nghiệm, đây cũng là muốn tích lũy lâu dài mới có thể tích lũy được.
Cho nên, Hầu tử lần này chỉ là ra tiếng nhắc nhở mà thôi, cũng không trực tiếp vô cùng trực tiếp nói cho Tôn Triết thời cơ linh lực này đánh tới. Kỳ thực chính là hi vọng Tôn Triết có thể dựa vào thực chiến của chính mình, rồi mới chậm rãi từng chút từng chút một tích lũy những kinh nghiệm này.
Tôn Triết nhìn con mắt của con quỷ anh này, rồi liền nhớ tới Hỏa Nhãn Kim Tinh của mình kỳ thực cũng đã tu luyện xong. Công dụng lớn nhất của Hỏa Nhãn Kim Tinh này chính là có thể phân biệt yêu ma quỷ quái, nhưng không biết nếu là vào lúc này thúc giục Hỏa Nhãn Kim Tinh sẽ có hiệu quả như thế nào.
Tôn Triết xưa nay đều là người của hành động, còn chưa chờ mình suy nghĩ xong, con quỷ anh này lại một lần nữa bắn ra một tia xạ về phía Tôn Triết. Tôn Triết lần này có chút chuẩn bị nhỏ, xem như là dễ dàng né tránh được.
Ngay khi Tôn Triết đang né tránh về phía chỗ khác, Tôn Triết liền đem Hỏa Nhãn Kim Tinh của mình mở ra. Trong nháy mắt, trong con ngươi màu đen của Tôn Triết bắt đầu lóe ra từng tia kim sắc.
Kỳ thực đây cũng là biểu hiện Hỏa Nhãn Kim Tinh của Tôn Triết chưa tu luyện đến hoàn mỹ. Nếu là Hỏa Nhãn Kim Tinh của Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, giờ phút này bên trong căn phòng này đều nên tràn ngập kim quang.
Sau khi Tôn Triết vận hành Hỏa Nhãn Kim Tinh của mình, lập tức phát hiện không nhỏ bất ngờ, đó chính là mình có thể nhìn thấy sự dao động linh lực quanh thân của con quỷ anh này rồi. Bởi vì con quỷ anh này chính là một trong những thứ âm sát nhất thế gian này, mà công hiệu cơ bản nhất của Hỏa Nhãn Kim Tinh chính là phân biệt những yêu ma quỷ quái này, cho nên Tôn Triết vừa vận hành Hỏa Nhãn Kim Tinh thì trước mắt hắn liền xuất hiện một màn như vậy.
Đồng thời Tôn Triết còn có thể nhìn thấy, tại bộ vị con mắt thứ ba của con quỷ anh này, chậm rãi ngưng tụ lại một cỗ hắc khí, rồi mới, sẵn sàng chờ phát động. Tôn Triết đã hiểu.
------oOo------