Nguồn: read.st
“Được rồi, chúng ta nói chính sự đi, hôm nay gọi mọi người đến không vì cái gì khác, là vì chuyện của Tôn Diệu Huy, chắc hẳn chuyện này có ít người đã biết rồi, nhưng khó tránh khỏi vẫn có người bị bịt mắt, cho nên ta sẽ nói lại một lần.” Đại trưởng lão này vừa nói vừa ho khan hai tiếng, rồi liếc mắt nhìn Tôn Triết.
Tôn Triết cười cười gật đầu với vị Đại trưởng lão này, tỏ ý mời ngài cứ nói.
“Tôn Diệu Huy dính líu vào một vụ án giết người, sau này vì một số lý do mà sợ tội tự sát khi cảnh sát tiến hành bắt giữ, đó là chuyện sau này rồi. Hiện tại cảnh sát đã toàn quyền tiếp nhận chuyện này, việc chúng ta cần thảo luận trong cuộc họp này chính là chuyện gia sản của Tôn gia dưới trướng Tôn Diệu Huy.” Đại trưởng lão vừa nói, vừa trầm tĩnh quan sát nét mặt của từng người, tựa hồ muốn nhìn thấu tất cả bọn họ.
Tôn Triết một bên quan sát thần sắc của Đại trưởng lão, trong lòng âm thầm nói: “Xem ra lão già này cũng không phải loại dễ chọc, là một nhân vật hung ác, chẳng trách có thể vững vàng ngồi ở vị trí Đại trưởng lão.”
Tuy Tôn Triết nhiều năm không sống ở Tôn gia, nhưng thông qua Tôn Diệu Tông, hắn vẫn biết một số cấu trúc quyền lực của Tôn gia. Ngoài gia chủ ra, ở ngoài mặt không kể những cuộc đấu tranh quyền lực âm thầm, chỉ có trưởng lão đoàn này mới có thể công khai chống lại quyết định của gia chủ, mà người đứng đầu trưởng lão đoàn, có quyền phát biểu lớn nhất, chính là Đại trưởng lão này.
Thậm chí khi trưởng lão đoàn quyết định một số chuyện, vì trưởng lão đoàn có bốn người, khó tránh có lúc sẽ xảy ra cục diện bỏ phiếu hòa hai đối hai. Bởi vậy vào những lúc đó, ý kiến của Đại trưởng lão này sẽ tự động biến thành hai phiếu, từ đó có thể thấy quyền thế của Đại trưởng lão này thật sự rất lớn.
Ngay từ đầu đã nói, cơ cấu quyền lực hiện tại của Tôn gia là trưởng lão nắm giữ bốn thành gia sản của Tôn gia, còn Tôn Diệu Huy và Tôn Diệu Kỳ đều chiếm ba thành, có thể nói là tạo thế chân vạc. Nhưng bây giờ, Tôn Diệu Huy đã chết đi, ba thành gia sản này rơi vào tay ai lại là một vấn đề lớn.
“Đã Tôn Diệu Huy chết rồi, vậy theo lý mà nói, nên giao cho con của hắn kế thừa chứ? Đây không phải là cách làm quen thuộc của chúng ta sao?” Đột nhiên một người Tôn gia phía dưới đứng lên nói.
Đại trưởng lão kia gật đầu, rồi nói: “Không sai, dựa theo lẽ thường, quả thật là nên làm như vậy. Mặc dù con trai của Tôn Diệu Huy tuổi không lớn, chỉ vừa mới thành niên, nhưng còn có những lão già như chúng ta ở đây, tổng có thể nâng đỡ. Thế nhưng chuyện này không đơn giản như mọi người nghĩ, Tôn Diệu Huy trước đó còn lợi dụng việc quản lý sản nghiệp dưới trướng Tôn gia chúng ta, thu nhận tiền hoa hồng, hơn nữa còn dùng hợp đồng âm dương bòn rút lợi ích thuộc về Tôn gia, dùng cho bản thân hắn. Cho nên theo lý mà nói, nên thu hồi những sản nghiệp trong tay Tôn Diệu Huy.”
Đại trưởng lão vừa dứt lời, đám người phía dưới liền ồn ào cả lên, thật không ngờ Tôn Diệu Huy lại còn làm những việc cấu kết này, thật là vô sỉ. “Vậy thì, những sản nghiệp này nên giao cho trưởng lão đoàn thu hồi, xem ai làm việc đáng tin cậy thì sẽ giao những gia nghiệp của Tôn gia này cho người đó để phân tán đi là được.”
Những người phía dưới lại bắt đầu phát biểu ý kiến của mình, lúc này Tôn Hạo lại trực tiếp đứng lên, rồi nói: “Các ngươi từng người một đều nói gia sản dưới danh nghĩa Tôn Diệu Huy nên để trưởng lão đoàn thu hồi, nhưng các ngươi có từng nghĩ rằng bây giờ Tôn gia vẫn còn gia chủ không? Theo cách làm trước giờ của chúng ta, có phải là nên để gia chủ thu hồi những gia sản này không? Hơn nữa, hôm nay người vạch trần Tôn Diệu Huy khấu chiếm tài sản của Tôn gia chúng ta cũng là Tôn Triết, về tình về lý đều nên giao cho hắn mới đúng!”
Tôn Hạo vừa dứt lời, trong đại đường lập tức lại trở nên yên lặng như tờ. Nhiều người ở đây tự nhiên không cam tâm giao sản nghiệp của Tôn gia này vào tay Tôn Triết, nhưng những gì Tôn Hạo nói quả thật là đúng, bọn họ nhất thời lại tìm không ra lời nào để phản bác, chỉ đành ngậm miệng không nói.
“Gia chủ ư? Đừng nói đùa nữa, ai cũng biết Tôn Triết này là gia chủ hữu danh vô thực, lúc đó nếu không phải Tôn Diệu Tông nhất tâm muốn giao chức gia chủ này cho hắn, thì bây giờ còn không biết rốt cục ai là gia chủ nữa. Hơn nữa ngươi xem thằng nhóc này, vẫn chỉ là một Mao tiểu tử mà thôi, chẳng lớn hơn con trai Tôn Diệu Huy là bao, lại làm sao có thể gánh vác trọng trách này, quản lý nhiều sản nghiệp của Tôn gia như vậy chứ? Các ngươi cần phải biết rằng, Tôn Diệu Huy nắm trong tay đến ba thành sản nghiệp của Tôn gia chúng ta đó!”
Lời của người này vừa nói ra, nhiều người lại lập tức phụ họa theo, nhất thời trong đại sảnh lại trở nên ồn ào.
“Ý gì? Các ngươi là nói ta không xứng với tuổi này sao? Nhưng ta bây giờ đích đích xác xác chính là gia chủ của Tôn gia, đây là sự thật không thể thay đổi. Các ngươi nói ta nhỏ tuổi, nói ta tư lịch nông cạn ta đều chấp nhận, nhưng những điều này tuyệt đối không thể trở thành lý do ngăn cản ta thừa hưởng gia nghiệp. Các ngươi từng người một thì tư lịch sâu, nhưng trong khoảng thời gian dài như vậy có ai nhìn ra Tôn Diệu Huy đang thôn tính gia sản không? Hay là… các ngươi biết, nhưng đã nhận được lợi ích nên mới không hé răng!”
Tôn Triết không còn trầm mặc, trực tiếp nói thẳng ra để chặn họng bọn họ lại, những người này từng người một bị Tôn Triết làm cho tức đến đỏ mặt tía tai: “Ngươi! Ngươi ngươi ngươi… ta không chấp cái thằng nhóc như ngươi, đơn giản là vu khống trắng trợn, những chuyện này vẫn là giao cho mọi người cùng nhau bỏ phiếu quyết định đi! Đến lúc đó ngươi xem rốt cục có bao nhiêu người nguyện ý đứng về phía ngươi!” Nói xong, người đó tức giận ngồi xuống.
“Không sai, không sai, bỏ phiếu đi, dựa theo quy tắc trước đó của chúng ta.” Những người còn lại cũng hùa theo làm ầm ĩ.
“Tốt! Đã các ngươi đều nói như vậy, vậy thì đừng hối hận! Nói bỏ phiếu thì bỏ phiếu!” Tôn Triết đứng lên, rồi quay đầu nhìn Đại trưởng lão, nói: “Đại trưởng lão ngài thấy sao?”
Đại trưởng lão kia gật đầu: “Được, đã như vậy chúng ta liền bỏ phiếu đi. Theo thông lệ của Tôn gia, ba phần tài sản của Tôn Diệu Huy tạm thời chia đều cho các vị đang ngồi phía dưới, các trưởng lão trong trưởng lão đoàn mỗi người vẫn là một thành quyền lực, Tôn Diệu Kỳ vẫn giữ ba thành quyền lực của mình. Đến lúc bỏ phiếu, nếu có một nửa số người đồng ý ngươi tiếp nhận tài sản của Tôn Diệu Huy, vậy thì những tài sản này sẽ giao cho ngươi.”
“Tốt, ta không có ý kiến.” Tôn Triết cười cười, vui vẻ đáp ứng.
“Tôn Triết, ngươi làm sao vậy, nếu ngươi đồng ý thì chúng ta sẽ không còn chút thắng lợi nào nữa!” Lúc này Tôn Hạo đi đến bên cạnh Tôn Triết, rồi thầm thì bên tai hắn, vô cùng cấp bách.
------oOo------