Nguồn: read.st
Tôn Triết lật mở tư liệu Tôn Diệu Kỳ đưa cho mình trước đó. Trên đó liệt kê toàn bộ tư liệu của những người đứng thứ hai phụ trách các gia sản của Tôn gia mà trước đây thuộc về Tôn Diệu Huy quản lý, hiện tại y đang tiếp nhận. Những tư liệu này không chỉ có tên và thông tin cơ bản của những người này, mà còn liệt kê mối quan hệ giữa họ và Tôn gia, cũng như những chuyện chủ yếu họ đã làm trong những năm qua.
Rất rõ ràng, phần tư liệu này có thể nói là toàn diện đến mức không thể toàn diện hơn được nữa. Rất nhiều chuyện sau lưng cũng được viết nhất thanh nhị sở. Mặc dù Tôn Diệu Kỳ nói rằng đây chỉ là một món quà nhỏ cho Tôn Triết một cách nhẹ nhàng, nhưng đối với Tôn Triết mà nói, đây đúng là thứ mà y cần nhất lúc này.
Dù sao, Tôn Triết ở Tôn gia vẫn luôn không có căn cơ gì. Hơn nữa, ngay từ đầu y cũng căn bản không để tâm đến Tôn gia, cho nên ban đầu Tôn Triết chính mình cũng không có ý định điều tra những người này của Tôn gia. Huống chi, Tôn Triết ngay từ đầu đối với gia sản Tôn gia cũng không có ý đồ gì觊觎, nhưng lại vạn vạn không ngờ Tôn Diệu Huy vậy mà lại phạm vào trong tay mình.
Mà lại, điều Tôn Triết càng không ngờ tới là, cuộc bỏ phiếu gia tộc mà ngay cả chính mình cũng không có hi vọng trước đó, vậy mà y lại đạt được sự ủng hộ của thế lực vượt quá năm thành. Đương nhiên, biến số lớn nhất trong chuyện này, kỳ thực vẫn là Tôn Diệu Kỳ.
Nghĩ như vậy, Tôn Triết có thể có được hôm nay, vẫn đều là nhờ Tôn Diệu Kỳ ban cho. Tôn Triết kỳ thực nghĩ mãi mà không rõ, với thủ đoạn của Tôn Diệu Kỳ, nếu là muốn chính mình độc lập với Tôn gia, tuy rằng không thể nói là dễ như trở bàn tay, nhưng nhìn tình hình hiện tại của Tôn gia bổn gia mà xem, kỳ thực cũng không phải là việc gì khó khăn. Chẳng lẽ Tôn Diệu Kỳ quả thật là như chính nàng đã nói, bởi vì không nỡ bỏ cơ nghiệp bao nhiêu năm như vậy, không muốn lần nữa tay trắng dựng cơ đồ, cho nên mới muốn hợp tác với mình sao?
Hiện tại, rất nhiều điều Tôn Triết chính mình căn bản nghĩ mãi mà không rõ, nhưng nhìn hiện tại thì có vẻ như mình và Tôn Diệu Kỳ vẫn là cùng một chiến tuyến. Hơn nữa, trong một thời gian rất dài sau này, cho đến khi mình ngồi vững vị trí gia chủ, mình và Tôn Diệu Kỳ đều là một chiến tuyến thống nhất không thể phân chia.
Mà lại, đây còn không chỉ là lập ước mà thôi, giữa hai người còn có sự ước thúc của Định Ước Đỉnh. Nếu là một người trong đó phản bội, nhất định sẽ bị phản phệ. Ban đầu Tôn Triết còn nghi ngờ công hiệu của Định Ước Đỉnh này, nhưng Hầu tử lại nói với mình rằng, Định Ước Đỉnh này xác thực có tác dụng như vậy, hơn nữa Định Ước Đỉnh này của Tôn Diệu Kỳ cũng là đồ thật, chứ không phải thứ gì giả mạo. Sợi dây trên tay Tôn Triết liền có thể chứng minh.
Cho nên, cho dù Tôn Triết có nhiều nghi vấn như vậy, nhưng nhìn tới hôm nay thì mình và Tôn Diệu Kỳ hoàn toàn không có bất kỳ xung đột nào, hơn nữa mình và Tôn Diệu Kỳ vẫn là những con châu chấu bị buộc trên cùng một sợi dây.
Tôn Triết thở dài một hơi, không biết có phải hay không là mình quá cẩn thận. Chính là bởi vì cô lập không nơi nương tựa ở Tôn gia, nên khiến Tôn Triết trở nên cẩn thận từng li từng tí, cho rằng bất luận kẻ nào tiếp cận mình đều là có mục đích. Kỳ thực ý nghĩ này của Tôn Triết cũng bình thường, dù sao Tôn Triết ở Tôn gia ngoài tước vị gia chủ này ra, kỳ thực không có bất kỳ thứ gì đáng giá để người khác đến gần, nhất là người của Bổn gia, ai mà chẳng biết chuyện của Tôn Triết, có ai mà không khịt mũi coi thường y? Còn những người của phân gia, cho dù sẽ lễ độ có thừa với Tôn Triết, nhưng chỉ cần hơi chút hỏi thăm cũng sẽ biết trong tay Tôn Triết không có thực quyền gì, đến lúc đó đương nhiên cũng sẽ không nịnh bợ Tôn Triết nữa.
Nhưng mà, phương pháp duy nhất để Tôn Triết muốn giải quyết cục diện này chính là, nắm chắc cơ hội lần này, nhất minh kinh nhân (một tiếng hót làm kinh người), đến lúc đó trong tay mình nắm giữ thành tích thực tế, bất luận kẻ nào cũng không thể xem thường mình được nữa.
Tôn Triết vừa nghĩ vừa lật đến trang của người nam tử đã gây khó dễ cho mình mấy lần hôm nay. Mà Tôn Diệu Kỳ cũng cực kỳ chu đáo khi xếp tư liệu của người này ở phía trước nhất. Xem ra người này trước kia chính là tâm phúc số một của Tôn Diệu Huy, hơn nữa mấy người đến giao nhận hôm nay, nhìn lên có vẻ cũng lấy hắn làm tôn kính. Cho nên có thể nói, người này chính là chủ tâm cốt của đám người này hiện tại.
Kể từ khi Tôn Diệu Huy chết, vẫn luôn là người này đang không ngừng xử lý những sự tình liên quan đến các sản nghiệp đó. Hiện tại nói để Tôn Triết đến tiếp nhận thì cứ thế để Tôn Triết đến tiếp nhận, e rằng người này là người trong lòng khó bình nhất.
Quả nhiên, Tôn Triết lật xem tư liệu Tôn Diệu Kỳ đưa cho mình. Người này tên là Vương Tuấn Phong, là cậu em vợ của Tôn Diệu Huy, cho nên mới bị Tôn Diệu Huy trực tiếp đề bạt đến vị trí này bằng quan hệ quần đái. Hơn nữa cũng không trái với quy củ của Tôn gia, người thân bên vợ/chồng của Tôn gia cũng có thể tham gia quản lý gia sản Tôn gia, nhưng tuyệt đối không thể trở thành người đứng đầu. Giống như Vương Tuấn Phong, việc hắn giúp Tôn Diệu Huy làm việc trước đó thì hoàn toàn có thể.
Sau khi Tôn Triết nhìn thấy phần tư liệu này, trong lòng liền rõ ràng. Thảo nào người này khắp nơi nhằm vào mình, lộ ra địch ý rất lớn. Nói tới vẫn là bởi vì sau khi Tôn Diệu Huy chết, gia sản này vậy mà lại chuyển giao đến trong tay mình. Vương Tuấn Phong này tuy rằng biết mình không thể thế chỗ vị trí của Tôn Diệu Huy để quản lý những sản nghiệp của Tôn gia, nhưng Tôn Diệu Huy còn có một người con trai. Nếu là dựa theo quy củ trước đó, những gia sản này đều là phải chuyển giao cho con trai của Tôn Diệu Huy quản lý. Nhưng bởi vì Tôn Triết đã vạch trần chuyện Tôn Diệu Huy tham ô tiền tài, cho nên mới thu hồi lại những tài sản này của Tôn gia.
Nếu là dựa theo quy củ trước đó thì, con trai của Tôn Diệu Huy này căn bản hoàn toàn không có kinh nghiệm quản lý, cho nên chỉ có thể hoàn toàn ỷ vào cậu của mình. Đến lúc đó Vương Tuấn Phong này có thể nói là "hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu" (mượn danh nghĩa vua để ra lệnh cho các chư hầu). Cho dù trên danh nghĩa không phải là người đứng đầu, nhưng lại hưởng hết vinh dự đặc biệt của người đứng đầu. Nhưng mà hiện tại Tôn Triết lại xen ngang một chân, làm sao có thể khiến hắn không hận đến nghiến răng?
Mà người phụ trách làng du lịch của Tôn gia, gọi là Cừu Lạc, là trượng phu của biểu muội Tôn Diệu Huy. Nói tới thì người này tuy rằng tuổi tác không lớn hơn Tôn Triết bao nhiêu, nhưng Tôn Triết lại phải gọi người này một tiếng cô phụ.
Vốn dĩ Tôn Triết cũng cho rằng Cừu Lạc này là người của Tôn Diệu Huy, nhưng nhìn vào tư liệu Tôn Diệu Kỳ đưa cho mà xem, Cừu Lạc này lại dường như không hề cùng Tôn Diệu Huy "hàng hề nhất khí" (cùng nhau làm điều xấu), mà vẫn luôn cần cù siêng năng làm việc mà thôi. Hơn nữa Tôn Diệu Kỳ còn ghi chú ở phía trên rằng, nếu Tôn Triết thiếu người, không ngại có thể lôi kéo người này một phen.
Tôn Triết nghĩ đến chuyện hôm nay hắn đã liên lạc trước với người bên làng du lịch, Tôn Triết cũng cảm thấy người này e rằng đích xác không có ý đối địch với mình. Nhưng tất cả vẫn còn đang trong quá trình quan sát, Tôn Triết cũng sẽ không vì một câu nói của Tôn Diệu Kỳ mà liền xem người này là tâm phúc của mình. Nói tới thì, ở Tôn gia này, hiện tại người Tôn Triết có thể hoàn toàn tín nhiệm cũng chỉ có Tôn Hạo, người đã lựa chọn mình ngay từ đầu.
Tôn Diệu Kỳ cũng có thể tín nhiệm, nhưng điều này có tiền đề. Không loại trừ khả năng Tôn Diệu Kỳ hiện tại đang an bài quân cờ ngay bên cạnh mình.
Sau khi Tôn Triết xem xong tư liệu, đối với những người còn sót lại của Tôn Diệu Huy hiện tại đều có hiểu biết, liền ở trên xe nhắm mắt yên lặng tu luyện. Chờ đến khi Tôn Triết lần nữa mở mắt, xe đã cách làng du lịch của Tôn gia chỉ mấy cây số. Nhưng Tôn Triết nhìn dãy núi không xa ngoài cửa sổ xe, lại phát hiện một luồng khí đen đang bao trùm ở phía trên.
------oOo------