Nguồn: read.st
Tôn Triết nhảy lên như vậy liền thuận thế đứng trên mũi kiếm dài mà người đàn ông này đâm tới, chỉ một chân điểm vào mũi kiếm, sau đó cực kỳ khinh doanh giẫm lên trường kiếm mà nhảy về phía trước. Người đàn ông này tự nhiên cũng không nghĩ tới Tôn Triết lại như vậy, ban đầu lúc hắn ta tới cực kỳ hung mãnh, thấy Tôn Triết không động, còn tưởng Tôn Triết bị khí thế của mình làm cho chấn động, nhưng không ngờ ngay vào phút chót, Tôn Triết lại đột nhiên nhảy lên mũi kiếm, hơn nữa còn lấy trường kiếm của mình làm điểm tựa, từng bước một giẫm đạp mà tới.
Thân pháp của Tôn Triết không kém, mặc dù Tôn Triết bây giờ vẫn chưa tu tập được Cân Đẩu Vân lợi hại nhất của Tề Thiên Đại Thánh, nhưng thân pháp mà Tôn Triết hiện tại tu tập từ bên trong Kim Cương Quyết đã là không tồi rồi. Nói ra cũng thật kỳ quái, những thứ bên trong Kim Cương Quyết này, nội công mặc dù ôn hòa, nhưng linh lực tu luyện ra lại cương mãnh, chiêu thức cũng cương mãnh vô cùng, nhưng thân pháp lại cực kỳ khinh doanh, nhìn hoàn toàn không giống như là những thứ trong một bộ công pháp, nhưng chính là bộ Kim Cương Quyết này, đã kết hợp những thứ nặng nhẹ này thành một thể, sau khi dung hội quán thông thì diệu dụng vô cùng.
Mặc dù Tôn Triết giẫm trên trường kiếm của người này, nhưng người đàn ông này lại không buông tay, là một kiếm tu, trường kiếm này chính là mạng thứ hai của mình, thông thường đều là người còn kiếm còn, kiếm hủy người vong, càng không nói bây giờ chỉ là bị Tôn Triết giẫm lên, thì càng không thể nào bỏ kiếm rồi.
Tôn Triết chính là đoan chắc điểm này của người đàn ông, cho nên mới tứ vô kị đạn giẫm lên thanh kiếm này để mượn lực, nếu là bình thường tu luyện giả lúc này mà vứt bỏ trường kiếm, có lẽ chiêu này của Tôn Triết sẽ không thể tấu hiệu.
Chỉ thấy Tôn Triết đã hoàn mỹ tránh né công thế của trường kiếm này, sau đó giẫm trên kiếm trực tiếp một cước đá vào ngực người đàn ông này, rồi một chưởng bổ vào trán của hắn ta. Bản thân chưởng này vốn nên là trọng kích Thiên Linh Cái của người đàn ông, nhưng Tôn Triết cũng biết nặng nhẹ, hai người tuy đang tranh đoạt đồ vật, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là so tài mà thôi, không cần thiết phải biến trận so tài này thành sinh tử đối quyết, huống chi người này nhìn cũng không phải là người xuất thân từ môn phái tu luyện vô danh nào, nếu Tôn Triết thật sự nhất thời thất liễu phân tấc, đánh hắn ta thành trọng thương, hoặc là trực tiếp đánh chết, cho dù ở đây không có người khác nhìn thấy, nhưng thủ đoạn của tu tiên giả, Tôn Triết tuy chưa từng thấy qua, nhưng cũng biết, cũng không khó thăm dò hạ lạc đệ tử trong môn phái mình, càng không nói bản thân Tôn Triết cũng không có biện pháp hủy thi diệt tích nào tốt, cho nên tuyệt đối không thể đánh chết người.
Cho dù giữa hai người này có ước định so tài, nhưng là mình nếu lỡ tay đánh chết người, cuối cùng tu luyện môn phái của người này chắc chắn vẫn sẽ đến tìm mình gây phiền phức.
Cho nên, Tôn Triết trực tiếp tránh khỏi yếu hại, chỉ thu nhỏ lực đạo của chưởng này ba phần, vỗ vào trán của người đàn ông, sau đó Tôn Triết một cú diêu tử phiên thân vững vàng rơi xuống đất.
Mà người đàn ông này bị Tôn Triết một cước một chưởng đánh cho liên tục lùi lại, suýt nữa đứng không vững té ngã trên đất. Người đàn ông thật vất vả ổn định lại thăng bằng, lúc này mới nộ khí trùng trùng nhìn Tôn Triết, sau đó vừa thu lại trường kiếm, liền ôm quyền hướng về phía Tôn Triết, rồi nói: “Hôm nay là ta tài nghệ không bằng người, ta lập tức rời đi, trận tỷ thí này ngươi thắng rồi! Hừ!”
Nói xong, người đàn ông cũng không đợi Tôn Triết trả lời, liền trực tiếp xoay người hướng về phía cửa động rời đi.
Người đàn ông này cũng biết, vừa rồi mình sơ hở chồng chất, nếu Tôn Triết lúc đó dùng toàn lực và đánh vào đỉnh đầu mình, hậu quả hoàn toàn không phải là thân hình phiêu phiêu bất ổn như bây giờ, nói không chừng mạng nhỏ mình cũng mất rồi, tệ nhất cũng là một kết cục trọng thương, nhưng Tôn Triết hiển nhiên là đã thu lại lực đạo, điều này vốn là truyền đạt thiện ý rất lớn cho mình, nhưng người đàn ông này cũng có thể diện nhỏ của mình, không muốn bắt tay giảng hòa với Tôn Triết, thế là cực kỳ ngạo kiều ôm quyền xong liền rời đi.
Nhìn bóng lưng rời đi của người đàn ông này, Tôn Triết cũng coi như thở phào nhẹ nhõm, ngược lại không phải là vì sợ mình không đánh lại hắn ta, mà là Tôn Triết sợ hãi tu luyện môn phái phía sau người đàn ông này.
Mặc dù mình không biết Kim Xuyên Môn rốt cuộc là gì, Hầu Tử cũng không nghe nói qua, nhưng dù sao mình vừa mới bắt đầu tu luyện không lâu, trừ Hải Vọng Khuê và đám người Cầm Long Các ra liền rốt cuộc không còn tiếp xúc với những tu luyện giả khác rồi, cho nên mình đối với rất nhiều sự tình về tu luyện môn phái này đều không biết, mà Hầu Tử cũng bị phong ấn rất lâu rồi, biến thiên mấy năm nay Hầu Tử cũng không biết chừng.
Hơn nữa, Tôn Triết nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của người đàn ông này lúc ban đầu báo ra tên môn phái Kim Xuyên Môn của mình, liền có thể phán đoán ra, môn phái của người đàn ông này có lẽ thật sự không thể xem thường, bằng không cho dù là đệ tử trong môn này lại vô tri, cũng sẽ không đem một môn phái tu luyện nho nhỏ của mình nói thành cái dạng giống như rất nổi danh như vậy, cho nên Tôn Triết là kiêng kỵ tu luyện môn phái phía sau người đàn ông này, mà Tôn Triết cảm thấy địa vị của người đàn ông này trong tu luyện môn phái chắc chắn cũng không thấp, bằng không tuyệt đối sẽ không một thân một mình trong tình huống đã quan sát nhiều ngày như vậy liền dám một mình đi vào để cướp đoạt nội đan này.
Tuy nhiên, rốt cuộc cũng coi như một đợt đã yên, Tôn Triết bây giờ có thể nói là đem nội đan của yêu thú này vững vàng thu vào trong túi của mình rồi. Tôn Triết liếc mắt nhìn thời gian, đã là năm giờ rồi, mình bây giờ ra ngoài rất có thể trực tiếp gặp phải bảo an tuần tra, mà vào thời điểm này đi ra ngoài căn bản là không tốt giải thích vì sao mình nửa đêm lại xuất hiện ở đây.
Tôn Triết dứt khoát hoặc là không làm, đã làm thì cho xong, liền trực tiếp lui trở về bên trong hang động này, bên ngoài có sự bảo vệ của kết giới này, Tôn Triết khoanh chân ngồi xuống bắt đầu khôi phục linh lực mà mình vừa tiêu hao trong một trận chiến vừa rồi. Đã bây giờ ra ngoài cũng sẽ làm cho người ta nghi ngờ, không bằng cứ tự mình đợi đến ban ngày quang minh chính đại rồi lại ra ngoài, dù sao bây giờ viên nội đan này đã bị Tôn Triết cất kỹ, đặt vào trong túi bát bảo này đã không còn tản ra hắc khí nữa rồi.
Chỉ là Tôn Triết lấy đi viên nội đan này, nhưng là vẫn không giải quyết được vấn đề căn bản của làng du lịch này, đó chính là vào nửa đêm thì phụ cận núi Thước sẽ xuất hiện những thứ không sạch sẽ, bây giờ xem ra tất nhiên là những con tiểu tinh tinh này và mấy linh thể kia đang tác quái, muốn giải quyết vấn đề này thế nào cũng phải lấp chết cái hang động này, nhưng là nếu dựa vào nhân lực, công trình này nửa tháng cũng không nhất định có thể làm xong, mà những yêu thú này vẫn còn chiếm cứ ở cửa động này, rất khó đối phó.
Tôn Triết một bên suy nghĩ nan đề này, một bên đả tọa khôi phục linh lực của mình, lần này linh lực tiêu hao cũng không nhiều, chỉ dùng không đến mười mấy phút liền khôi phục hoàn toàn rồi, nhưng là lúc này thời gian còn chưa đến thời gian rời đi mà Tôn Triết dự kiến, thế là Tôn Triết cực kỳ hiếu kì móc ra hai thứ khác ngoài ba thứ mà mình đã nhận được trước đó để lật xem. Chính là cái lô đỉnh luyện đan kia, còn có quyển sách có thể lần nữa luyện hóa nội đan kia.
------oOo------