Nguồn: read.st
Tôn Triết nhìn những biến hóa bên trong thân thể mình, lập tức trở nên mừng rỡ không thôi, bên trong tiêu chí mặt trăng này lại ẩn chứa nhiều lực lượng như vậy, điều này quả thực là Tôn Triết không hề nghĩ tới.
Chỉ thấy linh lực trong đan điền của Tôn Triết trộn lẫn một tia màu đỏ này, Nguyên Anh này sau khi hấp thu một tia linh lực màu đỏ này trở nên càng thêm cường tráng, thân hình cũng lớn hơn nhiều so trước đó, điều này rõ ràng là tiểu nhân Nguyên Anh này hấp thu linh lực trở nên càng thêm cường hãn, bản thân Tôn Triết cũng cảm thấy toàn thân trên dưới mình đều tràn đầy lực lượng, không phải là cảm giác bị linh lực bạo mãn, mà là những linh lực này thật sự đều được mình sử dụng.
Sau khi Tôn Triết xem hết những biến hóa đáng mừng trong cơ thể mình, lúc này mới nhớ ra mình bây giờ là muốn đi thúc giục cái lô đỉnh này, liền nhanh chóng đưa linh lực này truyền đến trên tiểu lô đỉnh đen kịt trước mặt mình. Thế nhưng lần này quả nhiên là khác với trước đó, chỉ thấy cái tiểu lô đỉnh này sau khi tiếp thu được linh lực của Tôn Triết, từ từ từ trên mặt đất bay lên, lơ lửng ở giữa không trung, sau đó tiểu lô đỉnh này bắt đầu xoay tròn với tốc độ cao, cuối cùng, sau một hồi xoay tròn, lô đỉnh này đột nhiên bắn ra một trận quang mang màu đỏ, đợi sau khi trận quang mang này tiêu tan, chỉ nghe thấy một tiếng "bành", lô đỉnh này cấp tốc biến lớn, rồi nặng nề rơi xuống trên mặt đất.
Tôn Triết nhìn tình hình trước mắt đều ngây người, cái lô đỉnh nho nhỏ này, từ lúc bắt đầu chỉ lớn chừng bàn tay của Tôn Triết, đến bây giờ đã cao bằng hai Tôn Triết rồi, hơn nữa, cái lô đỉnh này cũng không phải là màu đen kịt lúc ban đầu, bây giờ ngược lại là mang theo một tia u lục, thật giống như một món thanh đồng khí đã trầm tích rất lâu, nhưng đây cũng không phải là rỉ sét màu xanh, mà là một cỗ quang trạch viên mãn, hơn nữa còn phát ra từng cổ một hương khí cỏ cây, dường như chính là bởi vì lô đỉnh này luyện chế quá nhiều đan dược, dược tính và kỳ diệu của những dược liệu quý giá này đều đã dung nhập vào trong lô đỉnh này rồi.
Thế nhưng cái lô đỉnh mang theo một vệt màu u lục này, ở chính giữa bụng lô đỉnh này, thì giống hệt như mặt trong cổ tay của Tôn Triết, là một tiêu chí mặt trăng màu đỏ.
Tôn Triết nhìn tiêu chí mặt trăng này và cái trên mặt trong cổ tay mình tương hỗ chiếu rọi, xem ra đây chính là tiêu chí của Tam Nguyệt đạo nhân rồi, nếu không sẽ không ở lúc truyền y bát cho Tôn Triết, còn ở trên lô đỉnh này đều có lưu lại cái tiêu chí này.
Tôn Triết đứng dậy, xoay một vòng quanh cái lô đỉnh này, ánh vào mũi mình đều là từng cổ một khí thanh hương cỏ cây, xem ra, cái lô đỉnh này đi kèm với Tam Nguyệt đạo nhân quả nhiên là đã luyện chế đan dược trong một thời gian rất dài rồi, nếu không tuyệt đối sẽ không phải là dạng này.
Tôn Triết đối với cái lô đỉnh này cũng rất mới lạ, dù sao Tôn Triết từ trước đến nay đều chưa từng tiếp xúc đến phương diện Đan đạo này, dĩ nhiên là hết sức hiếu kỳ, huống chi cái lô đỉnh trước mặt Tôn Triết bây giờ vừa nhìn đã không phải vật phàm, càng là phát ra một cổ thanh hương cỏ cây, khiến người ta hết sức thoải mái.
Tôn Triết sờ lô đỉnh này, sau đó nói với hầu tử: "Nếu như ta vừa tu luyện vừa tu tập Đan đạo, có ảnh hưởng gì tới tốc độ tu luyện của ta không?" Tôn Triết bây giờ rõ ràng là đã có hứng thú với Đan đạo, nhưng lại từ trước đến nay đều chưa từng tiếp xúc qua, cho nên dĩ nhiên là có chút nghi vấn, cũng chỉ có thể hỏi hầu tử thôi.
Hầu tử nghe lời Tôn Triết nói, sau đó trầm ngâm một lát, nói: "Ta chưa từng tiếp xúc qua Đan đạo, nhưng nếu là ngươi muốn vừa tu luyện vừa tu tập Đan đạo cũng không phải là không thể được, nhưng tất cả tiền đề này chính là thiên phú, huống chi ngươi bây giờ cũng không có lão sư chỉ dạy, Tam Nguyệt đạo nhân này tuy rằng đã truyền y bát cho ngươi, nhưng một cổ linh lực này rất rõ ràng là có hạn chế, trước khi thân thể của ngươi không thể thừa thụ, là tuyệt đối không có khả năng sớm được ngươi sử dụng, hơn nữa luyện đan loại vật này hết sức tinh xảo, bất kỳ một bước nào cũng không thể đi sai, thậm chí đến cả phân lượng dược liệu của ngươi, cho dù là sai lệch một chút xíu cũng đều có thể ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng."
Tôn Triết nghe hầu tử nói vậy, rõ ràng là có chút ỉu xìu, bản thân mình bản thân liền là một người bình thường, cũng không phải là sinh ra đã ở trong thế gia tu luyện, hơn nữa bây giờ căn bản không có sư phụ chỉ dạy, mình tu luyện thì còn tốt, còn có hầu tử là một người trong nghề như vậy, nhưng là mình bây giờ thật sự muốn truyền thừa y bát của Tam Nguyệt đạo nhân, thì lại căn bản không có một người nào có thể đến chỉ đạo mình, cho nên Tôn Triết bây giờ nghe xong lời hầu tử nói, quả thật là có chút nản lòng, bản thân Tôn Triết bây giờ đối với Đan đạo đích xác tràn đầy hiếu kỳ và mới mẻ, hơn nữa mình thật giống như đối với cái thứ này còn rất có hứng thú, cho nên nghe thấy lời hầu tử nói, luôn cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh.
Hầu tử nhìn dáng vẻ có chút ủ rũ của Tôn Triết, biết là lời mình nói đã ảnh hưởng đến Tôn Triết, chỉ có thể nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, sau đó nói: "Ngươi muốn tu tập Đan đạo cũng không phải là không thể được, nếu như ngươi thật sự có thiên phú, cho dù là không có sư phụ chỉ dẫn cũng có thể tự mình ở Đan đạo xông ra một phiến thiên địa, huống hồ Tam Nguyệt đạo nhân kia không phải đã để lại đan đạo bí tịch cho ngươi sao? Hơn nữa trước khi lâm chung hắn cũng nói lời lẽ đanh thép, nói là muốn ngươi sau khi học được thì dùng cái này luyện hóa nội đan của con Tinh Tinh kia, cho nên hẳn là vẫn có thể thành công đi a, hơn nữa, nếu là tu luyện giả đồng thời tinh thông Đan đạo, đến lúc đó có thể luyện chế một số đan dược phụ trợ tu hành, trên con đường tu hành có thể làm ít công to, nếu là có đại cơ duyên đạt được vật liệu quý giá, cuối cùng luyện chế ra, không chừng có thể trực tiếp đề thăng cảnh giới tu vi của ngươi, tóm lại, nếu là ngươi thật sự có thiên phú luyện chế đan dược, đồng thời tu luyện Đan đạo, chỉ sẽ bách lợi mà không có một hại."
Nghe hầu tử nói như vậy, trên gương mặt thất vọng của bản thân Tôn Triết lại dấy lên một tia hi vọng, giữa lúc đó, Tôn Triết quét sạch sự u ám vừa rồi, rồi cười nói: "Tốt, rất tốt, vậy bọn ta chờ đến ngày nào đó có rảnh nhất định phải thật tốt nghiên cứu Đan đạo chi thuật này, nếu là ta thật sự có thiên phú về Đan đạo, còn có thể phụ trợ tu luyện của ta, quả thực là lưỡng toàn kỳ mỹ."
Nói xong, Tôn Triết khẽ vươn tay về phía lô đỉnh này, rồi lần nữa thúc giục linh lực, linh lực này giống như vừa rồi, thuận theo kinh mạch của Tôn Triết, sau đó đi qua tiêu chí mặt trăng ở mặt trong cổ tay Tôn Triết, rồi truyền đến trên lô đỉnh này, lô đỉnh cao bằng hai người này trong nháy mắt liền thu nhỏ lại, lập tức biến về kích cỡ lúc Tôn Triết mới cầm tới tay.
Tôn Triết đắc ý mà bỏ cái lô đỉnh nho nhỏ này vào lại trong Bát Bảo Đại, rồi lấy ra thứ cuối cùng mình vừa đạt được, chính là bản đan đạo bí tịch mà Tam Nguyệt đạo nhân đưa cho Tôn Triết.
Trên bìa của bản đan đạo bí tịch này không có bất kỳ văn tự nào, chỉ là một bản bìa sách trắng trơn, sau khi lật ra, trên trang bìa cũng không có bất kỳ văn tự nào, không giống như trên các bí tịch khác sẽ viết tên của mình, hoặc sẽ có tên của người sáng lập, bản bí tịch này ngược lại là rất kỳ quái, một chữ cũng không có.
Điều kỳ quái hơn là, lật mở nội dung bên trong sách cũng không có một chữ nào.
------oOo------