Nguồn: read.st
"“Vậy chẳng phải Hám Sơn Phù này sẽ không có uy lực mạnh như ngươi đã nói trước đó sao?” Tôn Triết nghe xong những lời Hầu tử nói thì hỏi."
"“Không sai, nhưng không có nghĩa là đây không phải thứ tốt. Hám Sơn Phù tuy quý giá, tuy uy lực to lớn, nhưng thời cơ để sử dụng không nhiều. Cho nên, thứ này quý giá, nhưng ngày thường cũng rất ít khi phát huy tác dụng. Dù sao Hám Sơn Phù vừa xuất, chính là uy lực san bằng một ngọn núi lớn thành bình địa, nếu không phải có cừu hận ngập trời, ai sẽ làm cái chuyện khiến người ta căm ghét đến cực điểm như vậy chứ?”"
Hầu tử vừa nói, lại lấy Hám Sơn Phù này từ trong tay Tôn Triết về, nhìn văn lộ và phù văn phía trên nói: “Nhưng Hám Sơn Phù này tuy uy lực không bằng một phần mười Hám Sơn Phù nguyên bản, nhưng dùng lên thì cực kỳ thuận tiện, hơn nữa có thể chế tạo đại lượng. Ta đoán tu luyện đạo môn này khẳng định đã phát hiện ra phương pháp có thể chế tạo phù chú phiên bản thu nhỏ, cho nên mới có nhiều Hám Sơn Phù như vậy để bọn họ sử dụng. Ngươi có biết hay không, Thước Sơn vừa mới bắt đầu sụp đổ, cũng là bởi vì bị người của đạo môn này sử dụng Hám Sơn Phù, cho nên sơn thể sụp đổ, sau đó yêu vật bên trong được thả ra.”
Tôn Triết tự nhiên là không biết chuyện này, bởi vì sau khi để Hầu tử tiến đến, Tôn Triết liền bắt đầu chuyên tâm luyện hóa huyết hồng sắc linh lực đến từ Tam Nguyệt Đạo Nhân trong thể nội mình. Cho nên cho dù là thần thức có thể phóng nhãn khắp dưới chân núi Thước Sơn, nhưng Tôn Triết vẫn ban cho Hầu tử vô hạn tín nhiệm, chỉ để ý mình tiếp tục luyện hóa linh lực, cũng không nhìn rốt cuộc dưới chân núi Thước Sơn đã sinh sự tình gì.
"“Hôm nay cái kia lén lén lút lút tu luyện giả tiến vào làng du lịch Tôn gia rốt cuộc đã làm gì, còn có đệ tử Kim Xuyên Môn mà trước đó chúng ta đã gặp được trong hang núi kia hắn đã làm gì? Ngươi hoàn hoàn chỉnh chỉnh kể cho ta một lần đi.” Tôn Triết nói với Hầu tử, chuyện này thật sự là quá khéo rồi. Tu luyện giả đến giở trò quỷ thì Tôn Triết ngược lại là vẫn có thể lý giải, nhưng cái đệ tử tu luyện Kim Xuyên Môn này là sao, trước đó Tôn Triết còn từng đấu với hắn một lần, hai người cũng coi như là đấu pháp không phân thắng bại, sao quay lưng lại còn đến giúp mình rồi?"
Đã như vậy, Hầu tử liền từ đầu kể hết những chuyện phát sinh dưới chân núi Thước Sơn cho Tôn Triết nghe: “Lúc đó khi ta đi qua thì đạo sĩ kia đang cầm la bàn tại diễn toán cái gì đó. Bởi vì nguyên nhân Hám Sơn Phù trước đó, ta có chút ấn tượng với lão đạo sĩ giả thần giả quỷ kia, cho nên phát hiện đạo sĩ tiến đến này và lão đạo sĩ kia đều có ống tay áo thêu một đóa hoa sen màu trắng, hơn nữa đạo sĩ kia còn đang thì thào tự nói, ta nghe lời hắn nói, tựa như là đang tìm kiếm nơi yêu vật.”
Hầu tử nói đến đây, Tôn Triết liền bừng tỉnh đại ngộ nói: “Cho nên, ngay từ đầu Thước Sơn vô duyên vô cớ sụp đổ, cũng chính là bởi vì đạo sĩ này động thủ động cước. Hắn thật ra căn bản không phải muốn làm cho ngọn núi này sụp đổ, mà là thông qua la bàn của hắn suy tính ra trong núi này có yêu vật. Việc để Thước Sơn sụp đổ thật ra chẳng qua là hắn muốn để yêu vật này được thả ra, đến lúc đó tốt cho việc quấy phá trong làng du lịch Tôn gia thôi! Cho nên, trước đó cái gì mà bởi vì mưa dầm dề nên sơn thể sụp đổ đều là thả rắm chó, hết thảy đều là bởi vì Mạc thị xí nghiệp. Mạc thị xí nghiệp này tìm được một đám đạo sĩ như vậy đến giúp đỡ mình, không ngờ còn thật sự tìm được tu luyện giả có chút bản lĩnh a.”
Tôn Triết suy tính một điểm không sai, đúng là như thế. Hầu tử tiếp tục nói: “Nhưng hắn làm sao có khả năng lần nữa tìm được yêu vật này chứ, yêu vật này đều đã bị cơ quan Tam Nguyệt Đạo Nhân lưu lại lúc chúng ta rời khỏi hang núi kia làm cho hồn phi yên diệt hết rồi. Sau này đạo sĩ kia vì để giao nộp, liền quyết định trực tiếp nổ núi, sửa mục tiêu thành phá hoại nhà ma chủ đề mà các ngươi đang xây dựng. Cho nên hắn liền móc ra Hám Sơn Phù phiên bản thu nhỏ này. Lúc đó ta muốn đi ngăn cản, nhưng lại cảm giác được một cỗ linh lực khác đang đến gần, sau đó liền nhìn thấy đệ tử Kim Xuyên Môn từng đấu pháp với ngươi tiến đến. Không nói hai lời liền để đạo sĩ kia rời đi. Sau này hai người giao chiến một lát, nhưng đạo sĩ kia hoàn toàn không phải đối thủ của đệ tử Kim Xuyên Môn này, trực tiếp bị đánh hộc máu. Xem ra người này nếu gặp phải ngươi, đoán chừng sẽ còn thảm hơn.”
Tôn Triết nghe Hầu tử nói như vậy, có chút đắc ý nhướng nhướng lông mày. Điều này ngược lại là không nói sai, dù sao Tôn Triết lúc đó cũng là đánh bại đệ tử Kim Xuyên Môn này rồi, huống chi bây giờ mình nhị thứ bài trọc, lại còn luyện hóa huyết sắc linh lực này sau đó thu làm của mình, đệ tử Kim Xuyên Môn này đoán chừng càng không phải đối thủ của mình rồi.
Hầu tử nhìn thấy vẻ đắc ý của Tôn Triết, chỉ giả vờ không nhìn thấy, liền tiếp tục nói: “Đạo sĩ kia bị đệ tử Kim Xuyên Môn kia đánh hộc máu, liền hoảng sợ chạy trốn, mà đệ tử Kim Xuyên Môn kia cũng lập tức rời đi. Nhưng hai người này đều không phát hiện Hám Sơn Phù phiên bản thu nhỏ kia rơi trên mặt đất, thế là ta liền nhặt được của rơi, đem thứ này mang về rồi. Chuyện này chính là như vậy, huyền cơ trong đó chính ngươi nghĩ đi, những chuyện giữa mấy cái xí nghiệp của các ngươi, ta không có hứng thú gì.”
Hầu tử vẫn hoàn toàn như trước đây, đối với những chuyện trừ tu luyện ra thì không có chút hứng thú nào, sau khi thuật lại xong chuyện này cho Tôn Triết thì liền hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Tôn Triết như có điều suy nghĩ gật gật đầu, nói: “Vậy xem ra Mạc thị xí nghiệp này thật không đơn giản, sau lưng còn có thể tìm được tu luyện giả vì hắn làm việc, cũng không biết rốt cuộc đã lấy ra bao nhiêu tiền mới có thể lôi kéo được một đám người như vậy. Đã như vậy thì, một kích không thành, Mạc thị xí nghiệp khẳng định có phòng bị. Nhưng cũng may, lần này ta không ra mặt, cho nên bọn họ sẽ không biết ta, người Tôn gia, chính là một tu luyện giả. Thân phận tu luyện giả này của ta ẩn giấu đi có thể trở thành át chủ bài cực lớn của ta.”
Nói đến đây, Tôn Triết đột nhiên có chút không hiểu: “Nhưng mà, người Kim Xuyên Môn này, tại sao lại muốn xuất thủ giúp Tôn gia chứ? Hay là nói, hắn căn bản không phải giúp Tôn gia, mà là Thước Sơn còn có cái gì đó sao?”
Tôn Triết gãi gãi đầu, ngay sau đó lại lật đổ mình ý nghĩ, Thước Sơn không thể nào lại có bất kỳ thứ gì rồi. Chuyện Tinh tinh nội đan đã làm ra động tĩnh lớn như vậy, nếu là còn có cái gì khác, đã sớm nổi lên mặt nước rồi. Hơn nữa Tam Nguyệt Đạo Nhân đã truyền cả y bát cho mình rồi, làm sao có thể còn giấu cái gì chứ.
Cho nên, Tôn Triết quả thật không nghĩ ra, đệ tử đến từ Kim Xuyên Môn này rốt cuộc là vì cái gì mà muốn đánh chạy đạo sĩ đến làng du lịch Tôn gia gây chuyện này.
Chính là bởi vì đầu mối này không rõ ràng, Tôn Triết luôn cảm thấy sau lưng này tựa như là còn có đại bí mật không ai biết. Nhưng những chuyện mình hiện tại biết rõ, chính là ở chỗ đệ tử Kim Xuyên Môn này đứt đoạn tuyến, mình không cách nào xuyến liên câu chuyện này lại. Nhưng lại không ngại Tôn Triết liên hệ những chuyện bên phía Mạc thị xí nghiệp lại, ít nhất để đối phó Mạc thị xí nghiệp Tôn Triết đã biết rõ toàn bộ át chủ bài của bọn họ.
------oOo------