Nguồn: read.st
Xem ra ngay từ đầu Tôn Triết đã định đi theo người của Vương phó cục trưởng, chỉ là vừa rồi hắn đang luyện hóa dược tính của Băng Linh Hoàn này, cho nên mới phải để Tôn Nhiên dẫn người giữ chặt cửa. Nếu không, nếu có người xông vào lúc Tôn Triết đang luyện hóa dược tính của Băng Linh Hoàn, Tôn Triết tất nhiên sẽ tẩu hỏa nhập ma, đến lúc đó sẽ không còn đơn giản là mất đi một cánh tay, thậm chí Tôn Triết đều có khả năng mất mạng. Cho dù Tôn Triết không mất mạng, cũng sẽ làm cho linh lực trong cơ thể mình chạy loạn khắp nơi. E rằng lúc đó, thật sự còn không bằng chết đi.
Tôn Triết nhìn Tôn Nhiên dẫn một đám bảo an đã rời đi, lúc này mới cười cười với Vương phó cục trưởng, rồi nói: “Ôi, chẳng phải đây là Vương phó cục trưởng sao, sao lại hơn nửa đêm tới làng du lịch của chúng ta làm gì?” Vừa nói, Tôn Triết còn cố ý giả vờ một bộ dáng rất kinh ngạc nhìn những cảnh sát bên cạnh Vương phó cục trưởng, rồi nói: “A! Sao lại còn có nhiều đồng chí cảnh sát như vậy chứ? Các vị đều đến làm gì vậy? Hơn nửa đêm thế này thật sự làm ta sợ hãi rồi, đám người này đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà của ta, lại còn đánh nhau với bảo an của làng du lịch chúng ta. May mà sau đó phát hiện không phải kiếm chuyện, nếu là tới làng du lịch của chúng ta kiếm chuyện, e rằng bây giờ sẽ không tốt đẹp gì mà đứng ở đây nữa rồi.”
Tôn Triết vừa mở miệng nói như vậy, suýt chút nữa làm Vương phó cục trưởng này tức gần chết. Rõ ràng là hắn ta tới bắt Tôn Triết bị bảo an do Tôn Nhiên dẫn theo ngăn cản, bây giờ ở trong miệng Tôn Triết lại bị nói thành bọn họ hơn nửa đêm mang theo ác ý xâm nhập Làng du lịch Tôn gia, rồi bảo an của Làng du lịch Tôn gia vì để bảo vệ an toàn cho Làng du lịch Tôn gia cho nên mới lên đánh nhau với bọn họ. Cái này quả thực là trắng đen lẫn lộn, nhưng mà Vương phó cục trưởng này bản thân vốn không phải danh chính ngôn thuận mà đến, cho nên chịu thiệt cũng chấp nhận. Hắn cũng biết Tôn Triết tài ăn nói, cũng không có ý định ở đây dây dưa vấn đề này nữa. Đã như vậy Tôn Nhiên đã đem những bảo an vừa rồi đều dẫn đi rồi, cho nên Vương phó cục trưởng này ngược lại cũng không có ý định truy cứu nữa.
Vương phó cục trưởng này cũng cười cười, rồi nói với Tôn Triết: “Tôn gia chủ, ngươi vì sao lại rời khỏi bệnh viện, mà lại trở về làng du lịch của Tôn gia các ngươi? Trong đó chẳng lẽ là có gì kỳ lạ sao?”
Thế là, Tôn Triết liền nói: “Vương phó cục trưởng, ngài đây tay cũng vươn quá dài rồi. Ta trong vụ án này là người bị hại, không phải tội phạm. Ta cảm thấy điều kiện bệnh viện không tốt, hơn nữa thân thể ta hình như cũng gần như tốt rồi, liền nói với người bệnh viện rằng ta muốn về nhà tìm bác sĩ tư nhân để điều trị cho ta, cho nên ta liền trở về rồi đó.” Vừa nói, Tôn Triết chỉ chỉ biệt thự phía sau mình rồi nói: “Ngươi xem một chút biệt thự này, chẳng phải so với phòng bệnh của bệnh viện kia tốt hơn nhiều sao? Không gian lại lớn, hơn nữa ta ở đây còn có bác sĩ tư nhân và người giúp việc, tóm lại so với chính ta ở trong phòng bệnh của bệnh viện kia thì tốt hơn nhiều lắm.”
Tôn Triết vừa nói như vậy, Vương phó cục trưởng này ngược lại là có chút á khẩu không nói nên lời rồi. Bản thân Tôn Triết rời khỏi hay không rời khỏi bệnh viện cũng không cần thông qua sự cho phép của cảnh sát bọn họ, huống chi lời Tôn Triết nói cũng là hợp tình hợp lý. Một bệnh viện khắp nơi là người, cho dù là ở phòng VIP, cũng không sánh được với biệt thự làng du lịch này của Tôn gia, huống chi còn có bác sĩ tư nhân và người giúp việc chuyên môn chuẩn bị cho Tôn Triết để sắp xếp sinh hoạt của hắn nữa.
“Chỉ là chuyện này ngươi tổng cộng phải nói với cảnh sát một chút, nếu không thì sau này chúng ta nếu như để ngươi đi qua trình bày quá trình lúc đó tìm không thấy người làm sao bây giờ.” Khụ khụ. Vương phó cục trưởng ho khan hai tiếng, rồi nói chuyện rõ ràng yếu đi rồi.
Tôn Triết tiếp tục cười cười nói: “Chẳng lẽ ta việc gì cũng đều phải báo cáo với cảnh sát sao? Việc phạm tội giết người này lại không phải ta, ta là người bị hại mà. Hơn nữa, hơn nửa đêm như vậy Vương phó cục trưởng ngài đều có thể dẫn người tìm được ta, vậy cảnh sát còn sợ hãi gì nữa? Cho dù tìm không được ta thì Làng du lịch Tôn gia này ngay tại đây sẽ không chạy mất đâu. Thật khó cho ngài hơn nửa đêm tới bắt người rồi.” Vừa nói, Tôn Triết nhấn mạnh vào hai từ “hơn nửa đêm” và “bắt người”.
Vương phó cục trưởng đương nhiên biết Tôn Triết bất mãn với mình, bằng không cũng sẽ không ngay từ đầu hai bên đều khách khí lẫn nhau khen ngợi, biến thành bộ dạng tối nay. Ngay từ đầu Vương phó cục trưởng này tới Làng du lịch Tôn gia lúc đó nhưng là tới xu nịnh Tôn Triết, nhưng tối hôm nay liền biến thành kiếm bạt nỗ trương rồi. Tôn Triết đương nhiên cũng không phải người ngu, biết bên trong này khẳng định có chuyện gì đó mình không biết, nhưng mà cho dù Tôn Triết đoán không được chi tiết là gì, nhưng tổng cộng sẽ có thể nghĩ đến, chuyện này với người Mạc gia thoát không khỏi quan hệ.
Vương phó cục trưởng này bị Tôn Triết từng bước ép sát, bản thân ngay từ đầu đối mặt Tôn Nhiên và mấy bảo an kia, Vương phó cục trưởng này còn rất kiêu ngạo, nhưng bây giờ không biết vì sao khi đối mặt Tôn Triết, Vương phó cục trưởng này lại không biết mình rốt cuộc nên nói cái gì rồi.
Đã như vậy, Vương phó cục trưởng này cũng không tiếp tục dây dưa với Tôn Triết nữa, trực tiếp nói: “Tôn gia chủ, mời đi, cùng chúng ta trở về một chuyến, có chuyện quan trọng muốn hỏi ngài, cho nên chúng ta đây mới nửa đêm tới tìm ngài.” Nói tới đây, Vương phó cục trưởng này ngược lại là trở nên rất khách khí, còn hướng về Tôn Triết làm một động tác mời.
Tôn Triết tuy nhiên bản thân đã định đi theo Vương phó cục trưởng này trở về cục cảnh sát để tìm tòi hư thực, nhưng mà lại không nghĩ thuận lợi như vậy liền cùng hắn trở về. Tổng cộng phải chọc tức Vương phó cục trưởng này một chút mới tốt, cũng để giải tỏa mối hận trong lòng mình. Dù sao loại người nửa đường bị người mua chuộc này, so với loại tiểu nhân như Tôn Nhiên từ ngay từ đầu đã là vì tiền bạc và danh lợi mà đầu nhập ngươi thì càng khiến người ta ghê tởm hơn. Dù sao, loại người như Tôn Nhiên, chỉ cần ngươi cho hắn thứ mình muốn, hắn liền sẽ trung thành với ngươi. Hoặc là nói, hắn cho rằng ngươi đích xác có thể cho hắn thứ mình muốn, hắn cũng sẽ tới tranh thủ. Liền giống với buổi tối hôm nay, Tôn Nhiên này kỳ thực vốn là đã nhận định Tôn Triết rốt cuộc vẫn là có nhân mạch, sẽ không vì chuyện nhỏ này mà bị đánh bại, chính mình ở chỗ Tôn Triết này còn có thể đạt được thứ mình muốn, cho nên Tôn Nhiên liền cứng đầu cứng cổ dẫn nhiều người như vậy giúp Tôn Triết bảo vệ tốt cửa.
Nhưng mà, Vương phó cục trưởng này, rõ ràng ngay từ đầu đối với Tôn Triết là xu nịnh muốn chết, nhưng ở giữa này lại không biết bị Mạc gia đưa ra điều kiện gì, ngược lại thì lại là trở giáo tương hướng rồi. Loại người này mới là thứ mà Tôn Triết khinh thường nhất. Ngược lại là loại người như Tôn Nhiên, chỉ cần có thể vì mình sở dụng, thật ra cũng không có gì không tốt, hơn nữa bản thân Tôn Nhiên vốn là người của Tôn gia, mặc dù là phân gia, nhưng cũng so với người bên ngoài đáng tin cậy hơn nhiều. Tóm lại trước khi làm việc ít nhiều gì cũng sẽ cân nhắc đến lợi ích của Tôn gia, dù sao cùng là người Tôn gia thì một vinh tất cả đều vinh.
------oOo------