Nguồn: read.st
Minh hữu trong miệng Tôn Triết dĩ nhiên chính là Mạc Tử Xuyên rồi. Mạc Tử Xuyên bản thân là người kém cơ hội nhất trong ba người con trai Mạc gia để kế thừa di sản của Mạc Đổng sự trưởng. Đến lúc đó, chỉ cần Mạc Tử Tinh hoặc Mạc Tử Hằng bất cứ người nào đăng lên vị trí Đổng sự trưởng tân nhiệm của Mạc thị Tập đoàn, khẳng định đều sẽ chọn xử lí hắn đầu tiên.
Dù sao Mạc Tử Tinh dù gì cũng có thế lực bên mẫu thân hắn, cho dù là muốn vặn ngã hắn cũng là một quá trình rất dài. Còn về Mạc Tử Hằng, hiện tại tuy bị tóm lên rồi, nhưng tối nay biểu hiện của Vương Phó Cục trưởng rất rõ ràng là đã nhận được lợi lộc từ người Mạc gia, đây là đang chuẩn bị kéo Tôn Triết trở về phản cung, cốt để cứu Mạc Tử Hằng và Lý Phong ra. Nếu Mạc Tử Tinh lên nắm quyền Đổng sự trưởng, khẳng định cũng sẽ không động thủ với Mạc Tử Hằng trước tiên, dù sao mẫu thân của Mạc Tử Hằng là thê tử hiện nhiệm của Mạc Đổng sự trưởng, nói một cách phong kiến hơn, đây chính là chủ mẫu hiện tại của Mạc gia, người của Mạc thị xí nghiệp vẫn sẽ nể mặt người phụ nữ này một chút. Hơn nữa, Tôn Triết trước đó cũng biết được, mẫu thân của Mạc Tử Hằng trên tay cũng không ít cổ phần của Mạc thị xí nghiệp, muốn thanh lý Mạc Tử Hằng cũng rất khó khăn.
Cho nên, trong ba người con trai của Mạc Đổng sự trưởng, chỉ có một mình Mạc Tử Xuyên, có thể nói là không nơi nương tựa. Trước đó khi Mạc Đổng sự trưởng thân thể còn tốt cũng không coi trọng hắn, nhưng dù sao cũng sẽ cho hắn chút dự án để làm một lần, nếu làm tốt thì dù sao cũng có người bên cạnh có thể nhìn thấy. Cho nên có ít người biết Mạc Tử Xuyên mới thật sự là người có bản lĩnh chân chính, mới nguyện ý ngưng tụ bên cạnh hắn, nhưng những người này muốn tranh giành với Mạc Tử Tinh và Mạc Tử Hằng, thật sự là quá khó khăn rồi. Bởi vì Mạc Tử Xuyên là con riêng của Mạc Đổng sự trưởng, mẫu thân của hắn cũng đã qua đời rồi, hơn nữa cho dù là mẫu thân hắn còn tại thế, gia thế cũng chẳng qua chỉ là một gia đình bình thường mà thôi, căn bản không thể cho Mạc Tử Xuyên càng nhiều che chở. Cho nên bất luận thế nào, Mạc Tử Xuyên đều là người yếu nhất, có thể nói là từng phút đều sẽ bị người khác diệt trừ.
Nhưng mà, Tôn Triết lại tìm lối đi riêng, mình đã tìm tới Mạc Tử Xuyên rồi đàm phán chuyện hợp tác. Chỉ cần lần này Mạc Tử Xuyên tiếp nhận làng du lịch của Mạc gia sau đó thành tích kinh doanh tăng lên đẹp mắt, Mạc Tử Xuyên liền có thể danh chính ngôn thuận kế thừa Mạc thị xí nghiệp. Hơn nữa nhất là hiện tại Mạc Tử Hằng còn bị nhốt vào trong cục cảnh sát, vẫn đang không bị điều tra, cũng chính là nói lúc này Mạc Tử Xuyên chỉ cần đối mặt với một mình Mạc Tử Tinh là được rồi. So với lúc vốn dĩ không có chút hi vọng nào, có thể nói là khác xa một trời một vực rồi, hơn nữa còn có Tôn Triết ở sau lưng thúc đẩy hắn một tay, Mạc Tử Xuyên hiện tại thật sự mới là người có hi vọng nhất có thể trở thành người kế thừa Mạc thị xí nghiệp.
Bản thân Mạc Tử Xuyên cũng biết mình rốt cuộc đang ở vào hoàn cảnh gì, có người như Tôn Triết chủ động đưa tới cửa, hắn dĩ nhiên là sẽ không từ chối. Hơn nữa lúc này cũng có thể trực tiếp diệt trừ Mạc Tử Hằng, điều này đối với Mạc Tử Xuyên mà nói thì so với đợi mình lên đài rồi mới diệt trừ Mạc Tử Hằng phải nhẹ nhàng hơn nhiều. Cho nên Mạc Tử Xuyên dĩ nhiên là phải hợp tác với Tôn Triết rồi, hơn nữa cái giá của sự hợp tác này, đối với Mạc Tử Xuyên mà nói thật ra cũng không phải là không thể chấp nhận được, đó chính là trong vòng ba tháng sau khi Mạc Tử Xuyên lên đài tiếp nhận Mạc thị xí nghiệp phải đóng cửa làng du lịch của Mạc gia ở Thước Sơn này, đến lúc đó Tôn Triết sẽ đi đánh giá, rồi sau đó thu mua với giá cả hợp lý.
Bản thân làng du lịch của Mạc gia, ở Thước Sơn đã không thể trở thành đứng đầu, vẫn luôn là bị làng du lịch của Tôn gia áp chế. Nếu là Mạc Tử Xuyên trở thành gia chủ sau đó từ bỏ cái này thật ra cũng không có vấn đề gì, cho nên hai người dĩ nhiên là đã đạt thành thỏa thuận rất ăn ý.
Mà bây giờ Tôn Triết vậy mà hơn nửa đêm bị Vương Phó Cục trưởng đưa đi, hơn nữa người này cũng khác thường, trước đó còn giống như một con chó xù đến nịnh bợ Tôn Triết, vậy mà trong nháy mắt đã biến thành thái độ như thế này. Tôn Triết dĩ nhiên sẽ không ngốc ngốc cho rằng là kế hoạch của mình bại lộ rồi, dĩ nhiên là bởi vì Vương Phó Cục trưởng bị người Mạc gia tìm tới rồi, trong đó khẳng định có mẫu thân của Mạc Tử Hằng ở bên trong, nhưng Tôn Triết không biết phụ thân của Mạc Tử Hằng, Mạc Đổng sự trưởng có ra tay hay không. Nếu là người này cũng ra tay rồi, vậy thì vị trí gia chủ này thật ra lại có chút thiên vị rồi.
Xe cảnh sát nhấp nháy đèn báo hiệu gào thét xuyên qua Thước Sơn trong đêm. Bởi vì giữa đêm trên đường không có mấy người, lại không cần chờ đèn giao thông, lộ trình vốn dĩ khoảng nửa giờ, chỉ dùng mười mấy phút liền đến rồi.
Khi Tôn Triết xuống xe, cục cảnh sát này vẫn còn đèn đuốc sáng trưng, xem ra là đang tra án suốt đêm rồi. Tôn Triết nhìn cục cảnh sát trước mặt mình thật sự là có chút thở dài, mình lần trước cũng là đến cục cảnh sát này bị thẩm vấn, mình hình như đã kết duyên nợ khó dứt với cục cảnh sát vậy.
"Được rồi, Tôn gia chủ, mời." Sau khi Vương Phó Cục trưởng xuống xe, làm một động tác mời với Tôn Triết, rồi sau đó nói.
Tôn Triết gật đầu một cái, không nói gì nhiều, liền cùng cảnh sát đang dẫn mình đi vào rồi.
Sau khi Tôn Triết đi vào, còn cố ý nhìn một chút xung quanh. Lúc này trong cục cảnh sát tuy đèn đuốc sáng trưng, nhưng ngoại trừ mấy cảnh sát trực ban ra, căn bản không có bất cứ người nào ở đó. Xem ra đèn đuốc sáng trưng này thật sự là chuẩn bị cho mình rồi.
Tôn Triết bất đắc dĩ cười cười, xem ra Vương Phó Cục trưởng này thật là rất nhằm vào mình rồi.
Một trong số cảnh sát đưa Tôn Triết đến một phòng thẩm vấn, bảo Tôn Triết chờ một lát rồi liền rời đi. Tôn Triết nhìn hoàn cảnh quen thuộc này, và nơi mình bị đám cảnh sát kia bắt giữ lần trước gần như là giống hệt nhau. Xem ra Vương Phó Cục trưởng này thật sự là xem mình như phạm nhân mà đối đãi rồi.
Tôn Triết thấy nhất thời sẽ không có ai đến, như cũ sử dụng một chút tinh thần chi lực để điều tra bố cục của toàn bộ cục cảnh sát này. Ngoại trừ Vương Phó Cục trưởng và mấy cảnh sát kia ra, Tôn Triết không nhìn thấy bất luận người nào. Xem ra Mạc Tử Hằng và Lý Phong thật sự là bị áp giải đến trại tạm giam rồi, trước khi vụ án này điều tra xong chắc là sẽ không ra ngoài được.
Qua một lát, Tôn Triết nghe thấy tiếng bước chân, chỉ thấy Vương Phó Cục trưởng dẫn một thủ hạ đi vào. Hai người trên tay còn cầm sổ, xem ra là muốn ghi lại chút gì đó.
Tôn Triết nói với Vương Phó Cục trưởng: "Vương Phó Cục trưởng, tôi nói ông thật là không tử tế quá rồi, đúng không hả? Tôi nói thế nào cũng là người bị hại, chứ? Các ông muốn đưa tôi về cục cảnh sát để nắm tình hình thì tôi phối hợp. Nhưng ông đừng có bắt nạt tôi không biết chứ? Nơi ông đưa tôi đến bây giờ chính là chỗ thẩm vấn phạm nhân, ông đây là có ý gì?"
Tôn Triết vừa nói vừa đứng lên, giả vờ vẻ mặt vô cùng tức giận, rồi sau đó Tôn Triết lắc lắc tay nói: "Thì ra cục cảnh sát Thước Sơn của các ông là làm việc như vậy đúng không hả?! Được, tôi cũng mặc kệ bây giờ có phải là nửa đêm hay không! Tôi muốn gọi điện thoại cho người cấp trên của các ông, tôi sẽ hỏi xem các ông làm như vậy rốt cuộc là đúng hay không đúng!"
Vương Phó Cục trưởng vừa nghe Tôn Triết nói như vậy, toàn thân một trận mồ hôi lạnh đột ngột nổi lên.
------oOo------