Nguồn: read.st
Trần Tuyết Nhi nghe lời Tôn Diệu Huy nói, chỉ là nhàn nhạt cười cười, hơi khom người, liền xoay người đi ra khỏi đám người, nhìn Tôn Triết đang nhìn mình, đưa mắt ra hiệu với nam nhân.
Mười phút sau, Tôn Triết nhìn phần văn kiện trong tay, sắc mặt càng là âm trầm khó coi, trước đó Tôn Diệu Huy đã thừa nhận là hắn lấy đi văn kiện, nhưng Tôn Triết không ngờ, Tôn Diệu Huy lần này vậy mà lại thống khoái như vậy, liền giao ra phần văn kiện, chậm rãi nâng đầu nhìn nữ nhân trước mặt, trong lòng Tôn Triết lại nhiều hơn một phần cảnh giác.
Trần Tuyết Nhi tựa vào tường nhìn móng tay của mình, căn bản cũng không ngẩng đầu mà thấp giọng nói: "Ngươi không cần nhìn ta như vậy, những gì cần nói ta cũng đã nói rất rõ ràng rồi, phần văn kiện này hẳn là hắn đã lấy từ chỗ ngươi đi phải không?"
Chậm rãi đứng thẳng người, Trần Tuyết Nhi nhìn Tôn Triết vẫn định nói gì, khẽ ra một thủ thế: "Tôn Diệu Huy bây giờ trông cậy vào ta giúp hắn xử lý tốt mọi chuyện lớn nhỏ trong công ty, cho nên căn bản cũng sẽ không đề phòng gì ta, nhưng ngươi thì khác. Danh tiếng Tôn gia chủ ở đây, hắn làm sao có thể không đối phó ngươi? Mà tác dụng của ta, chính là để giúp ngươi che giấu mọi chuyện này, để ngươi có thể đoạt lại quyền lực của Tôn thị."
"Không cầu gì khác sao?" Tôn Triết nghe lời Trần Tuyết Nhi nói, khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cuối cùng vẫn lo lắng, Trần Tuyết Nhi làm như vậy, có lẽ là vì chuyện gì khác.
"Khác sao?" Trần Tuyết Nhi nhìn ánh mắt Tôn Triết, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười, chậm rãi đi về phía trước vài bước, vươn tay nhẹ nhàng chạm vào lồng ngực nam nhân, lúc này mới ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tôn Triết, thấp giọng nói: "Ngươi? Ta muốn ngươi, thù lao này ta cảm thấy không tệ."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tôn Triết, Trần Tuyết Nhi đầu tiên là cười thành tiếng, đứng thẳng người, vươn tay sửa sang lại tóc của mình: "Ta rất rõ cục diện hiện tại, Tôn Diệu Huy và đám thành viên hội đồng quản trị tính gộp lại cũng đã gần ba trăm tuổi rồi phải không? Bọn họ còn có thể nhảy nhót được bao lâu nữa? Ta còn không bằng tìm một chỗ dựa trẻ tuổi đầy bản lĩnh, như vậy đối với ta cũng có lợi, ngươi nói xem?"
Tôn Triết nhìn mắt Trần Tuyết Nhi, tựa hồ là muốn nhìn ra được điều gì đó từ bên trong, sau một lát lông mày cau chặt lúc này mới chậm rãi giãn ra, cầm lấy chén rượu đặt ở một bên, đưa cho Trần Tuyết Nhi, nhẹ nhàng đụng một cái, lúc này mới thấp giọng mở miệng nói: "Hợp tác vui vẻ."
Nhìn dáng vẻ nam nhân ngửa đầu uống rượu, khóe miệng Trần Tuyết Nhi lúc này mới cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, nhìn chén rượu trong tay, chỉ là nhàn nhạt nhấp một miếng, rồi đặt ở bên cạnh.
Cho đến khi tiệc rượu kết thúc, tân khách trong hội trường đều đã rời đi gần hết, Tôn Triết và Trần Tuyết Nhi lúc này mới đi ra phía bên ngoài, nhìn Tôn Triết dừng lại ở phía trước, Trần Tuyết Nhi nhẹ giọng mở miệng nói: "Nếu ngươi biểu hiện ra quá nhiều tiếp xúc với ta, ta nghĩ ta ở công ty chắc không ở được mấy ngày."
Tôn Triết vốn định đưa Trần Tuyết Nhi về, nghe câu nói này của nữ nhân, trong lòng lúc này mới có suy nghĩ, cũng không dừng lại quá lâu, trực tiếp ngồi vào trong xe.
Nhìn Tôn Triết rời đi, sắc mặt Trần Tuyết Nhi lúc này mới hoàn toàn chìm xuống, từ chỗ bảo an lấy chìa khóa xe, liền đi về phía bãi đỗ xe.
Vừa mới đi đến bãi đỗ xe, đột nhiên một bóng người xông ra trực tiếp ôm lấy Trần Tuyết Nhi, không ngừng thấp giọng nói: "Làm sao bây giờ, ta rất nhớ ngươi."
Trần Tuyết Nhi nghe giọng nói của nam nhân, trên mặt vẫn trầm lắng lúc này mới lộ ra một chút ý cười, vươn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay nam nhân, nhẹ giọng nói: "Ghét quá, nhanh lên xe trước đi."
Lên xe, Trần Tuyết Nhi liền trực tiếp lái xe ra khỏi khách sạn, mãi đến khi lái trên một sườn núi, Trần Tuyết Nhi lúc này mới chậm rãi dừng xe, quay đầu nhìn nam nhân ở một bên, vươn tay nhẹ nhàng đánh một cái: "Ngươi có biết không vừa rồi rất nguy hiểm, một khi nếu bị người của Tôn Triết hoặc Tôn Diệu Huy nhìn thấy, kế hoạch của chúng ta đều sẽ phí công hết."
"Ngươi yên tâm, ta tốn hết tâm tư làm nhiều chuyện như vậy, làm sao có thể bị người khác phát hiện được." Mạc Tử Hằng nghe lời trách cứ của Trần Tuyết Nhi, trầm giọng mở miệng nói, kéo tay nữ nhân nắm trong tay: "Vừa rồi ta cũng đều đã thấy rồi, Tôn Diệu Huy cái lão già đó, vậy mà còn muốn chiếm tiện nghi của ngươi."
Nghĩ đến Tôn Diệu Huy vừa rồi ôm eo của mình, trên mặt Trần Tuyết Nhi càng là lộ ra một tia chán ghét: "Còn không phải là chủ ý của ngươi nghĩ, lão già đó vừa nhìn đã là cáo già rồi, bất quá hắn đối với ta hẳn là không có gì nghi ngờ."
"Điểm này ta đương nhiên biết, Tuyết Nhi của ta dĩ nhiên là người lợi hại nhất." Mạc Tử Hằng nghiêng đầu nhìn dáng vẻ Trần Tuyết Nhi đầy vẻ buồn bực, nhẹ giọng mở miệng an ủi, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Nghe lời Mạc Tử Hằng nói, Trần Tuyết Nhi nhàn nhạt cười cười, nghiêng người tựa vào lòng nam nhân: "Ngươi nói như vậy thật sự có thể sao? Mấy ngày nay tiếp xúc, ta cảm thấy Tôn Triết đó hẳn không đơn giản như vậy, nếu không phải tối hôm nay ta có thể lấy về phần văn kiện, Tôn Triết căn bản cũng sẽ không tin tưởng ta."
"Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, điểm này ngươi còn không rõ sao?" Mạc Tử Hằng nhẹ nhàng vỗ bả vai nữ nhân, trầm giọng mở miệng nói: "Tôn Triết cũng chính là lúc ở trước mặt người ngoài giả vờ vẻ thanh cao mà thôi, hắn có thể có bản lĩnh gì, bây giờ vậy mà còn muốn bắt đầu cướp đồ với ta."
Nghe giọng nói của nam nhân đã nổi giận, Trần Tuyết Nhi vội vàng ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn lên môi Mạc Tử Hằng, thấp giọng nói: "Tử Hằng không sao đâu, bây giờ có ta ở đây rồi, mọi chuyện của ngươi ta đều sẽ giúp ngươi."
Nhìn vẻ mặt đó của Trần Tuyết Nhi, trong lòng Mạc Tử Hằng càng thêm cảm động, ôm lấy tay nữ nhân khẽ siết chặt lại, nếu không phải bị buộc bất đắc dĩ, hắn làm sao có thể để bạn gái của mình ra ngoài làm chuyện mạo hiểm lớn như vậy, nếu thật sự bị phát hiện, tính tình của Tôn Diệu Huy không chừng sẽ làm ầm ĩ đến mức nào.
Nhưng trước mắt, ngoài phương pháp này ra, Mạc Tử Hằng căn bản cũng không nghĩ ra còn có biện pháp nào khác, đám phế vật bên cạnh đó, Mạc Tử Hằng căn bản cũng không còn dám dùng bọn họ, chỉ có để Trần Tuyết Nhi ra mặt, nàng mới sẽ không phản bội mình, mà lại còn sẽ có nhất định ưu thế.
Tiệc tối hôm nay, Tôn Triết đã buông xuống cảnh giác, bây giờ chỉ chờ tới lúc hội đồng quản trị cuối cùng, như vậy liền có thể biết cơ hội của vụ thu mua của bọn họ, đến lúc đó đánh đổ Tôn thị căn bản cũng không phải là nan đề gì, Mạc Tử Hằng nghĩ đến đây, trong ánh mắt lộ ra một chút hung ác.
"Yên tâm, sẽ không quá lâu đâu, Tôn Triết trước đó nợ ta, ta muốn hắn lần này trả lại tất cả cho ta." Mạc Tử Hằng tựa vào lưng ghế phía sau, ôm lấy Trần Tuyết Nhi tự nói với mình, không biết là đang an ủi Trần Tuyết Nhi, hay là lại tự làm mình yên lòng.
------oOo------