Nguồn: read.st
“Nhận chủ?” Tôn Triết nghe những lời Hầu Tử nói, lông mày hơi nhíu lại một chút, không ngờ rằng Long Phối Hoàn mà mình tốn bao tâm tư mới có được, lại biến thành ra nông nỗi này, trong lòng không khỏi có chút phiền muộn.
Hầu Tử ở một bên nhíu chặt lông mày, nhìn biểu cảm của Tôn Triết, liền biết trong lòng của nam nhân là đang nghĩ gì, trầm giọng thở dài một hơi, Hầu Tử đi về phía bên cạnh Tôn Triết, “Thôi được rồi, chuyện này đã là như vậy rồi, ngươi cũng đừng nghĩ nữa, bây giờ có suy nghĩ nhiều cũng không có tác dụng gì.”
“Vậy ngươi nói xem, Ngưng Phong Thảo bên kia phải làm sao?” Tôn Triết chợt từ trên mặt đất đứng lên, nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Hầu Tử, lửa giận trong lòng càng chậm rãi dâng lên.
Bọn họ đã vì một bản bí tịch mà đánh đổi một cây Ngưng Phong Thảo, nhưng bây giờ căn bản chính là không có chút hiệu quả nào, còn uổng phí thêm một cây Ngưng Phong Thảo, trong lòng Tôn Triết làm sao có thể nuốt trôi khẩu khí này.
Hầu Tử nhìn phản ứng của Tôn Triết, đầu tiên là sửng sốt một chút, hắn vừa rồi chỉ là đang nghĩ an ủi Tôn Triết, cũng không nghĩ tới nam nhân sẽ có phản ứng lớn như vậy.
Đây mới là từ từ nghĩ đến chuyện Ngưng Phong Thảo, Hầu Tử nhẹ nhàng mấp máy khóe miệng, vươn tay nhẹ nhàng ấn ấn thái dương, vì chuyện bên này, Hầu Tử đã sắp một tuần không nghỉ ngơi, một mực đang đi theo Tôn Triết qua lại, bây giờ lại biến thành như vậy.
“Kết quả này chúng ta ai cũng không muốn nhìn thấy, bây giờ cho dù là ngươi có thể cầm về Ngưng Phong Thảo, Long Phối Hoàn cũng sẽ không phục hồi, có thể là do ông trời chú định, không thể để chúng ta đạt được bảo vật này, suy nghĩ nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng.” Trong lòng Hầu Tử cũng không cam tâm, nhưng thế thì có biện pháp gì, hiện tại chuyện đã xảy ra rồi, liền không có bất kỳ đường lui nào khác.
Trầm giọng thở dài một hơi, nhìn Tôn Triết không có ý nói chuyện, Hầu Tử tự nhiên cũng sẽ không quấy rầy nữa, tựa hồ là muốn vươn tay vỗ vỗ nam nhân lần nữa, nhưng vừa mới giơ tay lên, lại rũ xuống, nhìn Long Phối Hoàn vẫn còn hai đoạn trên mặt bàn, giống như bất đắc dĩ thở dài một hơi, đây mới là xoay người đi ra ngoài.
Nghe tiếng đóng cửa kia, Tôn Triết lúc này mới vô lực ngã ngồi ở một bên, hai chân từ từ co lại, nhìn Long Phối Hoàn vỡ vụn trên bàn kia, vươn tay nhẹ nhàng ấn vào lông mày của mình.
Tôn Triết biết, mình vừa rồi không nên nói như vậy, nhưng trong lòng thật sự là cảm thấy không thoải mái, rõ ràng là đã chuẩn bị xong hết rồi, kém nhất là ở bước cuối cùng kia, nếu như mình sớm hơn một chút nghĩ đến, Long Phối Hoàn sẽ có chuyện nhận chủ này, có lẽ sẽ không nóng vội như vậy, hiện tại nói nhiều hơn nữa cũng sẽ không có tác dụng gì.
Trầm giọng thở dài một hơi, Tôn Triết ngẩng đầu tựa vào giá sách ở sau người, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, biểu cảm trên mặt vẫn như cũ không có bất kỳ thay đổi nào, tựa hồ là đang suy nghĩ gì đó.
Không biết đã qua bao lâu, lông mày của nam nhân lúc này mới hơi giật một chút, trầm giọng thở dài một hơi, thu hồi lại suy nghĩ của mình, chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt rơi vào Long Phối Hoàn, đã không còn giống như, dáng vẻ kích động vừa rồi.
Nhẹ nhàng cử động thân thể một chút, đây mới là phát hiện mình đã ngồi tê cứng rồi, Tôn Triết hơi thả lỏng một chút, đây mới là từ trên mặt đất đứng lên, đi đến trước bàn đọc sách ngồi xuống, cầm lấy máy tính đặt ở một bên, không biết là chuẩn bị muốn tra cái gì.
Nghĩ đến vừa rồi mình và Hầu Tử lúc vận chuyển nội lực, phản ứng của Long Phối Hoàn, lông mày của Tôn Triết hơi nhíu lại một chút, trong lòng vẫn là đang nghĩ, có phải là ở giữa đây còn có biện pháp nào khác, có thể khiến linh lực của Long Phối Hoàn phục hồi, chỉ cần như vậy, chính mình là có thể một lần nữa đạt được linh lực trên Long Phối Hoàn.
Tôn Triết nhìn chằm chằm màn ảnh trước mặt, chỉ sợ là bỏ sót cái gì, thế nhưng căn bản là không có bất kỳ ghi chép nào, trong ánh mắt lúc này mới toát ra một tia thất vọng.
Bỗng nhiên nhớ tới quyển bí tịch trước đó, Tôn Triết vội vàng lấy từ một bên qua, trong lòng vẫn là đang nghĩ, nếu là bên trong sẽ ghi chép, giải pháp bị Long Phối Hoàn phản phệ, vậy dĩ nhiên chính là sẽ đồng dạng ghi lại chuyện linh lực phục hồi, thế nhưng từ đầu lật một trang xuống, căn bản chính là trống rỗng, hoặc có lẽ nói, ghi chép về Long Phối Hoàn đã ít lại càng ít, trừ vài bước đơn giản ra, còn lại căn bản chính là không có gì cả, nghĩ đến đây, Tôn Triết đã không còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa.
Hai tay siết chặt đầu của mình, Tôn Triết nhắm mắt lại, hồi tưởng lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra mấy ngày nay, Tôn Triết bây giờ đã không còn gợn sóng gì.
Qua rất lâu, Tôn Triết lúc này mới tựa vào lưng ghế dựa phía sau, trầm giọng thở dài một hơi, nhìn bầu trời đã tối sầm ngoài cửa sổ, không biết trong lòng vẫn là đang suy nghĩ gì.
Cả một tuần này trôi qua, những chuyện đã làm này, đã xem như là phí công vô ích, không chỉ Long Phối Hoàn không đạt được, ngay cả Ngưng Phong Thảo cũng đành chắp tay nhường cho người khác, Tôn Triết thật sự không biết bước kế tiếp còn sẽ xảy ra chuyện gì.
Chậm rãi từ trên ghế đứng lên, Tôn Triết cầm lấy Long Phối Hoàn đặt trên bàn, liền đi ra ngoài, đóng lại cánh cửa mật thất trong thư phòng của mình, Tôn Triết lúc này mới chậm rãi nhắm mắt lại, không muốn để mình suy nghĩ tiếp về Long Phối Hoàn.
Trải qua một buổi chiều, Tôn Triết cũng đã từ từ bình tĩnh lại, hắn không thể chấp nhận kết quả này, nhưng giống như Hầu Tử đã nói vậy, cho dù là cưỡng cầu mà có được thì sẽ có lợi ích gì, chẳng lẽ muốn mình giống như Tôn lão đầu kia, đánh đổi tất cả nội lực của mình, sau đó đổi lại Long Phối Hoàn, đây cũng không phải là điều Tôn Triết muốn.
Nếu là đã như vậy, có lẽ cũng chính là mình và Long Phối Hoàn thật sự là vô duyên, Tôn Triết cũng không muốn suy nghĩ nhiều thêm gì nữa, tình huống hiện tại, đã là tốt nhất rồi.
Trong lòng ôm lấy suy nghĩ này, sắc mặt Tôn Triết cũng hơi dịu đi một chút, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Hầu Tử, nghĩ đến ngữ khí vừa rồi của mình, quả thực không khống chế được tốt lắm, Tôn Triết vẫn phải nói với Hầu Tử một tiếng.
Nhìn bức ảnh Hầu Tử gửi tới, khóe miệng Tôn Triết lúc này mới kéo ra một tia ý cười, lắc đầu, đây mới là cất điện thoại đi một lần nữa, xoay người đi về phía bàn đọc sách kia.
Khoảng thời gian này vẫn luôn bận rộn chuyện Long Phối Hoàn, đối với công chuyện của công ty, tự nhiên là không để bụng nhiều, bây giờ nếu là đã không còn niệm tưởng gì, ngược lại là không bằng đặt tinh lực vào công ty trước, phía sau còn sẽ xảy ra chuyện gì, bây giờ ai cũng không nói trước được.
Hít một hơi thật sâu, Tôn Triết nhìn trong hộp thư đều là email thư ký gửi cho mình, không khỏi vươn tay ấn ấn lông mày, vẫn là đứng dậy đi xuống lầu, nghĩ đến việc pha cho mình một ly cà phê.
------oOo------