Nguồn: read.st
Lục An nhìn thấy tia chớp ám hắc sắc, lập tức lông mày ngưng lại.
Hắc Vụ chi nhân từng giảng giải cho hắn, mặc dù lôi điện của thiên nhiên là màu trắng, nhưng thứ con người tu hành lại không phải. Tia chớp của nhân loại sẽ hiện ra màu đen, còn về việc màu đen sâu bao nhiêu thì phải xem tu vi. Nói cách khác, người tu luyện thuộc tính lôi chỉ cần nhìn màu sắc của lôi điện là có thể nhìn ra được một hai điều. Hắc Vụ chi nhân từng nói, có người đã tu luyện lôi điện thành màu đen hoàn toàn, không hề có bạch sắc quang mang, khi quần lôi giáng xuống thì là màu đen đầy trời, phảng phất như ban ngày biến thành đêm tối.
Tia chớp của Chử Duy đã xuất hiện một chút màu đen, chỉ có điều màu trắng vẫn chiếm đại bộ phận, chỉ có một số nhỏ màu đen, cho nên trông như màu trắng chứa đầy tạp chất màu đen, như là một màu ám hắc sắc trong suốt.
Chỉ có điều loại lôi điện này xuất hiện, đại biểu cho việc tuy Chử Duy không động dùng thực lực chân chính, nhưng lại đã động dùng thuộc tính mà thực lực chân chính mang lại. Lôi điện ám hắc, tuyệt đối không phải Thiên Sư cấp một có thể có được.
Xa xa, Công Dã Thanh Sơn cũng chấn kinh nhìn Lôi điện ám hắc, về màu sắc của lôi điện hắn tự nhiên cũng nhất thanh nhị sở. Chỉ có điều hắn vạn vạn không ngờ tới, Lục An này vậy mà có thể bức Chử trưởng lão đến tình trạng này!
Quyền trái của Chử Duy vẫn đang rỉ máu, trên mặt đất xuất hiện một vũng máu. Miệng máu lần này còn sâu hơn so với lần trước, đã không phải là mức có thể dùng lửa để chữa lành.
Chử Duy ngẩng đầu, trong đôi mắt màu đen tràn ngập sự lạnh lùng!
"Ngươi rất tuyệt." Chử Duy mở miệng, trong giọng nói không mang một tia tình cảm, lớn tiếng nói, "Hai lần làm ta bị thương, thực lực của ngươi đủ để vượt qua."
Lục An nghe vậy khẽ giật mình, lập tức định đứng lên chuẩn bị thu tay lại cảm ơn, nhưng còn không kịp nói, Chử Duy lại lần nữa mở miệng.
"Nhưng là, trận chiến giữa chúng ta vẫn chưa kết thúc!" Chử Duy ngẩng đầu, lạnh nhạt nói, "Chiến đấu tiếp tục, ta rất muốn biết ngươi còn có bao nhiêu năng lực!"
Nói xong, chỉ thấy tay phải của Chử Duy vung lên, sát na, nơi nó lướt qua lôi điện ám hắc sắc ở giữa không trung ngưng kết thành hình, cuối cùng trở thành một thanh kiếm lôi điện nắm trong tay.
Binh khí!
Chử trưởng lão đã động dùng binh khí!
Trên mặt Công Dã Thanh Sơn tràn đầy vẻ chấn kinh, chỉ có điều hiện tại hắn ngược lại đã bình tĩnh lại, không chớp mắt chăm chú nhìn hai người, đây thật là một trận chiến hiếm có.
Lục An thấy vậy khẽ giật mình, tiếp đó đôi mắt lại lần nữa bình tĩnh lại, Hàn Băng chủy thủ lại lần nữa nổi lên trên hai tay, tản ra lạnh lẽo thấu xương.
Tuy không nói chuyện, nhưng Lục An lại dùng hành động nói cho Chử Duy biết hắn vui vẻ phụng bồi.
Bùm!
Thân ảnh Chử Duy mãnh liệt bắn ra, Đại đao lôi điện phát ra khí tức tịch diệt, khi sắp đến trước mặt Lục An thì nhảy vọt lên, hai tay cầm đao hung hăng bổ xuống!
Lục An lông mày nhíu chặt, trong ánh mắt lạnh lùng xuất hiện một vẻ ngưng trọng, nhìn thanh đao từ trên trời giáng xuống căn bản không dám đón đỡ, nhanh chóng né người đến nơi xa!
Rầm!
Trường đao chặt xuống, sát na lực lượng lôi điện quét sạch, Đại đao cách không vậy mà tạo thành trên mặt đất một hố sâu dài đến hai trượng, sâu đến nửa trượng!
Lục An trên đất lộn một vòng, ngẩng đầu liền nhìn thấy Chử Duy đang đuổi theo mình. Sau trận chiến vừa rồi Chử Duy đã hiểu rõ thực lực của hắn khi cận thân, cho nên sử dụng lối chiến đấu với thế công lớn, căn bản không cho Lục An cơ hội tiếp cận!
Quả nhiên, khi xông tới trước mặt Lục An khoảng một trượng, Chử Duy lại lần nữa chém ra một đao, Lục An chỉ có thể tránh né, lôi điện lại lần nữa chém rách mặt đất, uy lực cực lớn!
Hai lần tránh né, Lục An đều hiểm lại càng hiểm. Tốc độ của lôi điện này dù sao cũng quá nhanh, tuy không phải chân chính tia chớp, nhưng cũng nhanh hơn tốc độ của hắn rất nhiều!
Hai lần tránh né đều có thành phần dự đoán, cứ như vậy hắn rất có khả năng sẽ lâm vào hoàn cảnh hiểm nguy.
Làm sao đây?
Lục An lông mày nhíu chặt, lại lần nữa né người tránh qua công kích của lôi điện, phiến đá phía trước biến thành phế tích, hắn chỉ có thể không ngừng lùi lại.
Sau khi Chử Duy không cho Lục An cơ hội cận thân, Lục An căn bản không có chút nào năng lực phản kháng. Liên tiếp mấy đao chém xuống, Lục An đều hiểm lại càng hiểm tránh được, thậm chí có một lần ánh chớp đã đánh vào trên người hắn, khiến sau lưng hắn một trận tê dại!
Trước mặt lực lượng tuyệt đối, Lục An không hề có năng lực phản kháng.
Sau khi liên tục tránh né, Lục An lộn một vòng về phía sau, trong nháy mắt hai tay chạm đất thì lông mày nhíu chặt, sát na, Chử Duy đang đuổi theo sát đột nhiên cảm thấy dưới chân có một cỗ năng lượng sôi trào!
Ngay cả trong quá trình truy đuổi Chử Duy cũng mười hai phần cẩn thận, hắn không chút do dự trực tiếp tránh né, tiếp theo một cái chớp mắt, mấy đạo Băng Lăng nhô lên từ mặt đất, đâm về phía không trung!
Nhìn những Băng Lăng kiên cường, Chử Duy trong lòng cũng là thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại, phát hiện Lục An vậy mà xông về phía hắn!
"Muốn chết!" Chử Duy thầm nghĩ, cắn răng, trong ánh mắt phát ra hung quang, hướng về phía Lục An chém ra một đao cách không!
Lôi điện cường đại và phạm vi rộng lớn khiến Lục An không có khả năng trực tiếp tránh né, nhưng Lục An căn bản không tránh né, chỉ thấy hai tay hắn vỗ một cái về phía trước, sát na một tầng băng dày đặc ở trước mặt xuất hiện!
Bùm! Lôi điện đánh trúng khối băng, sát na khối băng bị đánh cho chia năm xẻ bảy, chỉ có điều lại không bị vỡ vụn, mà là vỡ thành mấy khối lớn, và lôi điện đó cũng bị triệt tiêu hoàn toàn!
Làm sao có thể có băng cứng như vậy? Chử Duy và Công Dã Thanh Sơn đều là đại kinh, ngay khi chớp mắt ngẩn người, Lục An nhanh chóng đánh ra mấy chưởng, đem những mảnh băng vỡ vụn rất nhanh đó toàn bộ đánh về phía Chử Duy!
Sưu sưu sưu!
Chử Duy thấy vậy không hề hoảng sợ, chỉ thấy hắn lại lần nữa chém ra một đao, hướng về phía khối băng chém tới!
Khối băng và lôi điện lại lần nữa giao thoa, lần này khối băng bị hủy diệt hoàn toàn, hóa thành từng khối nhỏ rơi trên mặt đất.
Ngay khi lúc này, Chử Duy đột nhiên cảm thấy phía sau truyền đến một cỗ lạnh lẽo thấu xương!
Không cần suy nghĩ, Chử Duy liền nhanh chóng xông về phía trước, tránh được công kích phía sau. May mắn hắn tránh né nhanh, ngay khi khoảnh khắc hắn chạy trốn mấy đạo băng thứ đến phía sau hắn, suýt nữa xuyên thủng thân thể của hắn.
Sưu! Lục An chớp mắt đến trước mặt hắn!
Chử Duy trừng to mắt nhìn Lục An gần trong gang tấc, vừa rồi băng thứ phía sau chỉ là một cái bẫy muốn hắn đi về phía trước!
Nhìn Lục An tấn công tới, Chử Duy trong lòng cũng nổi giận, hắn không tin chính mình cận thân sẽ không đánh lại một thiếu niên, lập tức vung đao hướng về phía Lục An chém tới!
Sưu! Đại đao rơi xuống, Lục An phảng phất như đã dự liệu nghiêng người tránh qua, dao găm trong tay lại lần nữa xuất hiện, thẳng đến ngực của Chử Duy đâm tới!
Chủy thủ dài hơn một thước tản ra khí tức tử vong, tốc độ của Lục An quá nhanh, lại thêm Chử Duy vẫn còn duy trì xông về phía trước, nhát đao này vậy mà trở nên cực kỳ khó tránh né!
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Chử Duy ra tay sau mà đến trước đánh ra một chưởng, lần này hắn cũng không nắm cổ tay Lục An, mà là trực tiếp đánh bay tay của hắn, đánh về một bên.
Thân thể của Lục An bị lực lượng cường đại đánh trật, nhưng hắn không hề hoảng sợ, mà là thuận thế xoay tròn thân thể, tay trái cầm ngược chủy thủ lại lần nữa hướng về phía xương sườn của Chử Duy đâm tới!
Chử Duy Đại đao thu về, lực lượng lôi điện nổ vang, thẳng đến cánh tay của Lục An chém tới!
Cánh tay trái của Lục An trong nháy mắt dừng ở giữa không trung, Đại đao sát cánh tay hắn chặt xuống, nhưng lại không làm hắn bị thương chút nào.
Lúc này, hai tay hai chân của Lục An đều bị nhát đao này cắt đứt ngoài khả năng tấn công, phảng phất như tất cả đều không thể tiếp tục tấn công. Chử Duy cũng giống vậy, nhưng việc Lục An dừng tay khiến hắn cảm thấy chính mình có thể thở một hơi. Nhưng ngay khi lúc này, tay phải phía sau của Lục An động đậy!
Tay phải của hắn mạnh mẽ vung lên, chủy thủ ban đầu trong nháy mắt Đại đao rơi xuống hướng về phía ngực của Chử Duy mà đi!
Sưu! Tốc độ của chủy thủ cực nhanh, thẳng đến trái tim của Chử Duy mà đi!
Chử Duy ánh mắt ngưng trọng, trái phải căn bản không kịp né tránh, thân thể mạnh mẽ muốn lùi về phía sau. Nhưng hắn vừa đi lùi lại nửa bước liền cảm thấy Băng Lăng phía sau lạnh lẽo thấu xương, lập tức dừng lại!
Phía trước có chủy thủ, phía sau có băng thứ, tử cục!
Chử Duy nhìn chủy thủ ngày càng gần, trong ánh mắt xuất hiện vẻ mặt giãy dụa, hắn điên cuồng đang suy nghĩ còn có sách lược gì, nhưng bất luận hắn nghĩ thế nào đều không thể phá giải!
Sự sắc bén của chủy thủ này, Lôi Hỏa cũng không lấy phòng ngự làm nổi bật, hắn căn bản không thể chống đỡ.
Chủy thủ ngày càng gần, thấy đã đến trước người Chử Duy, thậm chí đã chạm vào quần áo.
Bùm! Đột nhiên một cỗ năng lượng cường đại nổ tung, lực lượng lôi điện khủng bố trong nháy mắt vỡ vụn chủy thủ, đồng thời thân thể của Lục An bị hất bay, mãnh liệt bắn ra!
Bùm! Thân thể của Lục An hung hăng đâm vào trên đất, trên đất lăn lộn có bảy tám vòng trượt đi mười trượng xa mới miễn cưỡng khống chế thân thể dừng lại. Sau khi dừng lại, Lục An một ngụm máu tươi phun trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt!
Xa xa, Công Dã Thanh Sơn nhìn một màn này hoàn toàn chấn kinh. Tuy vừa rồi một màn cận thân hắn không thấy rõ, nhưng kết quả lại đã xuất hiện. Chử trưởng lão đã động dùng thực lực chân chính. Mà điều này, đã đại biểu hắn đã thua.
------oOo------