Nguồn: read.st
Trơ mắt nhìn hai vị Thiên Sư phe mình bị hỏa cầu và thủy cầu đánh trúng, toàn trường hoàn toàn tĩnh mịch!
Các binh sĩ quan chiến từ xa, biểu lộ chấn kinh đến mức phảng phất cái cằm muốn rớt xuống! Bọn họ gắt gao trợn to hai mắt, khó có thể tin nhìn cảnh này!
Đây là lần thứ nhất tình huống này xuất hiện kể từ khi tám người lập thành đoàn đội đối địch!
Đừng nói là các kỵ binh, ngay cả tám gã Thiên Sư cũng đồng loạt dừng tay, đứng tại chỗ lộ ra biểu lộ không thể tin được. Bọn họ hoàn toàn không biết mình sai ở đâu, cũng hoàn toàn không biết vì sao lại xảy ra vấn đề!
Trên mái nhà, Uông Tuyết nhìn Lục An thoát ra từ thủy cầu rồi rơi trên mặt đất, lông mày đã nhíu chặt lại. Hô hấp của nàng cũng trở nên nặng nề, không một lời.
Ở một bên khác, so với Uông Tuyết, Hàn Nhã lại yên lặng nhìn Lục An chiến đấu, chỉ là trong ánh mắt nhìn như bình tĩnh đó lại ẩn chứa sự thưởng thức khó mà che giấu.
Mỗi lần nhìn Lục An chiến đấu, đều khiến nàng cảm thấy đẹp mắt.
Nhưng là rất nhanh tám người đã hoàn hồn, bọn họ dù sao cũng là quân nhân, đương nhiên có kỷ luật rất mạnh. Ba tên Thiên Sư Phong, Kim, Lôi lần nữa xông về phía Lục An, phối hợp với những người khác tiến hành tấn công.
Đối mặt tám người, Lục An căn bản không có khả năng phản kháng hoặc nghênh chiến, cái hắn có thể làm chỉ có chạy trốn. Chẳng qua, chạy trốn dưới sự vây quét của tám người cũng là một sự tình vô cùng khó khăn.
Trên mái nhà, Uông Tuyết ngưng trọng nhìn Lục An, nàng trơ mắt nhìn Lục An trong vòng vây của tám người một lần lại một lần cực hạn đào thoát, mặc dù không hề có sức hoàn thủ, nhưng tám người kia cũng chỉ có thể tạo thành một chút thương tổn sát sườn, không cách nào thật sự làm hắn bị thương.
Điều càng khiến tâm tình Uông Tuyết nặng nề là, cùng với thời gian trôi qua, số lần thiếu niên kia bị tấn công càng ngày càng ít, cũng chính là nói, thương tổn sát sườn cũng càng ngày càng nhỏ.
Thân pháp của hắn dần dần thành thục, sự né tránh của hắn càng ngày càng có ý thức, mỗi một hành động của hắn đều vừa lúc né được công kích tiếp theo, phảng phất đã sớm biết vậy.
Nghĩ đến đây, toàn thân Uông Tuyết chấn động!
Thiếu niên kia, vậy mà lại tiến bộ trong chiến đấu!
Không chỉ như thế, thiếu niên kia phảng phất đã nhìn thấu sáo lộ phối hợp của những người này, chân chính dự đoán được công kích có khả năng đến tiếp theo!
Nàng nghĩ không sai, Lục An đích xác làm như thế.
Hắn từ lúc đầu đã hiểu rõ, nếu như tám người muốn chân chính hiệp đồng tác chiến, nhất định là cần một vài trình tự ra chiêu cố định, chiêu thức cố định và phối hợp trước sau, nếu như là ứng biến tại chỗ nhất định sẽ xảy ra sai sót. Cho nên, cái hắn một mực tìm tòi trong chiến đấu chính là ba loại phối hợp của tám người.
Mặc dù trốn chết trong chiến đấu đã phi thường khó khăn, rất khó chuẩn xác bắt được sự phối hợp của kẻ địch, nhưng trực giác của Lục An lại khiến hắn tìm tòi được một chút, mặc dù rất khó nói rõ ràng, nhưng hắn thật sự cảm nhận được trình tự ra chiêu và phối hợp của các thuộc tính khác nhau!
Hơn nữa, nếu là phải phối hợp, chiêu thức phải cố định, điều này thật to hạn chế khả năng mỗi người sử dụng Thiên Thuật. Hắn phát hiện, mỗi gã Thiên Sư sử dụng Thiên Thuật không vượt quá bốn loại, nhất là năm gã Thiên Sư tấn công tầm xa, phương thức tấn công của bọn họ đều là ba loại!
Đột nhiên, khóe miệng Lục An lộ ra một tia mỉm cười.
Có thể bắt được những điều này, thắng thua của trận chiến này vẫn chưa thành định số!
Sưu!
Chỉ thấy thân pháp tiến tới của Lục An im bặt mà dừng, tiếp đó thân thể quay tròn giữa không trung cưỡng ép nhảy lùi lại, đồng thời trong tay hai thanh chủy thủ vung tay ném ra, vung về phía hai bên đất trống trống rỗng!
Khoảnh khắc sau khi làm xong một loạt động tác kỳ quái này, chỉ thấy ngay trước vị trí Lục An vừa xông về phía trước bỗng xuất hiện một bức tường đất cao lớn, đồng thời trường thương và Lôi Quyền lóe lên xẹt qua hung hăng đập mạnh lên trên bức tường đất này!
Đồng thời, hai chỗ dây leo vừa mới phá đất mà lên lập tức bị chủy thủ đâm trúng, mà hai thanh chủy thủ này không hề sắc bén, mà là được kèm theo lực lượng khổng lồ, sau khi đập ra hai cái hố sâu trên mặt đất liền ép chặt hai chỗ dây leo gắt gao!
Làm xong hết thảy những điều này, Lục An đầu cũng không quay lại lại vung tay ném ra hai thanh chủy thủ, chạy thẳng tới phía sau bên cạnh mình. Chỉ thấy một đạo thân ảnh khó mà phát hiện lập tức chạy thoát, lóe lên sang một bên!
Bịch.
Lục An ổn định rơi trên mặt đất, ánh mắt thâm thúy nhìn ba người phía trước xa xa.
Hô...
Tiếng gió hú rít xẹt qua, khiến tất cả mọi người rùng mình.
Uông Tuyết cư cao lâm hạ nhìn cảnh này, lần này, nàng cuối cùng đã chấn kinh mở to miệng!
Thiếu niên kia, vậy mà hoàn toàn dự đoán được tất cả công kích tiếp theo, từ tường đất đến công kích của Thiên Sư thuộc tính Phong toàn bộ đều bị hắn dự đoán, hơn nữa còn hóa giải bằng các loại phương thức!
Sự phối hợp của tám người, ngược lại trở thành chỗ đột phá của thiếu niên kia!
Trong chiến trường, tám người cũng cuối cùng cảm nhận được cảm giác này, nếu như nói một lần hai lần là trùng hợp, vậy thì đến bây giờ không biết đã qua bao nhiêu chiêu, nếu như bọn họ vẫn còn cho rằng là trùng hợp vậy cũng không cần sống nữa!
Khoảnh khắc, công kích của tám người toàn bộ dừng lại, nếu là công kích vô dụng, thì không có bất kỳ cần thiết nào để tiêu hao thiên nguyên chi lực của mình.
Nhất thời đường phố dài trở nên tĩnh mịch vô cùng, trừ gió lạnh hú rít xẹt qua từ đầu đến cuối ra, không còn bất kỳ tiếng động nào.
Mặt đất đã sớm một mảnh hỗn độn, thủy cùng hỏa khắp nơi đều đang lan tràn, còn có tường đất và dây leo cũng đều ngã trên mặt đất, vốn dĩ phố thương mại trung tâm vô cùng phồn hoa, giờ phút này đã thảm hại không chịu nổi.
Thiên Sư chiến đấu, ngay cả những người vây xem cũng đều ào ào chạy mất, chỉ sợ phá hủy kiến trúc ảnh hưởng đến chính mình.
Sau sự tĩnh mịch ngắn ngủi, chỉ thấy một gã Thiên Sư đột nhiên hét lớn, "Tiến hành phương thức chiến đấu bốn!"
Lục An nghe vậy khẽ giật mình, lông mày nhíu chặt, tiếp đó liền thấy ba người Thiên Sư cận chiến cách đó không xa đồng loạt thu tay lại, phi tốc hướng về vòng ngoài mà đi!
Sau khi ba người kia đến vòng ngoài, năm gã Thiên Sư còn lại lẫn nhau di chuyển, hình thành một vòng vây tám người chia đều. Lục An thấy vậy trong lòng cảm giác nặng nề, chẳng lẽ nói cái gọi là chiến đấu bốn này là không có nhân viên cận chiến?
Nếu như là tình huống này, vậy thì đích xác hỏng bét rồi!
Thật ra đối với Lục An mà nói, chân chính khiến hắn có thể thoát ra từ công kích không phải mình, mà là tiến công rụt rè của đối phương. Nhưng nếu ba người này trở về, tám người tiến hành công kích vô sai biệt, vậy thì hắn thật sự sẽ rơi vào tuyệt cảnh!
Lục An lông mày nhíu lại, lần này hắn không chờ đợi, mà là lựa chọn chủ động xuất kích! Chỉ thấy hắn phi nhanh chạy về phía người gần nhất, nhất định phải giải quyết một người trước rồi mới nói!
Ngay tại lúc hắn vừa xông ra không đến một trượng thì, trong chớp mắt một bức tường đất khổng lồ phá đất mà lên, với tốc độ nhanh xông thẳng lên bầu trời, trọn vẹn đến độ cao bốn trượng mới dừng lại!
Lục An thấy vậy lông mày nhíu chặt, thân thể chỉ có thể đột nhiên dừng lại! Nhìn bức tường đất cao như thế, bức tường đất có uy lực như thế này hắn căn bản không thể phá vỡ!
Leo lên tường đất ư? Không, hắn không phải người tu hành thuộc tính Phong, sau khi tiến vào giữa không trung tựa như tự tìm cái chết!
Lục An nhíu mày nhìn trái nhìn phải, hắn phát hiện những Thiên Sư này căn bản không có ai xông về phía hắn, mà là mỗi người đều đang thai nghén thiên thuật, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công hắn!
Ngay tại lúc hắn nhất thời không biết nên làm thế nào thì, đột nhiên nghe thấy sau đó truyền đến một tiếng tiếng gầm lớn khổng lồ, đồng thời đất đai dưới chân hắn cũng đang rung chuyển! Hắn lập tức quay đầu lại nhìn, phát hiện một làn sóng lớn cao đến bốn trượng đang tuôn trào về phía hắn!
Sóng lớn này là do ba Thiên Sư hợp lực hình thành, uy thế như vậy, nếu như hắn bị đánh trúng nhất định sẽ bị thương!
Đáng chết!
Lục An ánh mắt sắc lạnh, chỉ có thể hướng về phía khe hở hai bên tường đất song song và sóng nước. Nhưng ngay tại lúc hắn chạy ra không bao xa thì đột nhiên phát hiện đất đai phía trước lần nữa phát sinh rung chuyển, tiếp đó mấy đạo dây leo bốc lên từ không trung, hoàn toàn chặn đứng con đường hai bên!
Bốn phía bị vây khốn, Lục An không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể nhảy một cái lên trên tường đất, phi nhanh chạy về phía giữa không trung!
Nhưng mà, hắn vừa leo lên tường đất một trượng, liền thấy mấy đạo hỏa cầu từ trên trời rơi xuống, đập tới phía dưới không góc chết!
Bốn phía bị địch vây, lên trời không cửa, chờ đợi Lục An chỉ có đường chết một con!
Thấy hỏa cầu từ trên trời rơi xuống, lông mày Lục An nhíu chặt, trên mặt cuối cùng hiện ra sự ngưng trọng. Chỉ thấy hắn lập tức xoay người hướng về phía dây leo hai bên mà đi, bởi vì theo hắn thấy, công kích bốn phía và đỉnh đầu đối với hắn mà nói, có khả năng nhất phá vỡ chính là dây leo!
Bạch bạch bạch!
Lục An giẫm lên tường đất lực lượng cực lớn, mỗi một bước đều để lại một cái dấu chân thật sâu. Hắn toàn lực xông về phía dây leo, bây giờ thời gian còn lại cho hắn đã quá ít rồi!
Sóng lớn tấn công, hỏa diễm từ trên trời rơi xuống, hai bên mắt thấy khoảng cách đến Lục An càng ngày càng gần, mà khoảng cách Lục An và dây leo cũng đang không ngừng thu hẹp.
Ầm ầm ầm!!!
Sóng lớn và tường đất hung hăng va vào nhau, đồng thời hỏa cầu bên trong hai bên cũng lập tức nổ tung, ba đạo công kích chân chính không góc chết đánh trúng, khiến Lục An tuyệt đối không có khả năng thoát khỏi.
Đây chính là phương thức chiến đấu bốn, mục đích ban đầu của nó là nhằm vào một số kẻ địch quá mạnh mẽ, tất cả công kích đều lấy việc hạn chế hành động của kẻ địch làm chính, nói một cách đơn giản, chính là sự khống chế được phối hợp bởi tám Thiên Sư.
Nhìn công kích toàn bộ đụng vào nhau, nhất thời đất rung núi chuyển phảng phất như động đất. Những con ngựa của các kỵ binh đều lắc lư, thậm chí suýt chút nữa ngã trên mặt đất.
Rung động như thế này, khiến cho những người trong phạm vi trăm trượng cảm nhận được rõ ràng.
Hoa!
Mấy hơi thở sau đó, sóng lớn từ trên tường đất rơi xuống, khiến tường đất và dây leo hai bên lần nữa hiện ra. Tám gã Thiên Sư liên tục nhìn về phía trong sân, bao gồm Uông Tuyết trên mái nhà và cả ngàn quân vạn mã kia cũng thế. Bọn họ đều muốn biết, dưới công thế như vậy Lục An còn có thể sống hay không?
Lông mày của Hàn Nhã nhíu chặt, nhìn một mảnh chiến trường hoang tàn, nàng có chút hối hận vừa rồi do dự một chút không ra tay giúp đỡ Lục An!
Cuối cùng, lũ lụt tán đi, khiến tường đất và dây leo hoàn toàn lộ ra. Mọi người lập tức chằm chằm nhìn về phía đó, tiếp đó, tất cả mọi người đồng loạt trong lòng vui mừng!
Thành công rồi!
Bởi vì bọn họ thấy, toàn thân của thiếu niên kia đều bị dây leo trói lại, bị cao cao vây ở giữa không trung!
------oOo------