Không hề có dấu hiệu nào, trong nháy mắt một cỗ khí lưu kinh khủng nổ tung! Mặt đất lấy Lục An làm trung tâm lập tức nứt toác, và lấy tốc độ cực nhanh khuếch tán ra xung quanh!
Trong nháy mắt, những Thiên Sư, kỵ binh, binh sĩ gần nhất tất cả bị hất bay! Sóng khí cuốn đến cửa lớn Hàn gia, trong chớp mắt bậc thang bị khí lưu ép thành bụi phấn, hai con sư tử đá lập tức biến mất!
Hàn Chính Thân thấy vậy ánh mắt ngưng lại, trong chớp mắt thi triển thiên nguyên chi lực, hoàn toàn bao khỏa toàn bộ cửa lớn Hàn gia, chống lại tất cả khí lưu ở bên ngoài!
Khi làm tất cả những việc này, lông mày của Hàn Chính Thân dần dần nhíu lại, hai tay thậm chí đang run rẩy, có thể thấy cỗ khí lưu này to lớn đến mức nào!
Ầm!
Mặt đất lập tức chấn động một cái, sau đó rung chuyển mãnh liệt! Ngay cả những người cách ba mươi trượng cũng đứng không vững liên tục té ngã, huống chi là những người gần trong gang tấc này?
Mặt đất đột nhiên sụp đổ, kỵ binh và binh sĩ xung quanh chỉ cảm thấy dưới chân trống rỗng, sau đó giãy giụa rơi xuống!
Ầm ầm ầm
Tiếng nổ to lớn truyền đi thật xa, ngay cả những người ở ba con phố bên ngoài cũng cảm thụ được mặt đất rung chuyển, lại nghe âm thanh điếc tai này, tất cả mọi người đều cho rằng xảy ra động đất!
Tại hiện trường, khói đặc bốc lên bốn phía. Bụi đất cuồn cuộn cuốn lên không trung, thậm chí cao tới mười trượng!
Cứ như vậy, cơn chấn động to lớn kéo dài khoảng chừng năm hơi thở mới dừng lại. Hàn Chính Thân gắt gao giữ vững cửa lớn Hàn gia, nhưng ngay khi cách hắn một bước về phía trước, mặt đất đã hoàn toàn lõm xuống.
Phía trước, là một cái hố bị khói bụi che khuất!
Khói bụi tràn ngập rất lâu không ngừng, Hàn Chính Thân hít sâu một cái, nhìn về phía sau một Thiên Sư thuộc tính Phong. Vị Thiên Sư kia hiểu ý, lập tức phóng xuất một cỗ cuồng phong, thổi tan tất cả khói bụi phía trước.
Trong cuồng phong, tất cả mọi người che mắt, chờ cuồng phong tán đi, đám người liền vội vàng nhìn về phía trước!
Chỉ thấy con đường rộng lớn trước cửa Hàn gia, đã hoàn toàn xuất hiện một hố sâu to lớn!
Cái hố này khoảng chừng sâu ba trượng, rộng tới sáu trượng! Trong hố, có những con ngựa và quân nhân không ngừng giãy giụa, bất kể là người hay ngựa đều bị ngã rất nghiêm trọng, ngã trên mặt đất khó khăn lắm mới bò dậy được.
Mà tất cả mọi người quan tâm nhất, chính là kết quả rốt cuộc như thế nào.
Chỉ thấy trong hố sâu, nơi sâu nhất có hai thân ảnh. Trong đó, một thân ảnh cao lớn uy mãnh đứng trên mặt đất, mà một thân ảnh khác thì nằm trên mặt đất, không hề nhúc nhích.
Hai người kia, dĩ nhiên là Hoàng Khải và Lục An!
"Lục An!" Hàn Nhã thét lên một tiếng, đứng dậy liền muốn nhảy vào trong hố, nhưng lại bị Hàn Chính Thân một phát bắt được. Giờ phút này sự tình còn chưa rõ ràng, vạn nhất Hoàng Khải nộ khí chưa tan, thì Hàn Nhã đi tới chẳng phải là chịu chết sao?
Tất cả mọi người cẩn thận nhìn về phía hai người trong sân, khi bọn họ thấy rõ tất cả mọi thứ xong lập tức hít vào một hơi khí lạnh!
Chỉ thấy Lục An ngã trong đống đá vụn, toàn thân y phục đều trở nên rách nát! Không chỉ có thế, máu tươi giống như dòng suối nhỏ chảy khắp toàn thân của hắn, cuối cùng chảy vào trong đất.
Mà ở một bên khác Hoàng Khải thì đứng tại chỗ hoàn hảo không chút tổn hại.
Không đúng!
Tất cả mọi người thân thể rung mạnh, trừng to mắt kinh ngạc nhìn cánh tay phải của Hoàng Khải!
Bọn họ kinh hãi phát hiện, quyền sáo trên cánh tay phải của Hoàng Khải kia, vậy mà lại biến mất rồi!
Quyền sáo trên nắm đấm đã hoàn toàn biến mất, mà quyền sáo vốn dĩ kéo dài đến cẳng tay, chỉ để lại ở mặt sau cẳng tay một vòng kim loại rách nát treo ở phía trên, chỗ hổng cực kỳ rõ ràng!
Quyền sáo đâu?
Chẳng lẽ nói, trong cuộc cứng đối cứng vừa rồi, quyền sáo của hắn vậy mà lại bị đánh mất rồi sao?!
Mà Hàn Chính Thân đứng ở nơi cao quan sát kỹ lưỡng nhất, hắn phát hiện không chỉ là quyền sáo biến mất, ngay cả trên cánh tay của Hoàng Khải cũng xuất hiện rất nhiều vết thương nhỏ yếu!
Loại vết thương này tuy nhỏ, nhưng đích xác tồn tại. Vết thương này lít nha lít nhít, phảng phất bị thứ gì đó đâm và bỏng vậy!
Quả nhiên!
Quả nhiên có cái gì đó!
Khi Hoàng Khải đến trước mặt Lục An, hắn liền cảm nhận được có thứ gì đó xuất hiện, hắn quả nhiên không cảm nhận sai! Nếu không thì uy lực nghiền ép đơn phương tuyệt đối không lớn như vậy, chỉ có hai bên đều rất mạnh mẽ, sau khi va chạm kịch liệt mới có thể tạo thành uy lực lớn như vậy!
Chỉ có điều, bất kể là ai cũng không kinh ngạc bằng Hoàng Khải, bởi vì không ai thật sự cảm thụ qua loại chấn động đó.
Không sai, trong sát na giao thủ, hắn nhìn thấy một điểm sáng xuất hiện trước ngực thiếu niên này. Hắn cảm nhận được năng lượng kinh khủng ẩn chứa trên điểm sáng, điều này khiến hắn rất hiếu kỳ, cũng kích thích dục vọng chiến đấu của hắn.
Cho nên, vào khắc cuối cùng hắn thay đổi phương hướng, không phải đánh tới đầu, mà là hướng về điểm sáng.
Hắn muốn thử xem, điểm sáng này rốt cuộc có bản lĩnh gì.
Thế nhưng, khi quyền sáo của hắn vừa mới chạm vào mép điểm sáng, hắn liền cảm nhận được lực lượng kinh khủng truyền đến từ quyền sáo. Trong khoảnh khắc đó, hắn liền cảm thấy không ổn.
Cho nên, hắn vốn dĩ căn bản không hề sử dụng thiên nguyên chi lực, không chỉ trong nháy mắt dùng ra thiên nguyên chi lực, thậm chí ngay cả Thiên thuật cũng sử dụng ra. Hắn là song thuộc tính Thổ, Kim, cho nên trong nháy mắt trên quyền sáo của hắn xuất hiện trọng thổ cực kỳ kiên cố, bảo vệ quyền sáo của hắn.
Hắn chậm rãi đưa tay, nhìn cánh tay của mình hoàn toàn bại lộ ra bên ngoài, lật tay, nhìn mu bàn tay của mình.
Trên mu bàn tay của hắn, vậy mà đang chảy máu.
Bây giờ suy nghĩ một chút, nếu không phải là mình lúc đó cầu ổn định phóng thích Thiên thuật trên nắm đấm, thì bây giờ nắm đấm của hắn rất có thể máu thịt be bét, thậm chí đã phế rồi!
Nghĩ đến đây, Hoàng Khải ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía trước thiếu niên ngã trên mặt đất, nhìn bộ dạng rách nát của hắn, trong lòng lại là một mảnh sợ hãi tột độ.
Thiếu niên này, thật là khủng bố! Bây giờ suy nghĩ một chút, đừng nói một chỉ huy viên đã chết, ngay cả Uông Tuyết suýt chút nữa chết trong tay thiếu niên này cũng không ngoài ý muốn!
"Lục An!" Cuối cùng, Hàn Nhã ở phía trên cũng nhịn không được nữa, toàn lực giãy giụa thoát khỏi sự giam cầm của phụ thân, chợt nhảy xuống, nhanh chóng đến bên cạnh Lục An.
Nhìn Lục An tàn tạ không chịu nổi, Hàn Nhã trong lòng siết chặt lập tức quỳ gối bên cạnh hắn, sau đó bàn tay che ở trên trái tim của hắn, cẩn thận cảm thụ nhịp tim của Lục An.
Một hơi thở...
Hai hơi thở...
Ba hơi thở...
Thùng thùng!
Hàn Nhã chợt trợn to hai mắt, trong lòng cuồng hỉ, liền vội vàng phóng thích thiên nguyên chi lực ổn định tâm mạch của Lục An, sau đó toàn lực chữa thương cho hắn!
Nhìn ánh sáng màu xanh lam cuốn đi, tất cả những người vây xem ở phía trên đồng loạt sững sờ, chẳng lẽ thiếu niên này vẫn chưa chết?
Ngay cả Hoàng Khải cũng kinh hãi, kinh ngạc nhìn thiếu niên ngã trên mặt đất, chẳng lẽ thân thể của thiếu niên này là Kim Cương chế tạo thành sao?
Phải biết rằng, mặc dù thực lực có thể tăng lên trong thời gian ngắn, nhưng cường độ nhục thân thì là thật sự, thiếu niên này bất quá thực lực Thiên Sư cấp một, lại có thể ở cự ly gần chống đỡ được sự xung kích của vụ nổ vừa rồi sao?
Loại cường độ nhục thân này, e rằng tương đương Thiên Sư cấp hai rồi nhỉ?
Hàn Chính Thân nhìn thấy con gái nhảy xuống, chỉ sợ Hoàng Khải gây ra chuyện gì cho nên cũng lập tức nhảy xuống. Khi hắn phát hiện Lục An chưa chết xong, liền lập tức hét lớn về phía trên, "Phái y sư tốt nhất đến đây!"
Lời vừa dứt, liền có hai Thiên Sư thuộc tính Thủy đến. Chỉ thấy một người lấy ra một viên đan dược cho Lục An uống vào, sau đó cùng Hàn Nhã cùng nhau nhanh chóng ổn định tâm mạch yếu ớt của Lục An.
Hàn Chính Thân nhìn Lục An trên mặt đất, giờ phút này, hắn mới rốt cuộc biết tiềm lực của thiếu niên này to lớn đến mức nào. Thậm chí so với tiềm lực của thiếu niên này, phương pháp tăng cường thực lực kia cũng trở nên bé nhỏ không đáng kể.
Nghĩ đến đây, Hàn Chính Thân đi lên phía trước một bước, trực tiếp chắn trước người Lục An, nhìn Hoàng Khải.
"Giao ước một quyền đã kết thúc rồi, Hoàng Khải, ngươi cũng là cường giả thành danh đã lâu, sẽ không hủy ước chứ?" Hàn Chính Thân lạnh lùng nói.
Hoàng Khải thân thể chấn động, đưa mắt nhìn lên, ánh mắt ngưng trọng nhìn Hàn Chính Thân.
Nói thật, hắn muốn hủy ước.
Một thiếu niên kinh khủng như vậy đã đắc tội với hắn, nếu là được hắn trưởng thành, chỉ là suy nghĩ một chút cũng cảm thấy cực kỳ đáng sợ!
Chỉ có điều, Hàn Chính Thân liền chắn trước người, hắn muốn ra tay thì cũng rất khó thành công.
Quan trọng hơn là hắn không muốn giết thiếu niên này.
Thiếu niên có thiên phú kinh khủng như vậy hắn chưa từng thấy, lòng yêu tài khiến hắn không đành lòng ra tay. Cho dù thiếu niên này tương lai sẽ tìm phiền phức cho hắn, hắn cũng chấp nhận!
Chỉ thấy Hoàng Khải hít sâu một cái, ánh mắt ngưng trọng nhìn Hàn Chính Thân, nói lớn, "Ta Hoàng Khải nói lời giữ lời, hắn không chết là mạng hắn lớn, từ bây giờ trở đi, chuyện này ta sẽ không truy cứu nữa!"
Nói xong, Hoàng Khải xoay người, nhìn quân đội ngã trong hố phía sau, hét lớn một tiếng, hai tay giơ lên, trong chớp mắt một cỗ tường đất to lớn xuất hiện, đưa tất cả mọi người ra ngoài hố!
Sau đó, chính hắn cũng nhảy lên, khi hắn đứng ở ngoài hố lên ngựa chuẩn bị rời đi, đột nhiên dừng lại một chút, cúi đầu nhìn vào trong hố.
Trong hố, những người kia vẫn đang luống cuống chữa thương cho Lục An, không ngừng một lát.
Nhìn thiếu niên trong hố kia, Hoàng Khải ánh mắt ngưng lại, hét lớn một tiếng, cưỡi ngựa rời đi!
------oOo------