Tất cả mọi người trợn to hai mắt, ngơ ngác nhìn những chuyện phát sinh trên lôi đài. Chỉ thấy Lục An một mình đứng giữa lôi đài, còn ở mười trượng bên ngoài, thi thể Lưu Thiệu Nguyên liền ngã vào trong vũng máu.
Hai thanh đoản kiếm còn cắm trên người hắn, giống như là nén hương cắm vì cái chết của hắn.
Giết người rồi.
Lục An giết người rồi.
Tất cả mọi người chấn động cả người, mặc dù ở Hắc Lang Đại Hội người chết không phải là chuyện gì hiếm lạ, thậm chí mỗi một lần Hắc Lang Đại Hội đều sẽ chết mấy người, nhưng là người chết lần này lại không phải người bình thường, mà là Lưu Thiệu Nguyên của Sáp Huyết Minh!
Lưu Thiệu Nguyên, một trong tân Tam Kiệt của Hắc Lang Thành!
Trong nháy mắt, người của tam đại minh hội dưới đài đều cau mày. Giết người của tam đại minh hội, liền đại biểu cho thanh niên này không đem bọn hắn để vào mắt.
Hai người khác trong tân Tam Kiệt cũng cau mày, thực lực của Lưu Thiệu Nguyên bọn họ lại hiểu rõ không gì bằng, lại không nghĩ tới trong tay thanh niên này một chiêu đều chưa đi qua. Hơn nữa người này ra tay ác độc như vậy, nếu như bọn họ đối mặt mà nói... chẳng phải cũng là kết cục giống nhau sao?
Trong Huyết Tự Minh, đôi mắt đẹp của Liễu Lan trợn to hai mắt, đứng tại chỗ kinh ngạc nhìn lôi đài, thậm chí đưa tay lên che miệng của mình. Nàng giờ phút này mới biết được thực lực của Lục An có bao nhiêu mạnh, mới biết được vì sao Lục An vẫn không cùng nàng đánh.
Mà ở trong Sơn Thủy Minh, tất cả mọi người há to miệng hoàn toàn không khép được, sau trọn vẹn mười hơi thở mới bùng nổ ra tiếng hoan hô cuồng nhiệt!
"Thắng rồi! Lục An thắng rồi!!"
"Lục An! Lục An!!"
Người của Sơn Thủy Minh giống như điên cuồng hoan hô, bọn họ từng nghĩ Lục An có thể giao thủ với Lưu Thiệu Nguyên, nhưng tuyệt đối không ngờ Lục An có thể thắng, hơn nữa thắng được đơn giản như vậy, giống như trò chơi con nít vậy!
Cả trường chỉ có Sơn Thủy Minh đang hoan hô, Lục An trên lôi đài nhẹ nhàng hít một hơi, xoay người nhìn về phía vị trí của Vạn Trọng và Tống Thiên. Chỉ thấy ánh mắt của hắn cực kỳ lạnh lùng, trong băng lãnh mang theo sự thờ ơ với sinh mệnh.
Nhân từ và uy hiếp.
Hắn không giết Vạn Trọng, là sự nhân từ đối với tam đại minh hội. Giết Lưu Thiệu Nguyên, là sự uy hiếp đối với tam đại minh hội. Ít nhất hắn muốn Vạn Trọng và Tống Thiên biết, chính mình cũng không phải là người bọn họ có thể chọc nổi.
Lục An xoay đầu nhìn về phía người chủ trì, nhẹ giọng nói: "Tuyên bố kết quả đi."
Người chủ trì bị Lục An nhìn chằm chằm sửng sốt một chút, vội vàng gật đầu, hô to: "Người thắng cuộc, Lục An!"
Âm thanh xuất hiện, sự tĩnh mịch của cả trường lại không hề thay đổi. Lục An cũng không dừng lại lâu, đi tới cạnh lôi đài nhảy xuống, một lần nữa đi về phía Sơn Thủy Minh.
Trên đường đi, tất cả những người xung quanh đều sẽ nhường ra một con đường cho Lục An. Tất cả mọi người đều nhìn hắn, quỷ dị mà đè nén.
Cuối cùng, sau khi Lục An trở lại trong Sơn Thủy Minh, mới có người lên lôi đài thu thi thể Lưu Thiệu Nguyên đi. Trận đấu tiếp theo rất nhanh bắt đầu, nhưng hai bên đối chiến lại lộ vẻ khó xử, vậy mà ai cũng không muốn thắng.
Ai thắng, người đó liền phải đối mặt với Lục An ở trận tiếp theo, sự huyết tinh vừa rồi đã khiến bọn họ hoàn toàn sợ hãi, hai người vậy mà chồng chất sơ hở, cứ như là muốn để chính mình thua vậy.
Mà ở một bên khác, vậy mà có không ít người dự thi nhao nhao đi tới bên cạnh công nhân, biểu lộ ý đồ rút lui khỏi trận đấu của mình. Trong chốc lát số người tham gia tổ Thiên Sư cấp ba giảm mạnh, đến cuối cùng hầu như tất cả đều đi hết.
Tất cả mọi người trong sân đều thấy rõ, ngay cả hai người khác trong tân Tam Kiệt cũng đều đi tới trước mặt công nhân rút lui khỏi trận đấu, điểm này khiến mọi người rất bất ngờ, nhưng nghĩ lại cũng hợp lý, dù sao nguy hiểm nhất chính là bọn họ.
Không qua bao lâu, tất cả tuyển thủ dự thi vậy mà đều đã rút lui khỏi trận đấu xong xuôi, ngoại trừ một người ra. Hai người trên lôi đài sau mấy lần giao chiến cũng đều hiểu rõ ý nghĩ của lẫn nhau, vậy mà không hẹn mà cùng tuyên bố nhận thua bỏ cuộc.
Cả trường vẫn như cũ hoàn toàn tĩnh mịch, sắc mặt của người chủ trì cũng rất khó coi. Bởi vì sau khi hai người trên lôi đài bỏ cuộc, trận đấu tiếp theo vậy mà lại là trận đấu cuối cùng của tổ Thiên Sư cấp ba.
Hiện tại vẫn chưa có người bỏ cuộc chỉ có hai người, một người là Lục An, một người khác là Liễu Lan của Huyết Tự Minh.
"Trận cuối cùng, Lục An đối chiến Liễu Lan!" Người chủ trì hô to tuyên bố.
Lục An nghe vậy liền giật mình, xoay đầu nhìn về phía một bên khác, chỉ thấy trong Huyết Tự Minh đám người nhốn nháo, có rất nhiều người đang nói chuyện.
"Tiểu Lan, ngươi đừng đi nữa!" Phương Trường Văn sốt ruột nói: "Mặc kệ ngươi có ý nghĩ gì, nhưng Lục An kia thật sự quá mạnh. Ngay cả ta cũng nhìn nhầm, Lô Thanh đều bỏ cuộc rồi, ngươi còn kiên trì cái gì?"
"Đúng vậy, nguy hiểm quá lớn, vạn nhất hắn thật sự lại ra tay giết người thì làm sao?"
"......"
Nghe lời khuyên của những người xung quanh, Liễu Lan lại nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ nói: "Làm người phải nói lời giữ lời, ta và hắn từng ước định ở Hắc Lang Đại Hội quyết đấu một trận, ta không thể đi."
Nói xong, Liễu Lan không để ý những người xung quanh nói gì nữa, từ trong đám người sải bước đi về phía lôi đài.
Lúc này, Lục An cũng đã đi tới cạnh lôi đài, hai người hầu như cùng lúc nhảy lên, leo lên trên lôi đài. Lục An nhìn Liễu Lan ở xa xa, khẽ cau mày, như có điều suy nghĩ.
Dưới đài, Sơn Thủy Minh và Huyết Tự Minh đều ngừng thở, Phương Trường Văn chỉ hi vọng Lục An này đừng hồ đồ, dù sao hai nhà đang hợp tác, hẳn là sẽ không ra tay giết người.
Hai người nhao nhao đi tới giữa lôi đài, hai người cách nhau không quá bốn trượng, chỉ thấy ánh mắt của Liễu Lan nhìn Lục An tràn đầy phức tạp, mà ánh mắt của Lục An rất trong trẻo, không có bất kỳ sự bàng hoàng nào.
Ngay lúc người chủ trì muốn tuyên bố trận đấu bắt đầu, Lục An đột nhiên giơ tay lên, xoay đầu nhìn về phía người chủ trì nói: "Ta nhận..."
"Không được nhận thua!" Liễu Lan lập tức ngắt lời Lục An, hô to nói.
Lục An khẽ giật mình, kinh ngạc nhìn Liễu Lan.
"Ta muốn cùng ngươi đánh một trận." Liễu Lan cắn chặt môi dưới, nói: "Cho dù chết, ta cũng phải cùng ngươi đánh một trận."
Ánh mắt của Lục An khẽ ngưng lại, cuối cùng vẫn là đặt tay xuống.
Người chủ trì đứng ở xa xa, sau khi liếc mắt nhìn hai phía hai người, hô to tuyên bố: "Trận chiến cuối cùng, bắt đầu!"
Lời còn chưa dứt, bước chân của Liễu Lan khẽ động, dốc toàn lực lao nhanh về phía Lục An. Nhưng tốc độ của nàng có hạn, thực lực của nàng vốn không bằng Lục An, Lục An mặc dù là trung kỳ nhưng trên thực tế lại là hậu kỳ, chênh lệch vẫn không nhỏ.
Trong quá trình lao về phía trước, chỉ thấy hai cánh tay của Liễu Lan ánh sáng lóe lên, hiện ra giáp tay màu vàng. Vũ khí này Lục An từng gặp qua rồi, cho nên không có bất kỳ điều bất ngờ nào.
Vù!
Ngay khi sắp đến trước mặt Lục An, Liễu Lan nhảy vọt lên thật cao, từ trên không trung vung quyền nện xuống Lục An trên mặt đất!
Nhìn Liễu Lan từ trên trời giáng xuống ở cự ly gần, Lục An cảm nhận được lực lượng nhục thân của Liễu Lan không tầm thường. Nàng mặc dù chỉ là Tam cấp sơ kỳ, nhưng nếu nhìn lực lượng nhục thân này, e rằng có thể so với hậu kỳ.
Rầm!!
Lục An lùi lại, mà vị trí vừa rồi trên mặt đất rõ ràng xuất hiện một hố sâu. Thấy Lục An trốn thoát, Liễu Lan cắn môi, lập tức cấp tốc đuổi theo.
Một người rút lui, một người truy kích, trong tình huống Lục An không cố ý thi triển tốc độ của mình, rất nhanh Liễu Lan liền đuổi kịp Lục An. Chỉ thấy hai cánh tay của nàng lại lần nữa vung ra, lực lượng cường đại đi về phía lồng ngực của Lục An.
Vù!
Lục An lại lần nữa nghiêng người tránh thoát, đồng thời ngay lúc một quyền khác muốn vung tới thì đưa tay ra, một phát bắt được cổ tay giáp tay của đối phương.
Mượn sức lao tới của Liễu Lan, Lục An xoay người, trực tiếp văng nàng ra ngoài.
Choang!
Thân thể của Liễu Lan bay ra xa trọn vẹn mười trượng trong không trung thì hai chân mới giẫm trên mặt đất khó khăn dừng lại. Một phần ba đôi chân thon dài vẽ ra rãnh sâu trên mặt đất, chỉ trong hai chiêu ngắn ngủi, đã khiến Liễu Lan có chút thở hổn hển.
Tinh thần cực độ căng thẳng khiến nàng mỗi một chiêu mỗi một thức đều rất mệt, nhưng ánh mắt của nàng lại không thay đổi vô cùng kiên định, vừa dừng ổn định liền lập tức xông về phía Lục An.
Tốc độ chạy của Liễu Lan rất nhanh, hoàn toàn là dựa vào lực lượng đang phi nước đại. Tốc độ này khiến người ta rất khó tưởng tượng, là làm sao từ hai cái chân thon dài mảnh khảnh kia bộc phát ra được.
Vù!
Liễu Lan xông đến trước mặt Lục An nhanh chóng vung ra mấy quyền mấy cước, tất cả đều bị Lục An tránh thoát. Chỉ thấy Lục An đột nhiên đưa tay, chỉ nghe "bốp" một tiếng, mắt cá chân của Liễu Lan bị Lục An vững vàng nắm trong tay.
"Ngươi không đánh lại ta." Lục An khẽ cau mày, nói: "Ta không muốn làm ngươi bị thương."
Nghe lời Lục An nói, Liễu Lan không những không từ bỏ, sắc mặt đỏ lên, trái lại ánh mắt càng thêm kiên định, một chân khác bay lên không trung, quét về phía cánh tay Lục An.
Lục An buông tay, Liễu Lan thành công giải cứu ra chân của mình. Theo đó, Liễu Lan lại lần nữa tấn công về phía Lục An, hơn mười chiêu sau, Lục An cảm thấy trận đấu nên kết thúc rồi.
Bốp.
Lục An giơ tay lên, lại lần nữa bắt lấy mắt cá chân sắp đá vào đầu của mình, dùng sức kéo một phát, đồng thời chân phải mạnh mẽ đạp xuống đất, khiến mặt đất xung quanh nứt ra.
Trong nháy mắt, Liễu Lan liền mất đi cân bằng cơ thể, cứ thế mà bị Lục An kéo đến trước mặt, hoảng loạn vung song quyền, tấn công về phía Lục An.
Lục An buông tay đang nắm mắt cá chân ra, hai tay cùng lúc bắt lấy giáp tay của Liễu Lan, đồng thời ấn xuống.
Rầm!!
Một trận khói bụi bay lên trên lôi đài, chỉ thấy hai cánh tay của Liễu Lan bị Lục An hoàn toàn ấn ở trước ngực, cả người bị ấn vào trong lòng đất của lôi đài.
------oOo------