Nguồn: read.st
Bên ánh nến, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt nghiêng của Liễu Lan càng thêm rực rỡ.
Nhìn bộ dạng kiên định của con gái, Liễu Chính Đường vừa sững sờ, rồi lại nhíu mày chặt hơn. Ông biết tính cách của con gái, một khi đã quyết định thì sẽ không thay đổi, bằng không đã không ngày ngày đi tìm Lục An suốt mười ngày liền.
Muốn con gái quay đầu lại là chuyện không thể nào, nhưng để con gái đi tìm Vạn Nhạc Quả thì ông tuyệt đối không thể đồng ý. Dù sao ông chỉ có một cô con gái này, ông không thể để nàng mạo hiểm.
"Không được! Tuyệt đối không được!" Liễu Chính Đường lắc đầu, xua tay nói lớn, "Chuyện này không có bất kỳ chỗ nào để thương lượng, con tuyệt đối không được đi, ta có nhốt con lại cũng không cho con đi!"
Giọng Liễu Chính Đường rõ ràng đã tức giận, thế nhưng Liễu Lan lại không hề lay động, chỉ lặng lẽ nhìn cha mình. Liễu Chính Đường cũng nhìn con gái, hai cha con cứ thế đối mắt nhìn nhau.
"Cha." Liễu Lan nhẹ nhàng mở miệng nói, "Cha đã từng nói, lúc trước cha còn là một chàng trai nghèo, mẫu thân vì đi theo cha đã bỏ lại gia tộc, cùng cha ăn bao nhiêu năm khổ cực. Cha nói mẫu thân là người phụ nữ tốt nhất trên thế giới, mà con là con gái của hai người, tại sao đến lượt con cha lại không đồng ý?"
Liễu Chính Đường run lên, ngỡ ngàng nhìn con gái, cơn giận cũng dần tan biến. Người vợ của ông đã chết không lâu sau khi con gái sinh ra, bà chưa từng được hưởng thụ cuộc sống tốt lành ngày hôm nay.
"Vì vậy, ta mới muốn đối xử với con tốt hơn." Liễu Chính Đường nhìn con gái, nghiêm túc nói, "Nếu không, ta có lỗi với mẹ con."
"Vậy hãy cho phép con đi." Liễu Lan bình tĩnh nhìn cha, giọng nói như ngọn lửa chập chờn, "Hãy cho phép con làm chuyện ta muốn làm."
"……"
Liễu Chính Đường nhíu mày, ông nhìn con gái, phát hiện ánh mắt của nàng giống hệt ánh mắt của người tình khi xưa đi theo ông.
Đó là ánh mắt không màng tất cả.
"Nhưng ta và mẹ con là tình yêu đôi lứa, Lục An kia căn bản không thích con!" Liễu Chính Đường cắn răng, thế nhưng lại vỗ bàn một cái, nói lớn.
"Vì vậy, con mới muốn cho mình tạo cơ hội." Liễu Lan nhìn cha, nhẹ nhàng nói, "Con cùng hắn mạo hiểm, cùng hắn vượt qua khó khăn, biết đâu hắn sẽ yêu con."
"……"
Liễu Chính Đường kinh ngạc nhìn con gái, ông không ngờ con gái lại mang ý nghĩ như vậy để đi.
"Cha, hãy để con gái đi." Liễu Lan nhìn cha, nhẹ nhàng nói, "Con gái đã lớn rồi, có thể quyết định chuyện mình muốn làm."
"……"
Nghe lời con gái, Liễu Chính Đường rốt cuộc không nhịn được, thoáng cái tựa lưng vào ghế ngồi.
Giờ ông mới biết, ban ngày mình đã đưa ra một quyết định sai lầm đến mức nào.
Liễu Lan nhìn cha không nói lời nào, Liễu Chính Đường cũng sụp xuống trên ghế ngồi thật lâu không cất lời. Hai người cứ thế đối mặt, cho đến khi ngọn nến trên chân đèn gần tàn.
Ngay lúc này, Liễu Chính Đường đột nhiên giơ tay lên, từ từ đưa lên nửa không trung, rồi bất lực vẫy vẫy.
"Ta sẽ không quản con nữa." Giọng Liễu Chính Đường như đột nhiên trở nên suy yếu đến mức kiệt sức, giọng nói thậm chí còn khàn đặc, nói, "Con đi đi."
Liễu Lan nhìn cha, nắm chặt hai tay, quỳ xuống, dập đầu ba lạy với cha rồi mới rời đi.
Nhìn bóng con gái biến mất trong đêm khuya, Liễu Chính Đường ngẩng đầu, hít sâu một hơi. Bây giờ ông mới biết mình yếu đuối đến mức nào, mới biết mình thực sự chẳng làm được gì.
——————
——————
Ngày kế tiếp.
Tin tức liên minh Huyết Tự Minh và Sơn Thủy Minh lan truyền khắp Thành Hắc Lang vào sáng sớm, đồng thời tin tức Lục An gia nhập Huyết Tự Minh cũng nhanh chóng lan ra, khiến toàn bộ người dân Thành Hắc Lang bàn tán xôn xao.
Dù sao đi nữa, trong thời kỳ nhạy cảm này, Huyết Tự Minh đưa ra quyết định như vậy, không nghi ngờ gì là đang dùng hành động để bảo vệ Sơn Thủy Minh và Lục An. Vì một Lưu Thiệu Nguyên đã chết, Huyết Tự Minh có nên làm lớn chuyện hay không, phỏng chừng phải suy nghĩ.
Lục An đêm qua ở lại một viện tử của Huyết Tự Minh, Huyết Tự Minh không hổ danh là đại minh, môi trường và đãi ngộ tốt hơn Sơn Thủy Minh rất nhiều. Sáng sớm có hạ nhân mang bữa sáng đến, sau khi ăn xong Lục An ra viện tử đứng một lúc, hít thở không khí trong lành rồi liền muốn tiếp tục tu luyện.
Tuy nhiên, khi anh vừa định quay vào phòng thì ở cửa viện lại có một vị khách nhân tới.
Người này Lục An chưa từng gặp, không khỏi sững sờ, nhìn người đó tiến về phía mình.
Khi người này đi đến trước mặt Lục An, Lục An chắp tay, nói, "Tại hạ Lục An, không biết tôn giá là ai?"
"Lô Thanh." Đối phương cũng chắp tay.
Lô Thanh?
Lô Thanh, một trong Tân Tam Kiệt?
Lục An hơi sững sờ, vội cười nói, "Nguyên lai là Lô huynh, không biết sao lại đến sớm như vậy, có chuyện gì?"
Lô Thanh nhìn Lục An, nhíu mày, lạnh lùng nói, "Trận chiến hôm qua giữa ngươi và Lưu Thiệu Nguyên, ta đã suy nghĩ cả đêm. Nếu trước đây có ai nói với ta, có người có thể một chiêu giết chết hắn, ta tuyệt đối sẽ không tin, nhưng ngươi lại làm được. Ta biết ta không phải đối thủ của ngươi, nhưng ta vẫn muốn đánh một trận với ngươi."
Nói rồi, Lô Thanh dừng lại, trầm giọng nói, "Chỉ là luận bàn, điểm đến là dừng."
Lục An hơi sững sờ, rồi không khỏi cười khổ. Sở dĩ hôm qua anh giết Lưu Thiệu Nguyên không chỉ vì lập uy, quan trọng nhất là đối phương đã có sát tâm với anh trước. Có người đã dạy anh, không được để những kẻ có uy hiếp với mình sống sót.
"Sớm như vậy, không tốt lắm đâu?" Lục An nhìn Lô Thanh nói, "Hay là vài ngày nữa chúng ta bàn chuyện này sau, thế nào?"
"Đối với Thiên Sư chúng ta, chiến đấu có thể xảy ra bất cứ lúc nào, huống chi là buổi sáng?" Lô Thanh không nhượng bộ, trực tiếp từ chối, "Ngay lúc này, nếu ngươi không đấu với ta, ta e rằng còn phải nghĩ về chuyện này cả ngày."
Lục An nghe vậy hơi sững sờ, nhìn bộ dạng của đối phương, nếu không đánh thì e rằng hắn sẽ ở lại đây cả ngày, anh đành nhức đầu gật đầu, nói, "Được, thì ở đây đi."
Lô Thanh thấy Lục An đồng ý trong lòng mừng rỡ, nhưng vẫn vội vàng nhắc nhở lần nữa, "Đây chỉ là luận bàn, điểm đến là dừng."
"Được." Lục An cười khổ, gật đầu, "Xin Lô huynh yên tâm."
Nghe lời Lục An, Lô Thanh lúc này mới hơi yên tâm. Chỉ thấy hai người đi đến giữa viện, viện không lớn, không gian để hai người phát huy có hạn, nhưng đối với Lục An mà nói đã đủ rồi.
Hai người kéo ra sáu trượng, chỉ thấy Lô Thanh từ trong chiếc nhẫn lấy ra một thanh trường thương nắm ở trong tay, hít sâu một hơi rồi nói, "Ta sắp ra tay rồi!"
"Xin mời." Lục An nói.
Chỉ thấy Lô Thanh hít sâu một hơi, lập tức dùng toàn lực đạp mạnh xuống đất, tay nắm trường thương, thân hình như mũi tên lao nhanh về phía Lục An!
Nơi trường thương lướt qua, chỉ bằng sức mạnh cũng đủ làm mặt đất xuất hiện một đạo khe rãnh, mang theo tiếng gió khủng khiếp rít gào lao tới.
Lục An thấy vậy ánh mắt hơi ngưng lại, thực lực của Lô Thanh này quả thật cao cường, hơn Lưu Thiệu Nguyên không kém. Chỉ bằng một kích này, e rằng đủ để những người cùng cảnh giới khác phải thất bại.
Nhìn trọn đầu thương đang lao về phía mình, Lục An cũng hành động.
Sáng sớm anh thật sự không muốn động thủ, càng không muốn tốn quá nhiều thời gian vào việc đó. Vì vậy anh chủ động nghênh đón, để cây thương của đối phương tới nhanh hơn một chút.
Lô Thanh thấy vậy hơi sững sờ, chưa từng có ai dám chủ động nghênh đón đầu thương của hắn, Lục An là người đầu tiên.
Tuy nhiên, hắn không vì vậy mà lơ là, hắn biết rõ Lục An vượt hơn hắn, nhìn Lục An lao tới hét lớn một tiếng, tay run một cái, lập tức đầu thương xuất hiện vô số đạo bóng hình!
Đầu thương này hư hư thực thực, không chỉ khiến người ta không phân biệt được, càng khiến người ta không nhìn rõ. Đối mặt với những bóng thương như vậy, bất luận kẻ nào đều phải bị bức lui.
Thế nhưng, Lục An lại không.
Nhìn bóng thương khổng lồ, anh lại duỗi một bàn tay ra, chủ động thò vào trong bóng thương.
Những bóng thương dày đặc bao trùm cả bầu trời, Lô Thanh thấy vậy hơi sững sờ, ngay cả hắn cũng không xác định được vị trí đầu thương, sao đối phương có thể thấy rõ?
Ba’.
Như để xóa tan nghi ngờ của hắn, tiếp theo một cái chớp mắt một cỗ đại lực từ đầu thương truyền tới, tùy đó tất cả bóng thương đều biến mất.
Lô Thanh mắt trợn tròn, chỉ thấy đầu thương phía dưới bị Lục An nắm chặt trong tay, không thể tin được hắn lập tức tỉnh hồn lại, dùng sức kéo trường thương về. Như vậy đầu thương sẽ ép buộc Lục An phải buông tay.
Vèo!
Trường thương quả thật bị kéo về, nhưng Lục An lại không buông tay. Chỉ thấy anh chỉ nắm lấy phần dưới đầu thương, chân lại không chút sức mạnh, bị Lô Thanh một phen kéo đi.
Khoảng cách hai người lập tức rút ngắn, Lô Thanh hơi sững sờ, không ngờ đối phương lại mượn lực của mình để áp sát! Hắn lập tức giơ tay trái và chân phải, tấn công về phía Lục An.
Không may, lúc này đã quá muộn. Người dùng thương một khi bị áp sát sẽ mắc một tật xấu, đó là không nỡ buông bỏ vũ khí của mình.
Nếu lúc này Lô Thanh bằng lòng bỏ trường thương, dùng hai tay tấn công Lục An thì còn có cơ hội, nhưng nếu chỉ dùng một tay thì hoàn toàn mất đi uy hiếp.
Chỉ thấy Lục An buông tay, một tay một chân đánh bay đòn tấn công vừa nâng lên của đối phương, đồng thời tay trái thò ra, nhắm thẳng vào mắt của Lô Thanh.
Vèo.
Các đầu ngón tay của Lục An dừng lại, cách mắt của Lô Thanh chỉ còn một tấc.
------oOo------