Nguồn: read.st
Tần Diệu Yên có mấy phần ẩn ý mà nhìn Sở Kiếm Thu một cái, nhưng lại không hề nói ra chuyện này.
Còn như những người khác, căn bản là không chú ý tới những khác biệt này.
Thôi Nhã Vân sau khi hôn mê, về cơ bản đều là Tần Diệu Yên chăm sóc. Trong mọi người, cũng chỉ có Tần Diệu Yên tương đối không sợ Huyết Sát Thanh Minh độc.
Bởi vì thứ nhất, Tần Diệu Yên là Tứ phẩm Y sư và Tứ phẩm Luyện Đan sư, thường xuyên tiếp xúc dược thảo, vốn dĩ đã có nhất định kháng tính với kịch độc. Thứ hai, có liên quan tới huyết mạch mà Tần Diệu Yên thức tỉnh, Huyết mạch Bách Thảo Hàm Lộ mà Tần Diệu Yên thức tỉnh có năng lực tích độc và năng lực tái sinh cực mạnh, nói về sự ngoan cường và dồi dào của sinh mệnh lực, cho dù là Tả Khưu Văn và Trường Tôn Nguyên Bạch cũng không cách nào sánh bằng nàng.
Trong khoảng thời gian Thôi Nhã Vân hôn mê này, trừ Tần Diệu Yên sẽ thường xuyên đến đây quan sát tình trạng của Thôi Nhã Vân, những người khác chỉ là ngẫu nhiên đến nhìn một chút, làm sao có thể phát hiện được những khác biệt nhỏ nhặt xảy ra trên người Thôi Nhã Vân.
Ánh mắt kia của Tần Diệu Yên tuy rằng cực kỳ ẩn ý, nhưng vẫn bị Sở Kiếm Thu nhanh nhạy bắt được, trong lòng không khỏi giật mình một cái, chuyện này không phải thật sự đã để Tần Diệu Yên phát hiện ra điều bất thường rồi chứ.
Tần Diệu Yên cũng không phải thật cùng đồ đệ ngốc nghếch Đường Ngưng Tâm kia của nàng giống nhau, đầu óc thiếu gân, tuy rằng trên người ngẫu nhiên sẽ toát ra mấy phần ngây thơ của thiếu nữ, nhưng thực tế lại cẩn thận như sợi tóc.
Nhưng mà Sở Kiếm Thu thấy Tần Diệu Yên cũng không nói ra chuyện này, trong lòng lúc này mới thoáng yên tâm.
Tần Diệu Yên mở cẩm hộp trong tay, một cỗ lực lượng cực kỳ bàng bạc từ trong cẩm hộp bộc phát ra, khiến cho toàn bộ đại điện bên trong đều tràn ngập linh khí cực kỳ dồi dào.
Trong cẩm hộp trong tay Tần Diệu Yên, những linh khí kia nồng đậm đến mức lại có thể dấy lên từng vòng từng vòng gợn sóng linh khí, khuếch tán ra bốn phía.
Cho dù chỉ là cảm nhận được dược lực tán dật ra từ trong cẩm hộp kia, mọi người đều cảm thấy ích lợi cực lớn, nếu như ăn vào viên linh đan này, đối với tu vi sẽ có trợ ích bực nào có thể tưởng tượng được.
Tần Diệu Yên lấy ra viên linh đan lớn chừng ngón cái trong cẩm hộp, bỏ vào trong miệng Thôi Nhã Vân.
Đan dược vừa vào bụng, một cỗ khí thế cường đại vô cùng lập tức từ trên người Thôi Nhã Vân bộc phát ra, những hắc khí lượn lờ trên người Thôi Nhã Vân kia, lập tức như suối bị bức ra từ trên người Thôi Nhã Vân, quanh người Thôi Nhã Vân thổi lên một trận gió xoáy màu đen.
Cùng với càng nhiều hắc khí bị bức ra từ trên người Thôi Nhã Vân, toàn bộ đại điện dần dần tràn ngập dưới những hắc khí kia, mà những hắc khí kia lại giống như là có sinh mệnh, vừa thoát ly cơ thể Thôi Nhã Vân, liền như muốn vồ tới mọi người.
Nhưng tất cả hắc khí đều không dám tới gần ba thước trong phạm vi Sở Kiếm Thu, Sở Kiếm Thu thấy vậy, sợ làm cho mọi người nghi ngờ, ngược lại cố ý đem những hắc khí kia hấp dẫn tới.
Mọi người nhìn thấy một màn này, lập tức giật mình kinh hãi, vội vàng né tránh sự xâm lấn của những hắc khí kia.
Mặt Tả Khưu Văn cũng biến sắc, quát: "Mọi người mau lui ra ngoài." Vừa nói, một chưởng đánh ra, chưởng kình cuồn cuộn vung ra, xua tan những hắc khí đang lao về phía Sở Kiếm Thu và Tả Khưu Liên Trúc.
Mọi người nghe vậy, lập tức nhanh chóng lui ra khỏi đại điện, Sở Kiếm Thu và Tả Khưu Liên Trúc cũng dưới sự hộ tống của Tả Khưu Văn mà rời khỏi đại điện.
Những hắc khí kia sau khi tràn ngập đại điện, còn muốn lan ra bên ngoài đại điện, Tả Khưu Văn lại trực tiếp thi triển thủ pháp đem tất cả hắc khí phong cấm trong đại điện.
Mọi người nhìn thấy những hắc khí đang bôn tẩu gào thét giống như là có sinh mệnh kia, trên mặt đều không khỏi biến sắc, thật sự là loại kịch độc này quá đỗi quỷ dị đáng sợ, bọn họ còn chưa từng thấy qua loại kịch độc này.
Thôi Nhã Vân trong tình huống trúng phải kịch độc lợi hại như vậy mà lại có thể chống đỡ đến bây giờ, mọi người cũng không khỏi trong lòng một trận bội phục.
Sau khi nhìn thấy bộ dạng những kịch độc này bị bức ra, cho dù ngay cả cường giả như Tả Khưu Văn và Trường Tôn Nguyên Bạch, cũng không có nắm chắc sau khi trúng loại kịch độc này còn có thể chống đỡ ba tháng hơn.
Bọn họ lại không nghĩ tới sở dĩ Thôi Nhã Vân có thể chống đỡ lâu như vậy, có rất lớn một phần nguyên nhân là Sở Kiếm Thu đã dung nhập một giọt bản mệnh tinh huyết của mình vào trong cơ thể Thôi Nhã Vân, dưới sự áp chế của giọt bản mệnh tinh huyết kia của Sở Kiếm Thu, Thôi Nhã Vân mới có thể chống đỡ đến bây giờ.
Tả Khưu Liên Trúc nhìn thấy những hắc khí cuộn trào kia, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng nồng đậm: "Sư phụ ở bên trong sẽ không có vấn đề gì chứ?"
Tần Diệu Yên mỉm cười an ủi: "Ngươi yên tâm đi, những kịch độc này trong cơ thể sư phụ ngươi còn không làm gì được sư phụ ngươi, huống chi đã bị bức ra khỏi cơ thể."
Sau một canh giờ, trong đại điện đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế kinh khủng vô cùng, trực tiếp làm nát vụn toàn bộ đại điện, ngay cả thủ đoạn cấm chế do Tả Khưu Văn thi triển cũng dưới sự xung kích của cỗ lực lượng cường đại này mà bị phá vỡ.
Những hắc khí kia mất đi sự ràng buộc của cấm chế, lập tức đều hướng bốn phía tán dật, sắc mặt Tả Khưu Văn không khỏi kịch biến, nếu như mặc cho những hắc khí này tán dật, đối với Huyền Kiếm Tông mà nói sẽ là một tai nạn to lớn.
Nhưng vào lúc này, cùng với đại điện nổ tung, một đạo thân ảnh thon thả áo đen trong bụi bay đầy trời xông thẳng lên trời, toàn thân tản ra khí thế cường đại vô cùng, từng luồng kiếm khí hóa thành thực chất từ thân ảnh kia tản ra.
Tả Khưu Liên Trúc nhìn thấy đạo thân ảnh lơ lửng trên không kia, lập tức không khỏi mừng rỡ đến phát khóc mà kêu lên: "Sư phụ!"
Đạo thân ảnh này chính là Thôi Nhã Vân!
Thôi Nhã Vân nghe tiếng nhìn lại, mỉm cười gật đầu với Tả Khưu Liên Trúc, nhưng quay sang nhìn thấy những hắc khí tứ tán bỏ trốn kia, Thôi Nhã Vân lông mày hơi nhíu lại, tố thủ khẽ vung, vô số đạo kiếm khí sắc bén vô cùng tùy tay xuất ra, giao hòa tích tụ thành một tấm lưới kiếm khí to lớn, che phủ những hắc khí đang bỏ trốn kia.
Những hắc khí kia cuối cùng dưới sự trói buộc của tấm lưới kiếm khí kia, dần dần thu lại thành một đoàn dịch thể màu đen lớn bằng nắm tay.
Thôi Nhã Vân lấy ra một cái bình ngọc, bỏ đoàn dịch thể màu đen kia vào trong, lập tức bấm pháp quyết, bên ngoài bình ngọc bố trí vô số đạo kiếm khí, phong cấm đoàn dịch thể màu đen kia bên trong bình ngọc.
Mọi người nhìn thấy một tay mà Thôi Nhã Vân thể hiện ra này, trên mặt đầy vẻ thần sắc chấn động, Thôi Nhã Vân sau khi ăn Nguyên Dương Hóa Sát Đan, không chỉ trị hết độc thương, trên tu vi lại có thể đột phá một trọng cảnh giới.
Phải biết rằng, tu vi đạt tới Nguyên Đan Cảnh, muốn lại tiến thêm một bước, đều là cực kỳ gian nan, có một số võ giả cho dù bế quan mấy chục trên trăm năm, cũng không nhất định có thể lại đột phá một trọng cảnh giới.
Hơn nữa nhìn cái tay kiếm khí vừa rồi của Thôi Nhã Vân, rõ ràng là đã lĩnh ngộ Thanh Lưu Chiếu Không Kiếm Quyết tầng thứ mười bốn mới có uy lực.
Thôi Nhã Vân lần này gặp họa được phúc, trúng kịch độc của Huyết Sát Tông không những không chết, mà lại còn tu vi đại trướng, thậm chí còn đột phá tầng thứ mười bốn của Thanh Lưu Chiếu Không Kiếm Quyết.
Với thực lực của nàng lúc này, cho dù là Tả Khưu Văn và Trường Tôn Nguyên Bạch cũng không dám nói có thể thắng được nàng.
Thôi Nhã Vân sau khi phong cấm đoàn dịch thể màu đen kia, bỏ bình ngọc kia vào trong tay áo, từ không trung hạ xuống, đến trước mặt mọi người.
"Tứ sư tỷ!" Mắt Cung Hạo Nhưỡng không khỏi có mấy phần đỏ hoe, nghẹn ngào nói, khi đó Thôi Nhã Vân chính là vì cứu hắn, mới trúng Huyết Sát Thanh Minh độc của trưởng lão Huyết Sát Tông kia. Lúc này nhìn thấy Thôi Nhã Vân khôi phục lại, sự áy náy trong lòng Cung Hạo Nhưỡng lúc này mới buông xuống.
------oOo------