Nguồn: read.st
Huyền bào võ giả kia nhìn thấy một màn này, trong lòng không khỏi dâng lên một trận tuyệt vọng, điên cuồng kêu lên: "Các ngươi không thể giết ta, ta chính là người của Đại Càn Hoàng tộc. Nếu như các ngươi giết ta, Đại Càn Hoàng tộc nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi."
Tả Khưu Liên Trúc nghe được lời này, ánh mắt lập tức lạnh lẽo, khi huyền bào võ giả kia bị những thạch điêu vây công, nàng toàn lực một kiếm chém xuống.
Huyền bào võ giả kia thực lực cùng Tả Khưu Liên Trúc bất quá sàn sàn nhau, lúc này hắn đang bị những thạch điêu kia vây công, làm sao đỡ được một kiếm toàn lực này của Tả Khưu Liên Trúc.
Một tiếng "Oanh", thân thể hắn bị một kiếm này chém trúng ngay, toàn thân máu tươi bắn tung tóe, lập tức bị những thạch điêu kia chém thành mấy mảnh.
Sở Kiếm Thu nhìn thấy một màn này không khỏi hơi cảm thấy ngạc nhiên, hắn cũng không phải là cho rằng Tả Khưu Liên Trúc không nên giết tên huyền bào võ giả này, loại người vì bảo vật mà mất hết nhân tính, điên cuồng giết người đoạt bảo vốn đã chết không đáng tiếc. Sở Kiếm Thu chỉ là kinh ngạc trước sát cơ nồng đậm mà Tả Khưu Liên Trúc tán phát ra sau khi nghe thấy bốn chữ Đại Càn Hoàng tộc.
"Nhị Sư tỷ, muội sao vậy?" Sở Kiếm Thu hơi nghi hoặc một chút hỏi.
"Những người của Đại Càn Hoàng tộc này đáng chết nhất!" Tả Khưu Liên Trúc hừ lạnh một tiếng nói.
Tả Khưu Liên Trúc lúc này đang tức giận, cũng không muốn nói nhiều. Lạc Chỉ Vân thấy vậy, liền giải thích toàn bộ câu chuyện trong đó cho Sở Kiếm Thu.
Từ lời của Lạc Chỉ Vân, Sở Kiếm Thu lúc này mới hiểu được rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Trong cuộc đấu tranh giữa Huyền Kiếm Tông và Huyết Sát Tông, Đại Càn Hoàng tộc chẳng những không cho phép ủng hộ, ngược lại còn âm thầm đàn áp Huyền Kiếm Tông. Sự đàn áp của Đại Càn Hoàng tộc khiến cho Huyền Kiếm Tông công khai và bí mật tổn thất không ít lực lượng.
Mấy chục năm trước, thực lực của Huyền Kiếm Tông mạnh hơn nhiều so với hiện nay, thậm chí thẳng bức Huyết Sát Tông. Lúc đó trong Đại Càn Vương triều, Huyết Sát Tông, Đại Càn Hoàng tộc và Huyền Kiếm Tông mới thật sự là tam đại cự đầu.
Nhưng là trong một lần các đại tông môn của Đại Càn Vương triều liên thủ tiến đánh Huyết Sát Tông, bởi vì Đại Càn Hoàng tộc cố ý hãm hại, khiến cho Huyền Kiếm Tông trúng mai phục của Huyết Sát Tông, tổn thất thảm trọng, Huyền Kiếm Tông cũng chính là sau một lần kia thực lực suy giảm nghiêm trọng, sa sút đến tình cảnh như bây giờ.
Không chỉ như vậy, Đại Càn Hoàng tộc còn phái người ngang nhiên tiến vào Huyền Kiếm Tông, mặt ngoài là trở thành đệ tử của Huyền Kiếm Tông, nhưng trên thực tế là đang giám sát mọi hành động của Huyền Kiếm Tông.
Phùng Lăng Tiêu đại danh đỉnh đỉnh trong số nội môn đệ tử của Huyền Kiếm Tông chính là người của Đại Càn Hoàng tộc xếp vào Huyền Kiếm Tông.
Huyền Kiếm Tông đương nhiên cực kỳ tức giận vì điều này, nhưng bị hạn chế bởi sự cường đại của Đại Càn Hoàng tộc, với thực lực của Huyền Kiếm Tông lúc này, hoàn toàn không thể chịu đựng được việc đồng thời là địch với Huyết Sát Tông và Đại Càn Hoàng tộc, cũng chỉ đành nhẫn nhịn chịu đựng.
Đối với việc Phùng Lăng Tiêu làm càn trong Huyền Kiếm Tông, Huyền Kiếm Tông cũng chỉ đành mắt nhắm mắt mở.
Nếu ở bên ngoài, đối với người của Đại Càn Hoàng tộc, Tả Khưu Liên Trúc cũng nhịn rồi, nhưng bây giờ đã tiến vào trong Truyền thừa Động Thiên, bọn họ còn dám kiêu ngạo như thế, Tả Khưu Liên Trúc làm sao mà nhịn được hắn.
Ở đây cho dù giết những người này, Đại Càn Hoàng tộc cũng không biết là ai giết.
Những việc Phùng Lăng Tiêu đã làm trong Huyền Kiếm Tông không biết đã làm hại bao nhiêu thiếu nữ của Huyền Kiếm Tông, Tả Khưu Liên Trúc đã sớm muốn xả cơn tức này, lúc này tự nhiên cũng không còn gì để cố kỵ.
Nếu như để nàng gặp phải Phùng Lăng Tiêu rơi vào thế đơn độc, nàng cũng sẽ không chút do dự lấy tính mệnh của hắn.
Nghe lời giải thích của Lạc Chỉ Vân, Sở Kiếm Thu lúc này mới hiểu rõ trong lòng.
"Đại Càn Hoàng tộc lần này đến bao nhiêu người?" Sở Kiếm Thu hỏi Tả Khưu Liên Trúc.
"So với Ngũ đại tông môn mà nói, không coi là nhiều, cũng chỉ bốn mươi, năm mươi người, mà lại đệ tử Đại Càn Hoàng tộc tiến vào Truyền thừa Động Thiên cũng không tính là tinh nhuệ chân chính. Ước chừng là lần này thấy Sử Nguyên Khải cũng tiến vào, sợ hãi tổn thất quá lớn, cho nên cũng không dám điều động những hạch tâm đệ tử chân chính kia tiến vào. Chung quy trong số những đệ tử trẻ tuổi của Đại Càn Hoàng tộc, ngoài trừ Hạ Y Sơn ra, cũng không ai là đối thủ của Sử Nguyên Khải." Tả Khưu Liên Trúc nói.
Sở Kiếm Thu gật đầu, đối với đệ tử Đại Càn Hoàng tộc tiến vào Truyền thừa Động Thiên xem như đã có một cái hiểu rõ đại khái, sau này nếu như gặp lại loại đệ tử Đại Càn Hoàng tộc tự tìm cái chết này, liền không cần thiết nương tay.
Sau khi xử lý xong những võ giả kia, mọi người liền tiếp tục thu lấy pháp bảo trong thạch thất, đợi đến khi những pháp bảo kia toàn bộ thu xong, Sở Kiếm Thu liếc qua những thi thể võ giả đang nằm trên mặt đất, nghĩ nghĩ, liền ngồi xổm người xuống, bắt đầu tìm tòi trên những thi thể võ giả kia.
Những võ giả này rốt cuộc cũng đã tiến vào trước bọn họ mấy ngày, đồ tốt trên người cũng không ít, Sở Kiếm Thu cư nhiên phát hiện được một khối Linh Uẩn Hàn Ngọc trên người tên huyền bào võ giả kia.
Phát hiện này khiến Sở Kiếm Thu mừng rỡ trong lòng, Linh Uẩn Hàn Ngọc này chính là bảo vật cực phẩm tam giai hệ Thủy chứa đựng tinh hoa Ngũ Hành, có được Linh Uẩn Hàn Ngọc này, trên người hắn đã tập hợp đủ ba loại bảo vật thuộc tính Ngũ Hành là Kim, Hỏa và Thủy. Chỉ cần tập hợp đủ Ngũ Hành chi vật thuộc tính Mộc và Thổ, hắn liền có thể bắt đầu chân chính tu luyện Cửu Chuyển Kim Thân Quyết.
Mọi người thấy hành động của Sở Kiếm Thu, liền cũng theo hắn dọn dẹp chiến trường, thu lấy chiến lợi phẩm. Đợi đến khi làm xong mọi chuyện này, mọi người liền rời khỏi thạch thất, tiếp tục đi sâu vào trong động phủ.
Cái động phủ này vô cùng to lớn, mà lại độ sâu cũng không biết bao nhiêu, bọn người Sở Kiếm Thu dọc theo thông đạo đi gần non nửa canh giờ, lúc này mới đi đến tận cùng của thông đạo.
Trên đường đi, bọn họ cũng gặp phải vô số thông đạo giao nhau đan chéo giống như mạng nhện, nhưng là mọi người đều không tốn thời gian để tìm tòi nữa.
Thứ nhất, trải qua mấy ngày nay, trong những thông đạo kia dù cho có bảo vật, cũng nên bị người đến trước lấy đi rồi, thứ hai, thu hoạch trên đường đi của bọn họ đã không nhỏ, mà lại những bảo vật càng trọng yếu hơn tất nhiên sẽ ở sâu hơn bên trong động phủ, bọn họ tự nhiên sẽ không lãng phí thời gian đi làm những việc vô ích này.
Ở tận cùng của thông đạo, là một quảng trường rộng lớn vô cùng, quảng trường này rộng đến trăm trượng, dài đến mười mấy dặm. Trên quảng trường, thổi từng trận kim phong cực kỳ sắc bén.
Lúc này trên quảng trường kia, đang có mấy trăm tên võ giả khó khăn tiến lên trong kim phong cực kỳ sắc bén kia.
Một số võ giả đã đi tới tận cùng quảng trường, một số võ giả vừa mới đi được mấy dặm, bước đi khó khăn trong kim phong sắc bén kia.
Mọi người thấy một màn này, lập tức không khỏi nhìn nhau, những kim phong kia nhìn qua mặc dù cực kỳ sắc bén, nhưng là lại không có tạo thành bất luận thương hại nào cho những võ giả kia, vậy mà những võ giả kia lại vì sao đi lại khó khăn như thế.
Mà lại khuôn mặt những võ giả kia khi đi lại vặn vẹo, phảng phất đang chịu đựng thống khổ cực lớn.
Sở Kiếm Thu nói: "Ta đi trước tìm một chút hư thật." Nói rồi, cất bước đi về phía quảng trường kia.
Lúc này động phủ chi linh cũng không hiện thân, Sở Kiếm Thu cũng không biết cửa ải này khảo nghiệm là gì, đành phải tự mình đi thám trắc.
Cô bé kia sau khi bọn người Sở Kiếm Thu thông qua cửa ải thứ nhất liền biến mất rồi, về sau cũng không hiện thân nữa, Sở Kiếm Thu cũng không biết làm sao để tìm nàng, cũng chỉ đành tự mình đi tìm tòi quy tắc khảo hạch của những cửa ải này.
------oOo------