Nguồn: read.st
Sở Kiếm Thu ngồi xếp bằng trên boong Vân Chu, yên lặng nhìn những đám mây trắng lướt qua bên cạnh Vân Chu.
Lạc Chỉ Vân và Tả Khưu Liên Trúc thì ngồi hai bên Sở Kiếm Thu, lặng lẽ bầu bạn bên cạnh hắn. Nhất là Tả Khưu Liên Trúc, trong lòng càng thêm áy náy về việc này.
Nhưng Sở Kiếm Thu cũng không vì chuyện này mà trách cứ Tả Khưu Liên Trúc, sở dĩ Tả Khưu Liên Trúc làm như vậy, chỉ là vì không muốn sư phụ Thôi Nhã Vân khó xử, cũng là xuất phát từ tấm lòng tốt.
Nếu lúc đó Tả Khưu Liên Trúc không mở lời, Thôi Nhã Vân một khi phản đối quyết định của Tả Khưu Văn, chắc chắn sẽ phải chịu đựng áp lực to lớn, từ đó khiến mâu thuẫn nội bộ Huyền Kiếm Tông thêm gay gắt, tình cảnh của Thôi Nhã Vân sẽ cực kỳ gian nan.
Trong cục diện phong vân biến ảo hiện tại, Thôi Nhã Vân một khi bị cô lập, tình cảnh sẽ rất nguy hiểm.
Cho nên xét từ đại cục, cách làm của Tả Khưu Liên Trúc cũng là đúng.
Bên mạn Vân Chu, ngoài ba người Sở Kiếm Thu, Đường Ngưng Tâm cũng chạy đến đây, nhưng nàng là người tính tình ngồi không yên, không ngừng nhảy nhảy nhót nhót đi lại ở bên cạnh.
Đường Ngưng Tâm lúc này cũng đã tu luyện đến cảnh giới Hóa Hải Cảnh tam trọng, có được tài nguyên sung túc mà Sở Kiếm Thu cung cấp, tốc độ tu luyện của Đường Ngưng Tâm cũng hết sức nhanh chóng.
Huyết mạch mà Đường Ngưng Tâm thức tỉnh khiến tình trạng tu luyện của nàng hơi giống với Hỗn Độn Thiên Đế Quyết của Sở Kiếm Thu, chỉ cần có đủ tài nguyên chống đỡ, tốc độ tu luyện của nàng liền có thể hết sức nhanh chóng mà tăng lên, trong quá trình tu vi tăng lên này, hầu như sẽ không gặp phải bình cảnh nào.
Chỉ là tốc độ luyện hóa đan dược của nàng xa xa không nghịch thiên như Hỗn Độn Thiên Đế Quyết mà thôi.
Tài nguyên Đường Ngưng Tâm tiêu hao rất lớn, khiến cho chiến lực của nàng cũng hết sức khủng bố, trong cùng cảnh giới, hầu như không có bao nhiêu người là đối thủ của nàng, hơn nữa cộng thêm nhục thể của nàng có lực lượng cực kỳ mạnh mẽ, điều này khiến nàng đều có thể vượt cấp mà chiến.
Hiện tại nàng tuy là tu vi Hóa Hải Cảnh tam trọng, nhưng đánh một võ giả Hóa Hải Cảnh tứ trọng phổ thông vẫn không có vấn đề gì.
Ban đầu Tần Diệu Yên không cho nàng cùng đi tham gia Thanh Vân Đại Hội, chỉ là Đường Ngưng Tâm vừa nghe nói Sở Kiếm Thu tham gia, lập tức liền quấn lấy đòi cùng đi.
Tần Diệu Yên cũng là người mềm lòng, cứ dây dưa mãi không lại nàng, cũng chỉ phải để nàng đi theo, chỉ là cần trên đường đi này phải tốn thêm chút tâm tư chăm sóc nàng.
Ban đầu Phục Lệnh Tuyết cũng muốn đi theo, nhưng Sở Kiếm Thu dù thế nào cũng không cho phép, tu vi của Phục Lệnh Tuyết quá thấp, căn bản là không có chút nào sức tự vệ, lần này đi Đại Càn Hoàng Đô là đến Long Đàm Hổ Huyệt, năng nhân dị sĩ vô số, chính Sở Kiếm Thu cũng không cách nào bảo đảm an toàn của mình, càng không cần nói đến việc đi chăm sóc Phục Lệnh Tuyết.
Trong hoàn cảnh hiểm ác vô cùng đó, Phục Lệnh Tuyết hầu như chỉ cần bị đụng một cái, đều là đường chết một con, ngay cả thời gian chờ đợi hắn cứu viện cũng ước chừng không thể chống đỡ nổi.
Sở Kiếm Thu đã để lại lượng lớn tài nguyên cho Phục Lệnh Tuyết, để Phục Lệnh Tuyết bế quan tu luyện trên Đệ Tứ Phong, nhanh chóng tăng lên cảnh giới tu vi của mình.
Vì an toàn của Phục Lệnh Tuyết, Sở Kiếm Thu đã bố trí trùng trùng trận pháp bên ngoài đại điện của mình, đề phòng vì chính mình không ở trên núi, có người đối với Phục Lệnh Tuyết có ý đồ bất lương.
Cốc Lương Hoằng ngồi trên boong tàu cách Sở Kiếm Thu không xa, thần sắc trên mặt một mảnh hờ hững, một đôi mắt giống như rắn độc thỉnh thoảng quét qua Sở Kiếm Thu.
Vì nguyên nhân của Sở Kiếm Thu, Cốc Lương Hoằng không những ở trong Huyền Kiếm Tông danh tiếng tan nát hết, mà lại còn trong Băng Hỏa Ngục phải chịu vô tận giày vò. Mặc dù bởi vậy khiến hắn có được cơ hội thăng cấp Nguyên Đan Cảnh, trong họa có phúc, nhưng trong lòng Cốc Lương Hoằng đối với Sở Kiếm Thu vẫn hận thấu xương.
Hắn không tự kiểm điểm hết thảy điều này đều là bởi vì hắn cư tâm bất lương, trong lòng ôm ý đồ xấu mà dẫn đến, ngược lại đem hết thảy thống khổ mình phải chịu đều đổ lỗi cho Sở Kiếm Thu trên người.
Chỉ cần một khi để hắn tìm được cơ hội, hắn liền sẽ đối với Sở Kiếm Thu xuất thủ, để Sở Kiếm Thu chết không có nơi táng thân, mới có thể giải mối hận trong lòng hắn.
Với cảnh giới tu vi trước mắt hắn, Sở Kiếm Thu tuyệt đối sẽ không phải là đối thủ của hắn, ngay cả Sở Kiếm Thu có những thạch điêu thực lực cường đại kia, cũng như vậy không có ích lợi gì, tuyệt đối không cách nào chống đỡ nổi công kích của hắn.
Hiện nay điều duy nhất phiền toái chính là hai nữ nhân tiện Lạc Chỉ Vân và Tả Khưu Liên Trúc này, bởi vì đã tu luyện Cửu Tuyệt Huyền Quang Bí Điển, mặc dù cũng là cảnh giới Nguyên Đan Cảnh nhất trọng, nhưng khí tức trên người Lạc Chỉ Vân và Tả Khưu Liên Trúc lại xa xa mạnh hơn hắn rất nhiều.
Trong lòng Cốc Lương Hoằng thầm hận không thôi, tại sao người có được động thiên truyền thừa lại không phải mình.
Sở Kiếm Thu đối với ánh mắt của Cốc Lương Hoằng coi như không thấy, ngay cả Cốc Lương Hoằng hiện nay đã thăng cấp Nguyên Đan Cảnh, nếu như hắn dám đến trêu chọc mình, Sở Kiếm Thu vẫn có thể đem hắn đánh giết.
Lần này Sở Kiếm Thu tuyệt đối sẽ không giống như trước đó thủ hạ lưu tình, đối với loại rác rưởi Cốc Lương Hoằng này mà thủ hạ lưu tình, thì quả thực là quá mức có lỗi với chính mình.
Bên cạnh Cốc Lương Hoằng, cũng tụ tập một nhóm người.
Phùng Lăng Tiêu, Ô Bằng Đào, Vương Khai và Tư Phong Phá, những người này có thù với Sở Kiếm Thu tất cả đều vây quanh bên cạnh Cốc Lương Hoằng, hiển nhiên bọn họ đều ôm tâm tư giống như Cốc Lương Hoằng, chỉ cần có cơ hội, bọn họ đều sẽ không chút nào do dự mà hạ thủ đối với Sở Kiếm Thu.
Lần này đệ tử Hóa Hải Cảnh của Huyền Kiếm Tông xuất động năm mươi tên, đều là những đệ tử tinh anh nhất của Huyền Kiếm Tông, cảnh giới tu vi đều ở trên Hóa Hải Cảnh thất trọng, đương nhiên loại Đường Ngưng Tâm thuần túy góp vui này và loại nhân vật đặc thù như Sở Kiếm Thu thì ngoại trừ.
Mấy ngày sau đó, Vân Chu đã đến một tòa thành trì to lớn vô cùng.
Thành trì chiếm diện tích hơn nghìn dặm, từng tòa lầu các to lớn đột ngột từ mặt đất mọc lên, phú lệ đường hoàng. Hai bên đường phố của thành trì tràn đầy các cửa hàng, trên đường phố người đến người đi, náo nhiệt phi phàm, toàn bộ thành trì phồn hoa vô cùng.
Đây chính là Hoàng Đô của Đại Càn Vương Triều, nơi phồn hoa nhất toàn bộ Đại Càn Vương Triều.
Bởi vì Thanh Vân Đại Hội sắp cử hành, võ giả bốn phương tám hướng của Đại Càn Vương Triều tất cả đều tụ tập đông đúc tại Đại Càn Hoàng Đô, khiến cho Đại Càn Hoàng Đô trong khoảng thời gian gần đây này càng thêm náo nhiệt.
Bởi vì nhìn thấy thương cơ, vô số thương nhân cũng từ bốn phương tám hướng tụ tập mà đến, điều này cũng khiến cho Đại Càn Hoàng Đô gần đây xuất hiện vô số trân quý bảo vật, từng buổi đấu giá liên tiếp không ngừng diễn ra trong Đại Càn Hoàng Đô.
Vân Chu của Huyền Kiếm Tông đã đến trên không hoàng thành, lập tức liền có một tên tướng lĩnh trên thành trì ngự không mà đến, lơ lửng dừng lại ở phía trước Vân Chu.
Tên tướng lĩnh này sớm đã nhận được thông báo của Đại Càn Hoàng tộc, biết khoảng thời gian này sẽ có cường giả của các đại tông môn đến.
Sau khi hai bên liên hệ thân phận, tên tướng lĩnh này liền thông báo Đại Càn Hoàng tộc, không lâu sau, liền có một tên sứ giả của Đại Càn Hoàng tộc đến, dẫn theo Vân Chu của Huyền Kiếm Tông đã đến một chỗ viên lâm.
Viên lâm này chiếm diện tích cực lớn, chừng mấy chục dặm vuông, trong viên lâm kiến trúc vô số, trang trí rất cổ kính trang nghiêm, là nơi Đại Càn Hoàng tộc chuyên môn dùng để tiếp đãi quý khách.
Huyền Kiếm Tông với tư cách là một trong ngũ đại tông môn của Đại Càn Vương Triều, đương nhiên có tư cách vào ở viên lâm này.
Huyền Kiếm Tông đã dừng Vân Chu ở một chỗ quảng trường to lớn, lúc này trong quảng trường đã dừng lại hai chiếc Vân Chu, nghĩ đến trước khi bọn họ đến, đã có những khách nhân khác vào ở trong viên lâm này.
------oOo------