Nguồn: read.st
Hạ Thừa Tuyên không lại bức bách Huyền Kiếm Tông khiến Sở Kiếm Thu ra gặp mặt nữa, mục đích hắn lần này tổ chức Thanh Vân Đại Hội sớm là để mượn Thanh Vân Đại Hội liên hợp các phương, cùng nhau thương nghị đối phó Huyết Sát Tông. Nếu như bức bách Huyền Kiếm Tông quá gắt gao, lỡ như Huyền Kiếm Tông phất ống tay áo một cái rồi bỏ đi thẳng, vậy thì có chút làm khéo thành vụng. Hiện tại Huyền Kiếm Tông chính là một khối thịt mỡ lớn, không cắn một miếng từ trên người nó xuống, Hạ Thừa Tuyên lại há chịu bỏ qua. Nếu như có thể nghĩ cách thu môn công pháp Thiên giai cực phẩm kia từ trên người Huyền Kiếm Tông vào tay, vậy Đại Càn Hoàng tộc liền kiếm lớn rồi. Hiện tại Huyết Sát Tông đã được truyền thừa công pháp Thiên giai cực phẩm, uy hiếp đối với Đại Càn Hoàng tộc tăng vọt, nhất là với tư chất của Sử Nguyên Khải, sau khi đạt được công pháp Thiên giai cực phẩm, thế nào cũng sẽ rất nhanh đột phá Nguyên Đan Cảnh, từ đó trở thành một uy hiếp khổng lồ vô cùng đối với Đại Càn Hoàng tộc. Nếu như Đại Càn Hoàng tộc thu được môn công pháp Thiên giai cực phẩm kia từ trên người Huyền Kiếm Tông, tự nhiên cũng sẽ không cần sợ hãi uy hiếp của Huyết Sát Tông nữa.
Lần Thanh Vân Đại Hội này số võ giả tham gia đạt tới hơn năm ngàn người, võ giả của các tiểu tông phái và tán tu kia chiếm đa số, ngược lại số võ giả của Đại Càn Hoàng tộc và Tứ đại tông môn tham gia không nhiều. Đệ tử mà Đại Càn Hoàng tộc và Tứ đại tông môn phái ra tham gia đều là đệ tử đỉnh tiêm nhất của bản tông môn, cảnh giới tu vi trên cơ bản đều ở Hoá Hải Cảnh Thất Trọng trở lên. Còn những võ giả tiểu tông phái và tán tu, cảnh giới tu vi đại đa số tương đối thấp. Trong ba ngày đầu tiên, trên cơ bản đều là những võ giả tiểu tông phái và tán tu kia đang so tài, đệ tử của Đại Càn Hoàng tộc và Tứ đại tông môn đều không ra trận. Bởi vì thực lực tốt xấu lẫn lộn, những trận so tài ba ngày đầu diễn ra phi thường nhanh chóng, sau ba ngày, đã đào thải hơn phân nửa võ giả, chỉ còn lại một ngàn võ giả cuối cùng. Trong số những võ giả còn lại này, cảnh giới tu vi trên cơ bản đều ở Hoá Hải Cảnh Ngũ Trọng trở lên.
Vào ngày thứ tư, võ giả của Đại Càn Hoàng tộc và Tứ đại tông môn bắt đầu ra trận so tài. Sở Kiếm Thu cũng vào ngày này đi lên đài cao so tài, võ giả đầu tiên hắn gặp là một tán tu Hoá Hải Cảnh Ngũ Trọng. Người võ giả này nhìn thấy Sở Kiếm Thu chỉ là tu vi Hoá Hải Cảnh Tam Trọng, đầy mặt khinh thường, không chút nào đặt Sở Kiếm Thu vào trong mắt, nhưng hành vi này của hắn lại chiêu trí hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Sở Kiếm Thu ngay cả vũ khí cũng không cần dùng, một quyền liền đánh bay người võ giả kia xuống lôi đài. Người võ giả kia ngay cả phản ứng cũng không kịp, đã bị đánh xuống lôi đài, lập tức một mặt ngớ người nhìn thoáng qua Sở Kiếm Thu trên lôi đài, cuối cùng đầy mặt không cam lòng căm hận mà đi. Hắn quy kết thất bại của chính mình vào việc bản thân quá chủ quan, bằng không Sở Kiếm Thu căn bản không có khả năng chiến thắng hắn.
Vài trận chiến tiếp theo của Sở Kiếm Thu đều căn bản không tốn bao nhiêu công sức đã giành được thắng lợi, thuận lợi chen chân vào Top 300 Thanh Vân Bảng. Trên Thanh Vân Bảng ghi lại năm trăm người đứng đầu Thanh Vân Đại Hội, nếu có thể tiến vào Top 100 Thanh Vân Bảng, thì có thể đạt được phần thưởng phong phú. Xếp hạng càng gần phía trước, phần thưởng càng phong phú.
Vào ngày thứ bảy Thanh Vân Đại Hội diễn ra, Sở Kiếm Thu gặp người võ giả đầu tiên khiến hắn có thể hơi nghiêm túc đối phó. Đây là một đệ tử Phong Lôi Sơn Trang, tu vi Hoá Hải Cảnh Thất Trọng. Nhưng người võ giả này cũng chỉ là khiến Sở Kiếm Thu có thể hơi nghiêm túc đối đãi một chút mà thôi, cũng không thể hình thành uy hiếp bao nhiêu đối với Sở Kiếm Thu. Sở Kiếm Thu vẫn không sử dụng binh khí, chỉ bằng hai quyền cùng đệ tử Phong Lôi Sơn Trang kia giao phong. Ở hiệp thứ mười, Sở Kiếm Thu vẫn là một quyền đánh bay đệ tử Phong Lôi Sơn Trang kia xuống đài cao. Sau khi đánh bại đệ tử Phong Lôi Sơn Trang này, Sở Kiếm Thu thành công chen chân vào Top 200 Thanh Vân Bảng.
Sở Kiếm Thu trên lôi đài đại sát tứ phương, dần dần bắt đầu hấp dẫn sự chú ý của các thế lực các phương. Trong số 200 võ giả còn lại kia, Sở Kiếm Thu thực sự quá nổi bật. Sau những ngày đại chiến này, võ giả có thể còn lại, cảnh giới tu vi đại đa số đều là Hoá Hải Cảnh Bát Trọng trở lên, chỉ có số ít võ giả Hoá Hải Cảnh Thất Trọng có thể tiến vào Top 200, còn Sở Kiếm Thu lại là võ giả duy nhất có tu vi thấp hơn Hoá Hải Cảnh Thất Trọng. Mà lại, trận chiến của Sở Kiếm Thu thực sự quá chói mắt, võ giả đối chiến với hắn, cho dù cảnh giới tu vi cao hơn hắn vài cấp bậc, lại vẫn bị hắn dễ dàng một quyền đánh bay xuống đài cao.
Vào ngày thứ tám, Sở Kiếm Thu đối chiến một đệ tử Ngự Thú Tông, tu vi Hoá Hải Cảnh Bát Trọng, đệ tử Ngự Thú Tông này trong Ngự Thú Tông cũng coi như là người nổi bật, thực lực cực kỳ không tầm thường. Sở Kiếm Thu cũng lần đầu tiên cảm nhận được áp lực, nhưng Sở Kiếm Thu vẫn không sử dụng vũ khí, cùng đệ tử Ngự Thú Tông kia kịch liệt chiến đấu trên đài cao.
"Cái tiểu tử kia là ai, thật sự là quá yêu nghiệt, chỉ vỏn vẹn tu vi Hoá Hải Cảnh Tam Trọng, liền có thể cùng cường giả Hoá Hải Cảnh Bát Trọng chiến đấu đến mức độ này, chẳng lẽ hắn chính là Sở Kiếm Thu của Huyền Kiếm Tông các ngươi sao?" Hạ Thừa Tuyên nhìn Tả Khưu Văn cười nói. Mặc dù Hạ Thừa Tuyên bề ngoài là một bộ dạng cười tủm tỉm, nhưng sự ngưng trọng và kinh hãi trong lòng lại đạt đến cực điểm. Chiến lực của người này biến thái đến mức độ này, cho dù là đệ nhất thiên tài Đại Càn Vương Triều Hạ Y Sơn chỉ sợ cũng làm không được mức độ này. Mặc dù Hạ Y Sơn cũng có thể dễ dàng vượt cảnh giới mà chiến đấu, nhưng lại không đến mức vượt qua chênh lệch cảnh giới khổng lồ như thế.
La Hoằng Hóa, Phạm Nguyên Chính và Hầu Tín Hồng mấy vị tông môn chi chủ này sắc mặt cũng rất mất tự nhiên, tư chất mà Sở Kiếm Thu biểu hiện ra thực sự quá nghịch thiên rồi, loại yêu nghiệt này nếu như không nửa đường vẫn lạc, tất nhiên sẽ trưởng thành thành một phương cự phách. Thôi Nhã Vân nhìn Sở Kiếm Thu trên lôi đài phía dưới, trong lòng đầy ẩn ưu, Sở Kiếm Thu cố ý biểu hiện chói mắt như thế, thật ra chính là để hấp dẫn sự chú ý của các phương, để chia sẻ rủi ro cho Lạc Chỉ Vân và Tả Khưu Liên Trúc phía sau. Chỉ cần sự chú ý của những người này đều đặt ở trên người mình, liền không có những tâm tư đó đi mưu tính Lạc Chỉ Vân và Tả Khưu Liên Trúc nữa. Nhưng nếu như những người này dám thật sự ra tay với mình, cho dù hắn là cường giả Nguyên Đan Cảnh, Sở Kiếm Thu đều muốn khiến hắn lột một lớp da.
Tả Khưu Văn nhìn Sở Kiếm Thu phía dưới, sự chấn động trong lòng cũng là khó lòng nói hết, mặc dù hắn cũng biết tư chất của Sở Kiếm Thu nghịch thiên, nhưng bởi vì chưa từng tận mắt nhìn thấy trận chiến của Sở Kiếm Thu, căn bản không biết chiến lực của Sở Kiếm Thu biến thái đến mức độ này. Lúc này Tả Khưu Văn cũng không khỏi có mấy phần hối hận ẩn sâu, nếu là mình có thể nhịn được nỗi nhục một thời, trực tiếp không đến tham gia Thanh Vân Đại Hội lần này, Huyền Kiếm Tông chỉnh thể phong bế sơn môn không xuất thế, yên lặng chờ đợi Sở Kiếm Thu trưởng thành. Một khi Sở Kiếm Thu trưởng thành, chính là lúc Huyền Kiếm Tông sừng sững trên đỉnh Đại Càn Vương Triều, đến lúc đó ai còn dám chế giễu Huyền Kiếm Tông. Dù sao mình vẫn là quá gấp một chút.
Sở Kiếm Thu trên đài cao cùng đệ tử Ngự Thú Tông Hoá Hải Cảnh Bát Trọng kia tắm máu phấn chiến, Sở Kiếm Thu lần này không sử dụng bất kỳ pháp bảo nào, cũng không sử dụng bất kỳ linh phù nào, hoàn toàn chính là dựa vào thực lực chân thật nhất của chính mình cùng đệ tử Ngự Thú Tông kia chiến đấu, hắn muốn nhìn xem dưới tình huống chính mình vứt bỏ hết thảy ngoại vật, rốt cuộc thực lực có thể đạt tới mức nào.
------oOo------