Nguồn: read.st
Sở Kiếm Thu đã bắn ra sáu bảy mươi mũi tên, kéo đứt ba thanh cung, cho dù hắn Vô Cấu phân thân tu thành Vô Thượng Võ Thể, là Vô Cấu chi thân, lúc này cũng chịu không ít thương tích.
Việc sử dụng Bôn Lôi bộ trang vốn dĩ đã có gánh nặng cực lớn đối với cơ thể, huống chi Sở Kiếm Thu lại là dùng Bôn Lôi Tiễn Pháp, một loại võ kỹ địa giai cực phẩm, để phát ra. Nếu không phải hắn tu thành Vô Thượng Võ Thể, nhiều nhất cũng chỉ bắn ra bảy tám mũi tên là thân thể đã không chịu nổi rồi.
Lúc này, hai tay hai cánh tay của hắn huyết nhục xé rách, máu me đầm đìa, lộ ra bạch cốt âm u. Mỗi khi hắn bắn một mũi tên, dưới sự phản chấn lực đạo to lớn kia, huyết nhục trên tay và cánh tay lại xé rách một phần, nhưng lại nhanh chóng lành lại dưới sức khôi phục mạnh mẽ của Vô Thượng Võ Thể của hắn.
Nhưng là tình hình của Hạ Y Sơn giữa không trung lại càng thêm thê thảm, trên hai tay đã không còn một chút huyết nhục nào, ngay cả toàn bộ thân thể cũng bị nổ tung đến mức thiên sang bách khổng.
Hạ Y Sơn cắn răng nghiến lợi, rất thù hận Sở Kiếm Thu không thôi. Nếu như tiếp tục chiến đấu xuống, hắn rất có thể chết ở dưới tay Sở Kiếm Thu, nhưng nếu cứ thế bỏ chạy thì hắn lại không vứt bỏ được thể diện này.
Hắn đường đường là đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Đại Càn Vương Triều, thế mà lại để một võ giả có tu vi còn thấp hơn so với mình đánh cho chạy trối chết. Vậy sau này hắn ở trong Đại Càn Vương Triều chẳng phải sẽ trở thành một trò cười sao, còn có thể diện gì mà gặp người? Đây là chuyện mà Hạ Y Sơn vô luận như thế nào cũng không thể khoan dung.
Hạ Thừa Tuyên cũng đã nhìn ra tình cảnh của Hạ Y Sơn không ổn, thân hình thoắt một cái, lao về phía Sở Kiếm Thu tấn công.
Nhưng là vào lúc hắn động thân, Tả Khưu Văn cũng như vậy thân hình thoắt một cái, như hình với bóng chắn ở trước mặt Hạ Thừa Tuyên.
"Bệ hạ đây là muốn làm cái gì, chuyện giữa đám hậu bối này, cứ để cho bọn chúng tự giải quyết với nhau đi." Tả Khưu Văn nhìn Hạ Thừa Tuyên cười nói.
Hạ Thừa Tuyên lạnh lùng nhìn Tả Khưu Văn, sắc mặt âm trầm như nước. Cái này vốn là cái cớ hắn dùng để ngăn cản Tả Khưu Văn, không ngờ bây giờ ngược lại thành lời Tả Khưu Văn dùng để châm chọc hắn.
Tả Khưu Văn cũng vô luận như thế nào cũng không nghĩ đến sẽ xảy ra biến chuyển lớn như vậy của cốt truyện. Đệ tử Huyền Kiếm Tông vốn hãm trong tình thế nguy hiểm, bị Sở Kiếm Thu lực vãn cuồng lan, ngược lại trở thành phe thắng lợi.
"Tránh ra!" Hạ Thừa Tuyên lạnh lùng thốt với Tả Khưu Văn. Nếu như lại để Sở Kiếm Thu và Hạ Y Sơn đánh tiếp, Hạ Y Sơn có bị Sở Kiếm Thu dùng tên bắn chết hay không còn nói sau, nhưng nhất định sẽ sản sinh đả kích cực kỳ nghiêm trọng đối với đạo tâm của Hạ Y Sơn, đối với con đường võ đạo về sau của Hạ Y Sơn sẽ sản sinh ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng. Đây là chuyện Hạ Thừa Tuyên vô luận như thế nào cũng không cho phép.
"Bệ hạ lại trở mặt, thật sự cho rằng Huyền Kiếm Tông chúng ta có thể lấn hay sao!" Tả Khưu Văn nhàn nhạt nói.
Nếu như hôm nay hắn không ngăn Hạ Thừa Tuyên lại, vậy thì danh tiếng của Huyền Kiếm Tông bọn họ ở Đại Càn Vương Triều là có thể nói là hoàn toàn bị hủy hoại, mà lại danh vọng tông chủ của hắn cũng sẽ tổn hại lớn trong Huyền Kiếm Tông.
Tả Khưu Văn tuy rằng đã từng có chút bất mãn đối với Sở Kiếm Thu, nhưng Sở Kiếm Thu dù sao cũng là đệ tử của Huyền Kiếm Tông, bây giờ lại làm ra cống hiến lớn như thế đối với Huyền Kiếm Tông, Tả Khưu Văn về tình về lý vô luận như thế nào cũng phải bảo hộ hắn chu toàn.
Thấy Hạ Thừa Tuyên và Tả Khưu Văn đối chọi gay gắt, các trưởng lão Nguyên Đan Cảnh của Đại Càn Hoàng tộc lập tức cũng nhao nhao ngo ngoe rục rịch, các phong chủ của Huyền Kiếm Tông thấy vậy, cũng nghiêm chỉnh chờ đợi, giữa hai bên giương cung bạt kiếm, bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng nổ một trận đại chiến.
Ngay tại thời khắc mấu chốt này, bỗng nhiên trên bầu trời xa xôi, một đạo bóng người mặc áo bào tím nhanh chóng lướt tới.
Thân ảnh của người này nhanh chóng vô cùng, mà lại tu vi cả người cao thâm mạt trắc, mang theo vô tận uy áp mà đến.
Mọi người thấy nam tử áo bào tím này, trong lòng lập tức kinh hãi, nhất là mọi người của Huyền Kiếm Tông, trong lòng càng thêm ngưng trọng.
Bởi vì mọi người đều nhận ra thân phận của người này, thế mà là Hội trưởng Vạn Võ Thương Hành Hạ Vạn Võ.
Hạ Thừa Tuyên thấy người này, lập tức mặt lộ vẻ vui mừng, khom người hành một lễ, gọi một tiếng: "Hoàng thúc!"
Người áo bào tím kia gật đầu, ừ một tiếng, khí cơ cả người bỗng nhiên khóa chặt trên người Tả Khưu Văn.
Trên mặt Tả Khưu Văn lập tức biến sắc, sắc mặt khó coi vô cùng.
Tu vi của Hạ Vạn Võ còn cao thâm hơn mấy phần so với Hạ Thừa Tuyên. Cho dù thực lực của hắn có cao đến mấy, cũng không thể nào là đối thủ của hai người liên thủ.
Thân phận của Hạ Vạn Võ vẫn luôn thần bí vô cùng, hầu như từ trước đến nay không từng có người nào thấy hắn xuất thủ. Cho nên ngoại giới đối với thực lực thân phận của hắn đều không thể nào biết được, cho đến khoảnh khắc này, mọi người mới biết hắn thế mà là hoàng thúc của Đại Càn Hoàng đế.
Có Hạ Vạn Võ ra mặt đối phó Tả Khưu Văn, Hạ Thừa Tuyên lập tức thân hình thoắt một cái, lập tức lao về phía Sở Kiếm Thu.
Thôi Nhã Vân thấy một màn này lập tức giận dữ, trường kiếm trong tay chấn động, kiếm khí vô tận như sóng nước cuồn cuộn trên sông lao về phía các trưởng lão Nguyên Đan Cảnh của Đại Càn Hoàng tộc đang vây quanh nàng mà tấn công.
Thôi Nhã Vân sau khi tu luyện Cửu Tuyệt Huyền Quang Bí Điển thì thực lực đạt tới một tình trạng cực kỳ khủng bố, mà lại Thanh Lưu Chiếu Không Kiếm Quyết của nàng đã tu luyện tới tầng thứ mười bốn.
Những kiếm khí vô cùng sắc bén kia xẹt qua bầu trời, giữa không trung lưu lại vô số vết kiếm khổng lồ, như là xé rách không gian, va chạm về phía các trưởng lão Nguyên Đan Cảnh của Đại Càn Hoàng tộc.
Các trưởng lão Nguyên Đan Cảnh của Đại Càn Hoàng tộc kia lập tức kinh hãi, mấy vị trưởng lão Nguyên Đan Cảnh lập tức liên thủ lại, cùng nhau chống cự những kiếm khí khủng bố vô cùng này.
Một tiếng vang trời động đất dữ dội, các trưởng lão Nguyên Đan Cảnh của Đại Càn Hoàng tộc kia lập tức bị một kiếm này bổ đến mức trong miệng máu tươi phun ra, nhưng là dưới sự liên thủ của bọn họ, dù sao cũng vẫn là đỡ được một kiếm này của Thôi Nhã Vân.
Thấy bên Thôi Nhã Vân động thủ, ở một bên khác, các trưởng lão Đại Càn Hoàng tộc còn lại lập tức cũng nhao nhao ra tay đối với Đường Ngọc Sơn, Tần Diệu Yên và những người khác.
Một trận đại chiến cứ như vậy bùng nổ.
Hạ Thừa Tuyên tấn công về phía Sở Kiếm Thu, thân ở giữa không trung, liền một quyền đánh về phía Sở Kiếm Thu.
Một đạo quyền ảnh vô cùng to lớn xuất hiện giữa không trung, thẳng tắp áp xuống về phía Sở Kiếm Thu.
Một Đại Càn Hoàng đế đường đường, thế mà lại ra tay với một hậu bối, thật sự là vô sỉ đến cực điểm.
Sở Kiếm Thu áo trắng trong ánh mắt lộ ra mấy phần lãnh ý, thân hình thoắt một cái, hoàn toàn ẩn vào trong đại trận.
Sở Kiếm Thu áo trắng thu lại cung tên trong tay, trong tay bấm pháp quyết, đồng thời thần niệm mạnh mẽ tràn ra, bao trùm toàn bộ đại trận.
Từ khi thần hồn của hắn đột phá tầng thần niệm về sau, trình độ điều khiển trận pháp của hắn tăng lên tới một tình trạng khó có thể tưởng tượng.
Theo sự kích hoạt điều động của trận pháp, mấy chục mặt trận kỳ tản mát ra dao động vô cùng mạnh mẽ, trên không của trận pháp, bỗng nhiên ngưng tụ ra một con hỏa long toàn thân tản mát ra lửa nóng hừng hực. Sự xuất hiện của con hỏa long này, khiến cho không gian bốn phía đều thiêu đốt ra từng trận gợn sóng.
Hỏa long khổng lồ mang theo vô tận uy áp nghênh đón tiếp lấy về phía nắm đấm kia của Hạ Thừa Tuyên.
Một tiếng vang trời động đất dữ dội, sự va chạm giữa hai bên giữa không trung bùng nổ ra một trận nổ tung khủng bố vô cùng. Dư ba va chạm khổng lồ quét sạch phạm vi mấy dặm vuông, cuốn sạch không còn một gợn mây trắng nào trên trời, khiến cho bầu trời trông như bị thủng một lỗ lớn.
Uy lực giao thủ giữa hai bên thật sự quá lớn, các tông chủ trưởng lão của các đại tông môn đứng xem kia liền vội vàng nhao nhao lùi xa.
------oOo------