Nguồn: read.st
Bạch Y Sở Kiếm Thu thấy Tần Diệu Yên dự định luyện chế Thiên Cơ Phục Mệnh Đan, sắc mặt tức thì hơi biến đổi, miễn cưỡng cười cười nói: “Cái kia, Thất sư thúc, chúng ta có thể hay không đổi một loại đan dược khác?”
Với năng lực khống hỏa của Tần Diệu Yên, cộng thêm thuộc tính của Thiên Cơ Phục Mệnh Đan này, trong lòng Bạch Y Sở Kiếm Thu không khỏi có mấy phần hoảng sợ, bởi vì việc này rất có khả năng sẽ xảy ra một chuyện khiến Bạch Y Sở Kiếm Thu cũng có chút tâm kinh nhục khiêu —— nổ lò.
Tần Diệu Yên liếc qua Bạch Y Sở Kiếm Thu, hừ lạnh một tiếng nói: “Sao, xem thường ta, cho rằng ta luyện chế không ra Thiên Cơ Phục Mệnh Đan này sao!” Tần Diệu Yên nói lời này lúc, nhìn chằm chằm Bạch Y Sở Kiếm Thu, ngữ khí rất không lành.
Bạch Y Sở Kiếm Thu đều có thể luyện chế ra Thiên Cơ Phục Mệnh Đan này, Tần Diệu Yên liền không tin mình chìm đắm luyện đan chi đạo mấy chục năm, còn thua kém một cái tiểu tử thúi hôi sữa như vậy.
Nếu không có Thanh Ngọc Lưu Ly Hỏa thì thôi, dưới điều kiện tương đồng, Tần Diệu Yên tuyệt không tin mình sẽ thua Bạch Y Sở Kiếm Thu.
Bạch Y Sở Kiếm Thu lập tức liên tục cười bồi nói: “Không dám không dám, ta làm gì dám xem thường Thất sư thúc.”
Nhưng lời hắn tuy nói như vậy, thế nhưng toàn bộ tâm thần lại căng thẳng đến cực điểm, tùy thời chuẩn bị thu về Thanh Ngọc Lưu Ly Hỏa, để phòng ngừa việc nổ lò xảy ra.
Tứ giai thượng phẩm đan dược một khi nổ lò, uy lực là không thể coi thường, cho dù là hắn, đều có khả năng bị thương.
Sau khi Tần Diệu Yên chuẩn bị tốt tất cả tài liệu, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc hưng phấn, cuối cùng cũng có thể thử luyện chế tứ giai thượng phẩm đan dược.
Lúc này Tần Diệu Yên liếc mắt nhìn Bạch Y Sở Kiếm Thu, dưới sự tỏ ý trong ánh mắt của Tần Diệu Yên, Bạch Y Sở Kiếm Thu đành phải bất đắc dĩ phóng thích Thanh Ngọc Lưu Ly Hỏa.
Bàn tay mở ra, một đạo ngọn lửa màu xanh hiện ra.
Tần Diệu Yên cẩn thận từng li từng tí khống chế một tia ngọn lửa màu xanh này thêm vào phía dưới đan lô, dưới ngọn lửa màu xanh này, đan lô bắt đầu nhanh chóng tăng nhiệt độ.
Tần Diệu Yên bắt đầu tụ tinh hội thần đầu nhập từng vị linh dược kia, những linh dược cao giai kia dưới nhiệt độ cao kinh khủng của Thanh Ngọc Lưu Ly Hỏa, bị nhanh chóng luyện hóa, Tần Diệu Yên cảm giác luyện hóa những linh dược cao giai này chưa bao giờ lại đắc tâm ứng thủ như hôm nay, trong lòng chỉ cảm thấy cực kỳ thống khoái.
Nửa canh giờ sau, Tần Diệu Yên vẻ mặt nghiêm túc cảm thụ tình hình dung hợp linh dược bên trong đan lô, Thiên Cơ Phục Mệnh Đan này đã đến thời khắc mấu chốt nhất, chỉ cần dung đan thành công, mình coi như là đã luyện chế ra tứ giai thượng phẩm linh đan rồi.
Mắt thấy Thiên Cơ Phục Mệnh Đan liền muốn luyện chế thành công, Tần Diệu Yên trong lòng tức thì hưng phấn không thôi, ngay tại thời khắc mấu chốt này, bởi vì quá mức kích động, tay khống hỏa của Tần Diệu Yên hơi run lên, pháp quyết khống hỏa đã xảy ra sai lầm.
Trong lòng Tần Diệu Yên tức thì một tiếng lộp bộp, thầm kêu không ổn, còn chưa chờ nàng kịp phản ứng, ngọn lửa màu xanh mang theo nhiệt độ cao kinh khủng kia đã phản phệ ra ngoài.
Tần Diệu Yên trong lòng tức thì đại kinh, Thanh Ngọc Lưu Ly Hỏa này uy lực khổng lồ như thế, một khi mình bị ngọn lửa màu xanh này phản phệ, ít nhất phải mất nửa cái mạng.
Nhưng ngọn lửa màu xanh kia ngay khi sắp vồ tới trên người nàng, lại bỗng nhiên khựng lại, ngay sau đó nhanh chóng lùi lại, bị Bạch Y Sở Kiếm Thu thu về.
Nhưng Bạch Y Sở Kiếm Thu mặc dù đã thu hồi Thanh Ngọc Lưu Ly Hỏa, khiến cho Tần Diệu Yên tránh được thương tổn, thế nhưng nhiệt độ của Thanh Ngọc Lưu Ly Hỏa kinh khủng bực nào, tuy chỉ là vồ tới trước người Tần Diệu Yên, nhưng Tần Diệu Yên có thể chịu được, song quần áo trên người nàng lại không chịu nổi, bị Thanh Ngọc Lưu Ly Hỏa thiêu đốt, hóa thành từng mảnh tro bụi bay đi, lộ ra tuyết trắng ngọc thân tinh oánh vô hạ của Tần Diệu Yên.
Tần Diệu Yên ngơ ngẩn thật lâu, Bạch Y Sở Kiếm Thu cũng bị một màn trước mắt làm cho ngây người, hai người cứ như vậy bốn mắt nhìn nhau.
Thật lâu sau đó, trong đan thất vang lên một tiếng thét chói tai vô cùng bén nhọn: “Đồ dâm tặc vô sỉ, lão nương muốn giết ngươi!”
Theo tiếng thét của Tần Diệu Yên vang lên, Bạch Y Sở Kiếm Thu lúc này mới phản ứng lại, vội vàng nhắm mắt lại, quay người sang, trong lòng lại thầm kêu không ổn, lần này tiêu rồi.
Sau khi Tần Diệu Yên lấy ra y phục mặc lên, một cước đạp Bạch Y Sở Kiếm Thu ngã xuống đất, đè Bạch Y Sở Kiếm Thu xuống đất, tặng cho hắn một trận quả đấm tới tấp, một trận cuồng chùy như mưa to gió lớn.
Bạch Y Sở Kiếm Thu liên tục kêu lên: “Thất sư thúc, đây là chính ngươi khống hỏa không đúng gây nên, chuyện này không thể đổ lên đầu ta được.”
Tần Diệu Yên làm sao nghe lọt tai lời giải thích của hắn, nghĩ đến thân thể xử nữ mấy chục năm qua của mình, còn chưa từng bị nam nhân nào nhìn qua, hôm nay lại bị mất vào trong tay tiểu tử này, khẩu khí này làm sao nàng có thể nuốt trôi.
Ngay khi Tần Diệu Yên đang đè Bạch Y Sở Kiếm Thu xuống đất đánh tơi bời, bỗng nhiên một giọng nói tràn đầy kinh ngạc vang lên trong đan thất: “Hai người các ngươi đang làm gì vậy?”
Nghe thấy tiếng này, Tần Diệu Yên giật mình, lập tức dừng tay lại, đứng lên, thế nhưng trên mặt vẫn xấu hổ đến mức đỏ bừng, trông không nói lên lời kiều diễm.
Tần Diệu Yên nhìn Tả Khưu Văn xuất hiện bên trong đan thất, hừ hừ mấy tiếng, không vui nói: “Đại sư huynh chạy đến đây làm gì?”
Bạch Y Sở Kiếm Thu từ trên mặt đất bò lên, trốn tránh Tần Diệu Yên thật xa.
Tả Khưu Văn nhìn thấy dáng vẻ của Tần Diệu Yên, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, tiểu sư muội này từ nhỏ đã được một đám sư huynh sư tỷ cưng chiều, thật sự là có chút hư rồi.
Thấy không hỏi ra được nguyên cớ từ phía Tần Diệu Yên, Tả Khưu Văn liền chuyển hướng sang Bạch Y Sở Kiếm Thu, nhưng còn chưa chờ hắn mở miệng hỏi, Tần Diệu Yên đã hung hăng trừng Bạch Y Sở Kiếm Thu một cái, trong ánh mắt tràn đầy ý vị cảnh cáo.
Bạch Y Sở Kiếm Thu tức thì xòe tay, vô tội nhìn Tả Khưu Văn, biểu thị chính mình cũng rất bất đắc dĩ.
Tả Khưu Văn thấy thế, lại là một trận lắc đầu, tiểu sư muội này cũng không biết đang làm trò gì, bất quá đã Bạch Y Sở Kiếm Thu cũng không muốn nói, hắn cũng lười hỏi lại. Dù sao với thực lực của Bạch Y Sở Kiếm Thu, Tần Diệu Yên cũng không thể thật sự làm hắn bị thương được.
Tả Khưu Văn tìm Bạch Y Sở Kiếm Thu là để thương lượng chuyện Ngân Phường Các, phát hiện Bạch Y Sở Kiếm Thu không có ở nơi ở, nghe thị nữ canh cửa nói hắn đã đến đan thất, Tả Khưu Văn liền tìm tới đây.
Bạch Y Sở Kiếm Thu đi theo Tả Khưu Văn đi ra khỏi đan thất, xem ra hôm nay đều không thể tiếp tục luyện đan rồi, cũng không biết Tần Diệu Yên này phải nín nhịn cơn tức giận này bao nhiêu ngày nữa.
Bạch Y Sở Kiếm Thu cảm thấy chuyện này mình quả thực oan uổng vô cùng, trước khi không luyện chế Thiên Cơ Phục Mệnh Đan này, mình đã khuyên Tần Diệu Yên, bảo nàng chọn một loại đan dược khác, nhưng Tần Diệu Yên vẫn cứ không nghe, hắn cũng không có biện pháp.
Bất quá thiên phú luyện đan của Tần Diệu Yên cũng quả thực kinh người, từ trước tới nay chưa từng luyện chế qua tứ giai thượng phẩm đan dược, chỉ dựa vào lý giải trên lý thuyết, lần đầu tiên luyện chế tứ giai thượng phẩm đan dược, hơn nữa lại là luyện chế loại Thiên Cơ Phục Mệnh Đan khó như thế này, đều suýt chút nữa đã luyện chế thành công rồi.
Thật ra ở cuối cùng nhất, nếu như Tần Diệu Yên không quá mức kích động, dẫn tới khống hỏa xảy ra sai lầm, Thiên Cơ Phục Mệnh Đan này thật sự đã bị nàng luyện chế thành công rồi.
Tần Diệu Yên nhìn bóng lưng Bạch Y Sở Kiếm Thu rời đi, mặt đỏ bừng mãi không tan, lúc này nàng vừa cảm thấy xấu hổ vô cùng, nhưng trong lòng lại dâng lên một loại cảm giác kỳ lạ không nói rõ thành lời.
------oOo------