Nguồn: read.st
"Thật hay, thế mà lại dám chủ động tới dò xét chúng ta." Thanh niên áo bào đen nhìn từ xa Từ Nhiên đang dò xét ở đằng xa, hai mắt híp lại nói.
Nói xong, thân hình thanh niên áo bào đen lóe lên, nhanh chóng lao đi hướng Từ Nhiên.
Bởi vì chuyện của cái kia trung niên hán tử, thanh niên áo bào đen ở chỗ Dung An Yến chịu một thiệt thòi lớn, đang bụng đầy tức giận không chỗ xả, đối phương thế mà còn dám tự dâng mình tới, đây đối với bọn hắn quả thực là khiêu khích cực lớn, khẩu khí này bất luận thế nào cũng không cách nào nuốt xuống. Một phế vật Nguyên Đan Cảnh Nhất Trọng nho nhỏ, hắn ung dung ra tay thì còn không phải dễ như trở bàn tay sao.
Từ Nhiên đang dò xét từ xa tình huống thuyền đội Vân Chu khổng lồ ở đằng xa thì bỗng nhiên thấy một bóng người với tốc độ khó mà tưởng tượng được lao về phía mình.
Trong lòng Từ Nhiên lập tức đại kinh, trên thân người này tản ra khí thế cường đại vô cùng, cảnh giới tu vi thâm bất khả trắc, căn bản không phải mình có thể chống cự được. Chỉ cần bị hắn tiếp cận, Từ Nhiên cảm giác chính mình cũng không phải là đối thủ một hiệp của đối phương.
Từ Nhiên không chút do dự, lập tức lấy ra một đạo linh phù bóp nát, thân hình trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Thanh niên áo bào đen vốn dĩ đã tính toán chuẩn xác sẽ bắt tên lão đầu kia, chỉ là còn kém sát na cuối cùng là thành công rồi, đối phương lại bỗng nhiên biến mất không còn tăm hơi. Thanh niên áo bào đen ngẩng đầu nhìn bốn phía, lại không tìm thấy một chút dấu vết nào của lão đầu kia, đối phương lần này độn ly, ít nhất cũng đã độn ly tới ngoài trăm dặm, như vậy mới thoát khỏi sự dò xét của mình.
Dưới sự thất bại liên tiếp của thanh niên áo bào đen, lập tức một cơn lửa giận từ trong lòng dâng lên, ngửa mặt lên trời gầm thét một tiếng, bỗng nhiên thân hình chìm xuống, rơi thẳng xuống một ngọn núi.
Trên ngọn núi này sừng sững một tông môn trung đẳng có mấy ngàn người, đệ tử thủ sơn môn kia thấy một thanh niên áo bào đen từ trên trời giáng xuống, xông thẳng vào sơn môn, lập tức không khỏi giật mình kinh hãi, quát: "Kẻ đến là ai? Cớ gì xông vào sơn môn của phái ta?"
Thanh niên áo bào đen kia lạnh lùng không đáp, đưa tay một chưởng đánh ra, một đạo chưởng kình khủng bố tuôn ra, lập tức đem mấy tên đệ tử trú thủ sơn môn kia và cả sơn môn cao mười mấy trượng cùng nhau đánh thành phấn vụn. Chuyện này trong nháy mắt kinh động toàn bộ cao tầng của tông phái, Tông chủ tông môn dẫn dắt cao tầng của tông môn cùng nhau đi tới trên sơn môn, thấy thanh niên áo bào đen kia đang lạnh mặt từng bước một đi lên núi. Những cao tầng tông môn này thấy một màn này, trong lòng lập tức vừa kinh vừa giận, đang định lên tiếng chất vấn nguyên nhân thì thanh niên áo bào đen kia lại không chút nào cho phép phân bua, trực tiếp một chưởng đánh về phía những tông môn trưởng lão này. Đáng thương thay những tông môn trưởng lão và tông chủ này ngay cả tình huống gì cũng không rõ ràng, liền ở dưới một chưởng của thanh niên áo bào đen hóa thành tro bụi.
Sau một nén hương, toàn bộ mấy ngàn người của tông môn đều bị thanh niên áo bào đen tàn sát không còn một mống, mà nguyên nhân hắn tàn sát toàn bộ tông môn vô tội này lại chỉ bởi vì ở dưới trướng Huyền Kiếm Tông chịu thiệt, lại không làm gì được người của Huyền Kiếm Tông, nên lấy mấy ngàn tính mạng của tông môn vô tội này để phát tiết lửa giận.
Thanh niên áo bào đen sau khi tàn sát toàn bộ tông môn, bay người trở về tới trên Vân Chu khổng lồ. Thanh niên áo bào đỏ ngàu cầm đầu kia và Dung An Yến tự nhiên cũng biết hắn đi làm gì, nhưng lại không cảm thấy chút nào bất ngờ, một vẻ như đã thành thói quen. Đối với người của Huyết Ảnh Liên Minh bọn họ mà nói, lạm sát vô tội căn bản cũng không coi là gì, những người này trong mắt bọn hắn chẳng khác gì lũ kiến, giẫm chết vài con kiến để xả giận, đây quả thực là một chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.
...
Sau khi Từ Nhiên thoát khỏi sự truy sát của thanh niên áo bào đen, trong lòng kinh hãi không thôi, dốc toàn lực đuổi kịp những võ giả của Đại đội thứ hai đang trở về Đại Càn Hoàng Đô, bảo bọn họ tăng tốc độ Vân Chu lên tối đa, hết tốc lực trở về Đại Càn Hoàng Đô. Những chiến lực khủng bố vô cùng của Huyết Ảnh Liên Minh kia, căn bản không phải mấy ngàn người bọn họ có thể chống lại được, nếu một khi bị bọn chúng đuổi kịp, Đại đội thứ hai gồm năm ngàn người này tuyệt đối không có khả năng may mắn thoát khỏi. Thực lực của thanh niên áo bào đen vừa rồi thật sự quá khủng bố, hắn từ trước tới nay chưa từng thấy qua người có cảnh giới tu vi cao như vậy, cho dù là Huyết Sát Lão Tổ cũng xa xa không cách nào so với hắn. Vừa rồi nếu không phải nhờ tiểu na di đạo phù, chính mình tuyệt đối không cách nào thoát khỏi sự truy sát của thanh niên áo bào đen kia.
Sau mấy ngày, Từ Nhiên dẫn dắt Đại đội thứ hai trở về tới Đại Càn Hoàng Đô, lúc này Sở Kiếm Thu và những đội đào khoáng kia cũng không lâu sau đã tới Đại Càn Hoàng Đô. Sau khi có được tình báo của Từ Nhiên, toàn bộ Đại Càn Hoàng Đô bắt đầu tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu căng thẳng nhất. Sáu vạn đại quân Thần Tiễn Doanh mười hai đại đội ở bên ngoài trăm dặm phạm vi Đại Càn Hoàng Đô không ngừng tuần tra, tùy thời giám sát tình hình địch gần Đại Càn Hoàng Đô. Đồng thời, nội thành Đại Càn Hoàng Đô đóng chặt, cấm chỉ bất luận kẻ nào ra vào.
Trong hai tháng hơn trước đó, Huyền Kiếm Tông đã đem toàn bộ người dân bình thường trong phạm vi mấy ngàn dặm gần Đại Càn Hoàng Đô di dời đi hết, để tránh bọn họ bị ảnh hưởng bởi đại chiến tiếp theo. Ngay cả bên trong Đại Càn Hoàng Đô, người dân bình thường cũng phần lớn bị sơ tán, an trí đến nơi xa rời Đại Càn Hoàng Đô. Sở Kiếm Thu biết rõ tác phong hành sự của Huyết Sát Tông và Ám Ảnh Lâu, tuyệt đối sẽ không để ý đến sống chết của những người dân bình thường kia, một khi hai bên khai chiến, những người dân kia nếu như còn lưu lại gần đó, tất sẽ đều vô cớ chết thảm. Cho nên cho dù có một số người dân không muốn rời đi, cũng bị Sở Kiếm Thu để đệ tử Huyền Kiếm Tông cưỡng chế dọn đi.
Ngoài sáu vạn đại quân Thần Tiễn Doanh đang khẩn cấp chuẩn bị chiến đấu ra, những luyện khí sư trong thành cũng ráo riết bắt đầu luyện chế số lượng lớn Bôn Lôi Tiễn. Hiện tại có được số lượng Diễm Vân Ly Hỏa Thạch khó mà đếm xuể này, những luyện khí sư kia căn bản cũng không cần lo lắng sự thiếu hụt tài liệu. Sáu vạn võ giả Luyện Thể Cảnh đào khoáng trở về kia cũng đang giúp đỡ xử lý những Diễm Vân Ly Hỏa Thạch này, bọn họ tuy rằng không biết luyện khí, nhưng có thể tiến hành phân loại và xử lý sơ bộ Diễm Vân Ly Hỏa Thạch này. Có sự gia nhập của sáu vạn võ giả Luyện Thể Cảnh này, tốc độ luyện chế Bôn Lôi Tiễn của những luyện khí sư kia tăng lên rất nhiều.
Sau khi Trương Thành trở về Đại Càn Hoàng Đô, liền dành thời gian đến Tàng Kinh Các dùng điểm tích lũy có được từ việc khai thác Diễm Vân Ly Hỏa Thạch để đổi lấy một môn công pháp Huyền Giai trung phẩm. Trương Thành nhìn quyển công pháp Huyền Giai trung phẩm trong tay, lập tức kích động đến suýt nữa chảy nước mắt, tâm nguyện nhiều năm của chính mình cuối cùng cũng thực hiện được. Mà người khiến hắn thực hiện được tâm nguyện này lại chính là Huyền Kiếm Tông hiện tại, nói chính xác hơn, là thiếu niên tên Sở Kiếm Thu kia. Trương Thành rất thích bầu không khí của đoàn thể hiện tại này, công bằng công chính, mỗi người có được bao nhiêu hoàn toàn phụ thuộc vào sự cống hiến của chính mình, chỉ cần đủ nỗ lực, nơi này có thể có được tất cả tài nguyên mong muốn, có thể thực hiện những giấc mơ mà trước đây chính mình nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Mà muốn loại chuyện tốt này có thể vẫn luôn tồn tại, đầu tiên tiền đề chính là Huyền Kiếm Tông phải tồn tại.
Trong mắt Trương Thành lộ ra thần sắc cực kỳ kiên quyết, tập thể này ai cũng không thể đến phá hoại nó, cho dù là Huyết Ảnh Liên Minh cũng không được. Hắn sẽ dốc hết tất cả lực lượng của mình để bảo vệ tập thể này, một khi chính mình không thể lên tới tiền tuyến nhất để liều mạng với những kẻ địch kia, vậy thì ở phía sau dốc hết năng lực lớn nhất của mình vì Huyền Kiếm Tông.
------oOo------