Nguồn: read.st
Tuy nhiên, cho dù bọn họ sau khi tiến vào bí cảnh đoạt được không ít bảo vật, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều có thể đoạt được Pháp bảo cấp năm cực phẩm cao cấp như thế. Không có Pháp bảo cấp năm cực phẩm, mọi người chỉ có thể dùng bảo vật khác để đổi. Mặc dù bọn họ ở bên trong bí cảnh này số bảo vật đoạt được không ít, nhưng trải qua Sở Kiếm Thu một phen bóc lột này, một bộ phận lớn bảo vật đều chảy vào trong túi Sở Kiếm Thu.
Hách Liên Miểu và Viên Phi nhìn Sở Kiếm Thu thu tiền đến mỏi tay, trong mắt lóe lên sát cơ nồng đậm. Bọn hắn thân là Thiên chi kiêu tử số một Nam Châu, khi nào từng bị người khác bóc lột như thế, đối với bọn hắn mà nói quả thực là kỳ sỉ đại nhục. Mà lại Sở Kiếm Thu đoạt được nhiều bảo vật như thế, cũng trêu đến bọn hắn rất đỏ mắt. Nếu như cướp giết Sở Kiếm Thu, bảo vật bọn hắn đoạt được sẽ khó có thể tưởng tượng.
Đừng nói là Hách Liên Miểu và Viên Phi, cho dù là Cảnh Dương Bình, đệ tử Thác Nguyệt Tông đồng dạng là người của Nam Châu Liên Minh, cũng tương tự đối với Sở Kiếm Thu động tâm tư. Chỉ có điều hắn dù sao cũng là người của Chính Đạo tông phái, cho dù đối với Sở Kiếm Thu động tâm tư cướp giết, cũng sẽ không quang minh chính đại biểu lộ ra, trừ phi hắn có nắm chắc trực tiếp đánh chết Sở Kiếm Thu cùng với đánh chết tất cả mọi người tại tràng, nếu không chỉ cần có một người thoát thân, hắn liền không được an bình. Một khi tin tức bị Nam Châu Liên Minh chấp pháp đội biết được, cho dù hắn chạy trốn tới chân trời góc biển, cũng sẽ bị Nam Châu Liên Minh chấp pháp đội truy sát.
Đối với tâm tư của Hách Liên Miểu, Viên Phi và Cảnh Dương Bình ba người, Sở Kiếm Thu đương nhiên cũng có thể đoán được. Tuy nhiên cho dù biết ba người này muốn cướp giết hắn, Sở Kiếm Thu cũng không sợ. Với thực lực trước mắt hắn, cho dù hơi yếu hơn ba người một bậc, nhưng ba người muốn giết hắn, cũng tuyệt không khả năng. Cho dù ba người liên thủ, cũng tương tự không được hắn. Thực lực ngoài mặt hắn tuy hơi yếu hơn ba người, nhưng nếu luận về thực lực tổng thể mà nói, cộng thêm các loại át chủ bài, nên sẽ còn mạnh hơn ba người một bậc. Đương nhiên, Sở Kiếm Thu cũng không có nắm chắc có thể đánh chết ba người này. Hắn có đủ loại át chủ bài bảo mệnh, ba người này thân là Thiên chi kiêu tử đỉnh cấp nhất của thế hệ này ở Nam Châu, Sở Kiếm Thu làm sao có thể không tin bọn họ sẽ không có át chủ bài bảo mệnh. Thông thường đối với loại người này, cho dù có thể đánh bại, nhưng nếu muốn giết chết, thì cực kỳ khó.
Hách Liên Miểu và Viên Phi nhìn chằm chằm Sở Kiếm Thu nhìn hồi lâu, cuối cùng vẫn không động thủ. Nếu như là ở ngoại cảnh, bọn hắn không nói hai lời sẽ trực tiếp động thủ với Sở Kiếm Thu, còn như có thể giết chết Sở Kiếm Thu để đoạt bảo vật hay không, đợi sau khi động thủ rồi nói sau. Nhưng ở đây tình huống lại không giống nhau. Một khi bọn hắn và Sở Kiếm Thu liều đến lưỡng bại câu thương, lại gặp lại công kích của U Minh tộc, như vậy bọn hắn sẽ không một ai sống sót. Chuyện không nóng lòng nhất thời, đợi đến khi ra khỏi bí cảnh, bọn hắn có rất nhiều cơ hội đối phó Sở Kiếm Thu, không cần thiết ở đây và Sở Kiếm Thu liều đến ngươi chết ta sống, vô cớ làm lợi cho những U Minh tộc kia.
Sau khi các phương thế lực hợp lại cùng nhau, cộng thêm Phá U Phù do Sở Kiếm Thu đẩy ra, thực lực của Nam Châu võ giả liền lập tức tăng nhiều, khi đối phó U Minh tộc cũng dần dần chiếm cứ thượng phong. U Minh tộc sau khi chịu thiệt lớn, cũng không còn mạo hiểm công kích Nam Châu võ giả, mà là dần dần tụ tập ở không xa Nam Châu võ giả, yên lặng mà giám thị động hướng của Nam Châu võ giả. Theo những U Minh tộc càng tụ càng nhiều, mọi người cũng càng ngày càng kinh hãi, áp lực to lớn giống như mây đen bao phủ trên đầu mọi người. Mọi người có Phá U Phù sau đó, tuy rằng không còn sợ những U Minh tử khí kia, nhưng khi chiến đấu với U Minh tộc, sở dĩ có thể chiếm cứ thượng phong, cũng là dựa vào số lượng giành thắng lợi. Một khi số lượng của U Minh tộc nhiều lên, cho dù bọn hắn có thể chống đỡ sự xâm thực của U Minh tử khí, cũng vẫn chống đỡ không được công kích của U Minh tộc. Mà xem ra, những U Minh tộc này là tính toán đợi đến khi nhân số nhiều lên, rồi lại thống nhất phát khởi công kích, đây đối với Nam Châu võ giả mà nói, có thể là một tin tức cực kỳ tệ hại.
Nam Châu võ giả đoán được không sai, những U Minh tộc này quả thật là tính toán đợi đến khi tất cả U Minh tộc tập hợp đầy đủ, rồi lại thống nhất phát khởi công kích. Bọn hắn lúc vừa mới bắt đầu, bởi vì đối với những nhân tộc võ giả này trong lòng còn có khinh thị, cho nên từ những địa phương khác chạy tới một đám U Minh tộc, liền lập tức đối với những nhân tộc võ giả này phát khởi công kích. Nhưng sau từng trận chiến đấu, tuy rằng bọn hắn cũng đánh chết không ít nhân tộc võ giả, nhưng mà cũng trả giá cực lớn, trước sau trả giá gần hơn ba trăm tên tính mạng của U Minh tộc. Nhất là ở phía sau, những võ giả này sau khi đang sử dụng một loại cổ quái linh phù, bọn hắn chịu thiệt càng lớn. Sau lần lượt chịu thiệt, những U Minh tộc này liền không còn khinh cử vọng động, những U Minh tộc mới chạy tới từ những địa phương khác tuy rằng không có chứng kiến uy lực của Phá U Phù do những võ giả này sử dụng, nhưng mà ở dưới sự khuyên can của U Minh tộc khác, cũng tạm thời án binh bất động, đợi đến khi U Minh tộc khác đến rồi nói sau.
Dưới tình thế nghiêm trọng như vậy, mọi người không thể không nghĩ ra một ít sách lược mới, nhân lúc những U Minh tộc kia tụ tập còn không tính là nhiều, mọi người sau một phen thương nghị, quyết định chủ động xuất kích. Hơn ngàn tên võ giả hướng về hai ba trăm tên U Minh tộc xung kích qua, những U Minh tộc kia có nhiều hơn một nửa đều là mới chạy tới, trước đó cũng không có chứng kiến chiến lực của những võ giả này. Sở dĩ không có đi công kích Nam Châu võ giả, chỉ có điều là bởi vì nhận được mệnh lệnh tạm thời án binh bất động, không có nghĩa là bọn hắn thật sự đối với Nam Châu võ giả sợ hãi. Hiện giờ nhìn thấy những nhân tộc võ giả này cư nhiên chủ động hướng bọn hắn phát khởi công kích, với sự ngạo khí của những U Minh tộc này, đương nhiên chịu không được. Tuy rằng số lượng đối phương gấp mười lần so với phe mình, nhưng mà kiến hôi có nhiều đến mấy, cũng vẫn là một đám kiến hôi, bọn hắn căn bản cũng không xem những kiến hôi này ra gì. Mà những U Minh tộc từng chứng kiến chiến lực của những nhân tộc võ giả này tuy rằng muốn tạm thời rút lui, nhưng mà do có nhiều hơn phân nửa U Minh tộc hướng về những Nam Châu võ giả xông tới xông lên, bọn hắn cũng không thể không đi theo cùng nhau nghênh chiến. Bởi vì căn cứ kinh nghiệm dĩ vãng của bọn hắn, nếu như hơn một trăm tên U Minh tộc kia độc mình nghênh chiến hơn một ngàn nhân tộc võ giả này, kết quả cuối cùng rất có thể là bị toàn bộ tiêu diệt.
Song phương rất nhanh gặp nhau, chiến đấu kịch liệt cùng một chỗ. Chiến đấu kịch liệt vô cùng đánh cho bầu trời phương viên trăm dặm đều gần như sụp đổ, vô số khí lãng cuồng bạo vô cùng khiến cho khí lưu trăm dặm hỗn loạn vô cùng. Sau khi trận chiến thảm liệt này kết thúc, hơn ba trăm tên U Minh tộc tử thương quá nửa, Nam Châu võ giả bên này cũng bỏ lại hơn một ngàn thi thể võ giả, thương vong gần gấp mười lần của U Minh tộc. Nam Châu võ giả bên này vốn dĩ còn có gần năm ngàn người, hiện giờ chỉ còn lại không đến bốn ngàn người. Thượng Thanh tông và Thiên Hương lâu bên này do chiến trận phối hợp chặt chẽ, cộng thêm Sở Kiếm Thu giao cho bọn hắn không ít Cửu Thiên Thần Tráo Phù và Ly Long Hỏa Phù, trận chiến này kết thúc, Thượng Thanh tông không chỉ chém địch nhiều nhất, mà lại thương vong gần như bằng không. Trước khi chiến đấu, Thượng Thanh tông còn dư hơn hai trăm người, sau khi chiến đấu, vẫn còn hơn hai trăm người.
------oOo------